Quyển 1 · Chương 74: phường thị chấp sự ( cầu truy đọc! )
Chương 74: Chấp sự phường thị (Cầu truy đọc!)
Kim Tước Kiếm, vốn được rèn từ Tây Thật Kim, khi ngự đến cực hạn sẽ phát ra tiếng chim hót xé gió, lấy tốc độ làm phán định hơn thua.
Thanh đoản kiếm ánh vàng rực rỡ này chính là phi kiếm do Mạnh Chiêu Đức tự chuẩn bị cho bản thân hồi trước nhằm chuyển sang tu kiếm đạo.
Trong số các phi kiếm nhất giai, Kim Tước Kiếm thuộc vào hàng xuất sắc bậc nhất.
Nói một cách công bằng, nếu đem bán ở phường thị, nó phải đắt hơn Mặc Trúc Kiếm chừng hai ba trăm khối linh thạch.
Thế nhưng bỏ không suốt trăm năm, lại thiếu linh khí ôn dưỡng, bên trong Kim Tước Kiếm đã ứ trệ xám xịt, pháp lực vận chuyển chẳng còn linh thông.
“Tình trạng này e phải tìm lò đúc kiếm trọng luyện một lần, hấp thu đủ ngũ kim tinh khí mới chữa trị nổi.”
Bạch Tử Thần búng nhẹ vào thân kiếm, Kim Tước Kiếm lập tức phát ra tiếng vang đục khàn như khúc gỗ khô.
“Đành quay về dùng dưỡng kiếm thuật ôn dưỡng xem sao, xem thử có tiến triển gì không.”
Thanh Kim Tước Kiếm này nếu chữa phục hồi được, trong vô số trường hợp sẽ hiệu quả hơn Mặc Trúc Kiếm nhiều.
Bụng bảo dạ như thế, hắn hạ quyết tâm sau khi trở về sẽ thi triển dưỡng kiếm thuật ngay.
Nhược bằng không thành, đành thông qua Bành hướng trưởng lão nhờ Điện Luyện Khí ra tay trợ giúp.
Cảnh tượng Ngân Hà Kiếm Trận mang tới cho Bạch Tử Thần sự chấn động quá lớn, dù biết rõ bản thân chưa thể bày trận thành công, song trong lòng vẫn thèm thuồng muốn thử.
“Có điều gom cho đủ mười hai khẩu phi kiếm thì hoang đường quá, kiếm tu bình thường nuôi nổi một thanh bản mệnh phi kiếm đã đủ hụt hơi…… Lại chơi một phát mười hai thanh, gia tài có kế xù cũng chẳng chịu nổi mức phá phách này!”
Giá trị của mười hai khẩu phi kiếm nhất giai, Bạch Tử Thần chỉ hơi tính nhẩm đã thầm tặc lưỡi, chưa kể tới loại phi kiếm cao giai.
Sở dĩ vị Ngân Hà Kiếm Quân kia sở hữu sức chiến đấu vô song, tiền đề là tài sản của ông ta gấp mười lần Nguyên Anh Chân Quân bình thường.
Nhưng xét việc ông ta dựa lưng vào Thái Bạch Kiếm Tông thời đó, có lẽ việc gom đủ ngần ấy phi kiếm lại dễ dàng hơn nhiều.
Ngoài những vật phẩm kể trên, trong túi trữ vật trung phẩm còn chứa hai tấm phù lục nhị giai, một tấm Hoàng Cân Lực Sĩ Phù, một tấm Phá Cấm Phù, giá trị bình quân đều vô cùng đắt đỏ.
“Mạnh tiền bối, chỉ cần có ngày Bạch mỗ kết đan, nhất định sẽ hoàn thành di nguyện của người!”
Sau khi thu dọn xong đồ đạc ngoài thân của Mạnh Chiêu Đức, Bạch Tử Thần hướng về phía huyệt động bỏ hoang xa xa vái một vái, một lần nữa nhắc lại lời hứa.
……
Trên con phố trung tâm phường thị Thanh Phong Môn, tại một phòng u tĩnh tầng ba của gian trà lâu.
Lãng Chung Bình đang nhanh tay xử lý các việc vặt trên tay, từng vị quản sự xếp hàng ở ngoài chờ đợi tiếp kiến, báo cáo những sự vụ cần y quyết đoán dạo gần đây.
Thời gian trò chuyện với mỗi vị quản sự không vượt quá một tuần trà, dù sự việc có hóc húa đến đâu, Lãng Chung Bình chỉ cần do dự đôi chút là sẽ đưa ra phương án giải quyết.
