Quyển 1 · Chương 52: xa hoa động phủ

Chương 52: Động phủ xa hoa

Sườn núi Ngón Giữa Phong.

"Thật xa xỉ, toàn bộ đều dùng nhất giai ngọc thạch xây nên, e rằng dựng một tòa động phủ thế này phải tiêu tốn cả năm thu nhập của Bạch Tụ thầy học."

Bạch Tử Thần dùng thân phận eo bài của đệ tử nội môn mở ra động phủ dành riêng cho hắn.

Trận pháp tản ra, mây hống tỏa sắc, ánh sáng nhật nguyệt lung linh.

Hơn mười gian lầu cao điện các bằng ngọc thạch san sát, giữa những khoảng sân trống trồng đầy kỳ hoa linh thảo.

Hai cây bách già cao ngút trời, cành lá tốt tươi, tạo thành hai quầng tán cây kín không kẽ hở.

"Linh mạch nhị giai thượng phẩm, dù các điều kiện khác không đổi, tốc độ tu luyện của ta ở đây vẫn nhanh hơn ở nhà tới ba thành..."

Bạch Tử Thần cảm nhận nồng độ linh lực xung quanh, tự đáy lòng cảm khái.

Chẳng trách đệ tử tạp dịch lại liều mạng luồn cúi quanh đệ tử nội môn, chỉ riêng việc được ở cùng trong động phủ 5 năm đã đủ cơ hội nâng tu vi của bản thân lên một tầng.

Nếu tầm nhìn xa hơn, chọn đúng đệ tử nội môn được thăng lên chân truyền, đãi ngộ của đệ tử tạp dịch cũng theo đó thăng cấp.

Trong lịch sử Thanh Phong Môn, không thiếu tiền lệ chân truyền sau khi Trúc Cơ, đệ tử tạp dịch tùy thân hầu hạ liền trực tiếp thăng làm quản sự, có thể nói là một người làm quan cả họ được nhờ.

Cho nên, đây cũng được lượng lớn đệ tử tạp dịch cạnh tranh khốc liệt nhất coi là một con đường tắt.

"Ngay cả chiếc thân phận eo bài này cũng đã đạt cấp bậc pháp khí thượng phẩm, ngoài phân biệt thân phận, ghi chép công hiến đệ tử, nó còn ẩn chứa một đạo Trấn Phách Diệu Âm. Khi gặp phải pháp thuật loại nhiếp hồn mê hồn sẽ tự động phát động để giữ cho linh đài thanh tỉnh."

Tấm thân phận eo bài đệ tử nội môn này được luyện chế từ xích đồng, mặt trước khắc hai chữ 'Thanh Phong' bằng chữ cổ, mặt sau vẽ hình một vị thiên vương hung tợn.

Nhìn chằm chằm một lúc lâu sẽ cảm thấy đầu óc choáng váng, buồn nôn.

Bạch Tử Thần mất khoảng hai ba canh giờ mới đi dạo hết một lượt động phủ, nắm rõ các cấm chế trận pháp.

Đồng thời, hắn cũng bắt gặp con rối bùn linh mà Bành trưởng lão cố ý nhắc tới trong phòng luyện công.

Hai vũng bùn lầy rải rác trên đất, đến khi được rót vào một tia pháp lực, chỉ vài phút sau liền biến thành hai con rối hình người.

Mặc Trúc Kiếm nhẹ nhàng vung lên, hai con rối bùn linh mặt mũi mơ hồ, tứ chi như bùn lầy liền bị chém thành nhiều đoạn, nước bùn bắn tung tóe.

Nhưng rất nhanh, bùn lầy lưu chuyển, hai con rối lại một lần nữa đứng dậy.

Đồng thời Bạch Tử Thần cảm ứng được hai con rối bùn linh này có thể điều chỉnh cường độ thông qua lượng pháp lực rót vào.

Cao nhất có thể tạo thành hai con rối thể tu tương đương Luyện Khí đại viên mãn.

Lại thêm không sợ tổn thương, tiêu hao chút ít pháp lực không đáng kể mà có thể nhanh chóng hồi phục.

"Con rối bùn linh đạt tới cấp độ Luyện Khí đại viên mãn còn có linh trí đơn giản, biết đưa ra các động tác chống đỡ, né tránh... Tương đương với việc có hai đối thủ thí luyện phối hợp vô hạn mà lại không lo làm tổn thương họ."

"Nếu ta mới học pháp thuật hoặc luyện tập phi kiếm thì hoàn toàn có thể thực hiện trong phòng luyện công. Không chỉ tiện lợi mà còn giúp giữ bí mật."

Bạch Tử Thần liên tục điều chỉnh pháp lực, đến khi hắn rót vào gần một nửa pháp lực của bản thân, một con rối bùn linh đã cao tới gần một trượng.

Thân hình vốn dĩ là một bãi bùn dính nhớp nay trở nên góc cạnh rõ ràng, trung tâm cơ thể hiện lên màu sắc của kim cương nham.

Nó bước về phía trước một bước, thân hình nặng nề đáp xuống làm cuộn lên một vòng bụi mịn. Nếu không nhờ chất liệu đặc biệt của phòng luyện công, gạch lát sàn chắc chắn đã bị chấn vỡ nhiều mảnh.

Bạch Tử Thần rung nhẹ thân phận eo bài, con rối bùn linh vốn mang lại tác động thị giác cực mạnh liền như bị rút mất xương sống, nháy mắt sụp đổ, hóa trở lại thành bùn lầy.

"Thời hạn 5 năm, một rào cản của đệ tử nội môn, không tiến hẳn sẽ lùi..."

Bạch Tử Thần ngồi trên một chiếc giường ngọc, hiện giờ mình đã trở thành đệ tử nội môn Thanh Phong Môn, tài nguyên tu luyện vượt xa trong tộc, nhưng yêu cầu đi kèm cũng cao tương ứng.

Ở Bạch gia, hắn là hạt giống Trúc Cơ rực rỡ nhất, Bạch Linh cũng chẳng thể tranh phong cùng hắn.

Nhưng đến Thanh Phong Môn, có thể nói mỗi đệ tử nội môn trong quá trình trưởng thành đều từng là thiên chi kiêu tử khiến người khác kính ngưỡng.

Ai nấy đều có sở trường riêng đáng tự hào.

Kết hợp giữa lời giới thiệu của trưởng lão Bùi Đông Vĩnh và nội dung trong ngọc giản, ý đồ của Thanh Phong Môn rất rõ ràng: chính là vắt kiệt tiềm năng của đệ tử nội môn, khiến mỗi đệ tử chân truyền vừa có thiên phú trác tuyệt vừa sở hữu tâm đạo kiên trì, nhiệt huyết.

Chỉ cho đệ tử nội môn vỏn vẹn 5 năm thời gian nhằm đào thải những kẻ có thiên phú nhưng tu luyện lười nhác, nâng cao cảnh giới chậm chạp.

"Còn cả chuyện đệ tử thân truyền của chưởng môn nữa, tuy chưa có diễn biến tiếp theo, nhưng e là nếu không thành đệ tử chân truyền thì căn bản không lọt vào mắt xanh của vị đó... Thời gian gấp giáp, những ngày tới không thể lơ là."

Uống vào một viên Bổ Khí Hoàn, Bạch Tử Thần khoanh chân vận công, bắt đầu lần tu luyện đầu tiên sau khi gia nhập tông môn.

...

Hôm sau.

Bạch Tử Thần vừa xong thời khóa buổi sáng đã cảm thấy eo bài đệ tử nội môn nhẹ nhàng rung lên, có người đang gõ trận cầu kiến bên ngoài động phủ.

Tay trái vung lên, một mặt thủy kính hiện ra trước mặt, cảnh tượng trước động phủ phản chiếu rõ ràng trên mặt kính không sót chi tiết nào, có ba người đang chờ ngoài trận.

"Mấy vị tới bái phỏng động phủ của Bạch mỗ là có việc gì?"

Bạch Tử Thần vừa cất lời, âm thanh liền đồng bộ vang lên bên ngoài trận pháp.