Bằng như chưa thể định luận ngay, y liền viết lại ý kiến của mình, chuyển sang cho các chấp sự khác cùng bàn bạc, hoặc đệ trình lên hai vị trưởng lão phường thị.
Là một trong bốn vị chấp sự phụ trách công việc thực tế tại phường thị, Lãng Chung Bình nắm quyền quản lý toàn bộ giao dịch vãng lai giữa các gia tộc tu tiên, có thể coi là một nhân vật nắm thực quyền.
Một quyết định của y đủ sức ảnh hưởng đến doanh thu nhiều năm của vô số gia tộc tu tiên, càng khiến nhiều gia tộc tán tu phải nhìn vào sắc mặt y mà sinh tồn.
Lãng Chung Bình vốn nổi danh thạo việc trong số các chấp sự Thanh Phong Môn, từ hai năm trước khi được điều sang phường thị, lượng linh thạch mảng y quản lý nộp lên tông môn cứ thế tăng vọt theo từng năm.
Có điều, dù đã hơn năm mươi tuổi nhưng y vẫn ôm một tia kỳ vọng với đại đạo, mỗi tháng vẫn dành ra một nửa thời gian cho việc tu luyện.
“Chấp sự đại nhân, nghe nói tông môn có ý định tách riêng phường thị ra để lập thành một điện?”
Báo cáo xong công việc, vị quản sự kia không lui ra ngay mà tiến lên hai bước nhỏ, hạ giọng thăm dò.
“Tin tức từ đâu ra thế, việc lập điện mới ảnh hưởng vô cùng sâu rộng, đâu tới lượt chúng ta xía vào. Khi chưởng môn cùng hai vị lão tổ chưa lên tiếng, tất cả chỉ là nhảm nhí!”
Lãng Chung Bình vui buồn không lộ ra mặt, vị quản sự này vốn là tâm phúc của y, vài chuyện tư mật quan trọng thường ngày y đều giao cho gã làm.
Đổi lại là kẻ khác, đâu dám thẳng thừng hỏi han như vậy.
Ban đầu khi mới thành lập, phường thị chỉ là một cơ quan thuộc Thứ Vụ Đường.
Nào ngờ quy mô ngày một mở rộng, lượng linh thạch nộp về tông môn mỗi năm không ngừng tăng lên, tầm quan trọng của phường thị cũng theo đó mà nâng cao.
Đầu tiên là tách khỏi Thứ Vụ Đường, sau đó từng bước hình thành nên cục diện hai trưởng lão cùng bốn chấp sự điều hành.
Tin đồn tự lập thành một điện đã rộ lên vài năm nay, nhưng Lãng Chung Bình hiểu rất rõ, chuyện bên trong chẳng hề đơn giản như thế.
Cục diện năm điện bảy đường của Thanh Phong Môn đã lưu truyền ngàn năm, việc thêm một điện mới đụng chạm đến biết bao nhiêu lợi ích, ảnh hưởng tới vị trí của biết bao người.
Đâu phải chỉ cần vài vị trưởng lão có ý, rồi đám chấp sự tầng trung nhảy múa loăn quăn là xong chuyện.
Kẻ nắm thực quyền chấp sự như Lãng Chung Bình, nếu dính sâu vào loại chuyện này, chỉ sơ suất một ly là vỡ đầu chảy máu như chơi.
Dù sao dựa theo tình báo trong tay y, do ảnh hưởng từ cuộc đại chiến chính ma, thương thế kinh doanh tại phường thị mấy tháng nay tăng trung bình ba thành. Phía ngoài lại mở rộng thêm vô số sương phòng, ước tính có thêm hơn ngàn tán tu đến định cư quanh phường thị.
Đợt ký hợp đồng thuê cửa hàng phường thị tiếp theo lại có thể nâng giá thêm một vòng, thành tích kiểm tra đánh giá của y chẳng có gì phải lo lắng.
“Phải phải phải…… Tối nay Từ gia muốn mời ngài sang Như Mộng Lâu tụ họp một bữa, không biết ngài có rảnh chăng? Bằng như có an bài khác, tiểu nhân xin về từ chối Từ gia chủ.”
“Từ gia…… Có phải cái nhà muốn thuê cửa hàng Ất số 3 Phố Đông hạn dài ba mươi năm đó không?”
Lãng Chung Bình lập tức lục lại thông tin về Từ gia trong đầu, một gia tộc tán tu bình thường từng đến bái phỏng vài lần, muốn thuê lại một gian cửa hàng ở vị trí khá tốt.
Chỉ cần nắm trong tay một gian cửa hàng ở khu vực trung tâm phường thị, bất kể kinh doanh thứ gì cũng đều là nguồn thu nhập ổn định "mưa không tới mặt, nắng chẳng tới đầu".