Đây chính là sự diệu kỳ của trận pháp động phủ, tuy hiệu quả phòng ngự bình thường nhưng lại tích hợp nhiều công năng thực dụng như tụ linh, thủy kính thuật, truyền âm.

"Ta là Du Tam, quản sự Luyện Khí Điện, tới mang pháp khí cho Bạch sư đệ, tiện đường dẫn hai đệ tử tạp dịch phân phối cho đệ qua đây."

Thanh niên vạm vỡ đứng phía trước đầu trọc, không mặc đạo bào mà bận trang phục gọn gàng linh hoạt, để lộ hai cánh tay ngăm đen săn chắc.

"Hóa ra là Du sư huynh, xin đợi một chút."

Bạch Tử Thần giải trừ cấm chế, sương trắng ở động phủ tản đi, để lộ đình các trước cổng chính.

Là một trong năm điện của tông môn, Luyện Khí Điện rõ ràng có quyền trọng lớn hơn Thứ Vụ Đường rất nhiều.

Sau khi trao một hộp ngọc và trò chuyện xã giao vài câu, Du Tam nhắc tới việc hôm nay còn có nhiệm vụ luyện khí nên đứng dậy cáo từ.

Tuy nhiên, việc gã cố ý nhắc đến đệ tử tạp dịch Bành Kim Hổ đứng ngoài cửa khiến Bạch Tử Thần lập tức nhận ra khí chất quen thuộc trên người Du Tam đến từ đâu.

Du Tam và Bành trưởng lão có phong thái, khí chất như đúc từ một khuôn ra.

"Một người là trưởng lão Luyện Khí Điện, một người là quản sự Luyện Khí Điện, e rằng người này là thân tín của Bành trưởng lão, bảo sao sáng sớm đã chủ động mang pháp khí tới cho mình..."

Sau khi tiễn Du Tam, Bạch Tử Thần trở lại phòng khách rồi gọi hai đệ tử tạp dịch vào.

Không có gì bất ngờ, hai người này sẽ theo hầu hạ hắn trong 5 năm tới.

Nếu hắn thăng lên chân truyền và hài lòng với hai người, thời gian này sẽ còn kéo dài hơn nữa.

"Tình hình của ta tin rằng Thứ Vụ Đường đã dặn dò các ngươi rồi. Yêu cầu của ta rất đơn giản: làm tốt những việc ta giao, không được tiết lộ bất cứ điều gì trong động phủ cho người ngoài, không được mượn danh nghĩa của ta để gây chuyện trong tông môn... Có vấn đề gì không?"

Bạch Tử Thần lặng lẽ nhìn hai người, ánh mắt dừng lại trên người Bành Kim Hổ lâu hơn một chút.

"Nếu thể hiện tốt, chưa biết chừng ta sẽ thưởng cho các ngươi một ít tài nguyên tu luyện."

Bành Kim Hổ tướng mạo có phần già dặn, mới hơn hai mươi tuổi nhưng trông như đã ngoài ba mươi, không rõ có phải do nhiều năm làm đồng tử luyện khí hay không.

Chỉ nhìn ngoại hình thì dáng vẻ khá hậm hực, thật thà.

Còn Tô Liệt thì giống hệt mô tả trên danh sách, tuổi gần trung niên, ngũ quan góc cạnh, tóc hai bên thái dương đã bạc phơ, dạn dạn sương gió.

"Yêu cầu của Bạch thiếu gia, Tô Liệt đã ghi nhớ, tuyệt đối không dám vi phạm."

Tô Liệt khom lưng nhận lời, thái độ kính cẩn.

Tối qua sau khi nhận thông báo từ Thứ Vụ Đường, sau sự kinh ngạc ban đầu, gã mới cảm thấy niềm hạnh phúc không thể kìm nén, đây chính là cơ hội tiến thân tuyệt vời của gã.

Từng tay trắng lập nên cơ nghiệp lớn ở phàm tục, khi bước vào Tu Tiên Giới, Tô Liệt vẫn mang dã tâm của riêng mình.

Bành Kim Hổ chậm hơn một nhịp, chờ Tô Liệt nói xong mới gật đầu thật mạnh, liên tục vâng dạ.

Truyện liên quan