Cho dù nhà mình không có nguồn sản xuất ổn định, chỉ cần bỏ thêm chút công sức ra ngoài liên lạc vài đường cung cấp hàng hóa cho tán tu, bán lại ít nguyên vật liệu cũng đủ kiếm chút tiền vất vả.
Những năm gần đây, phường thị ngày càng hưng thịnh, số lượng cửa hàng còn lại không bán ra nữa, thậm chí còn thu hồi lại với giá cao vài gian cửa hàng do chủ cũ gặp sự cố cần gấp linh thạch.
Còn việc cho thuê cửa hàng ra ngoài thì chia làm ba loại hạn hợp đồng: mười năm, hai mươi năm và ba mươi năm.
“Cái thằng ranh nhà ngươi, nhận bao nhiêu lợi ích của lão già Từ gia rồi mà lại đi truyền lời hộ thế?”
“Quả nhiên chẳng có gì qua mắt được ngài…… Chẳng qua tiểu nhân nghĩ lão già Từ gia bảo muốn gả cháu gái sang phủ đại nhân làm thị thiếp, ngài ở phường thị lại cô đơn một mình, bên cạnh thiếu người hầu hạ nên mới gật đầu. Bằng không Từ gia có nhét thêm nhiều linh thạch hơn nữa, tiểu nhân cũng chẳng dám dâng lời đâu ạ.”
“Ngươi thật là…… Thôi được rồi, tối nay rảnh rỗi, qua xem lão già họ Từ định tính toán trò gì. Thời hạn dài ba mươi năm, trong môn hiện giờ không dễ phê duyệt đâu.”
Lãng Chung Bình giơ tay chỉ chỉ vị quản sự trẻ tuổi, nhớ lại thiếu nữ xinh đẹp kiều diễm đi sau lưng Từ gia chủ trong bữa tiệc lần trước, lòng chợt xao xuyến liền gật đầu đồng ý.
“Hắc hắc, thuê được mấy năm chẳng qua cũng chỉ dựa vào một câu nói của ngài thôi mà.”
Quản sự trẻ tuổi thấy việc đã xong, mười khối linh thạch tiền trao tay của Từ gia chủ đã có lời ăn nói, liền hớn hở chuẩn bị lui ra ngoài xếp tiệc ở Như Mộng Lâu.
“Chấp sự đại nhân, có đệ tử nội môn Bạch Tử Thần cầu kiến, hiện đang đợi ở phòng quý khách tầng hai.”
Ngoài cửa gõ nhẹ hai tiếng, tiếng một gã hỏa công đạo nhân vọng qua cánh cửa.
“Giờ này rồi…… Đại nhân, hay là để gạt sang lúc khác hẵng gặp?”
Gặp khách vào tầm giờ này thì tiệc tối sẽ không kịp mất, quản sự trẻ tuổi trong lòng thầm oán trách vị đệ tử nội môn này tới không đúng lúc, quay đầu lại đã thấy Lãng Chung Bình bật dậy khỏi sập gỗ.
“Mao mau mời Bạch sư đệ lên đây…… Không đúng, để ta tự xuống gặp sư đệ, ngươi mau tới kho lấy loại linh trà ngon nhất ra pha đi.”
Lãng Chung Bình xốc lại đạo bào cho ngay ngắn, rảo bước nhanh hai ba bước hướng về phía phòng quý khách tầng hai.
Cảnh đó làm vị quản sự trẻ tuổi ngẩn ngơ cả người, chấp sự nhà mình từ bao giờ lại nhiệt tình đến mức này.
Nhớ năm ngoái có vị đệ tử chân truyền tới phường thị bái phỏng, Lãng chấp sự cũng đâu có chủ động bước xuống thềm đón tiếp như thế đâu.
Truyện liên quan
Trò Chơi Tu Thành Chân Tiên Sau, Hiện Thực Linh Khí Sống Lại
Vai chính Triệu Trạch là một sinh viên bình thường, vô tình phát hiện mình có thể thông qua trò ...
Hằng Cổ Chúa Tể
Không biết từ khi nào, toàn bộ vũ trụ lâm vào một vòng luân hồi vô tận.. Nhân vật chính ...
Hồng Hoang: Bẩm Sinh Bảo Khí, Khai Cục Phục Khắc Nhiều Bảo Tháp
Lâm Sâm tình cờ xuyên không đến thế giới Hồng Hoang, trở thành một đạo tiên thiên bảo khí bên ...
Vạn Vực Tối Thượng
Đây là thế giới lấy “Vực” làm gốc.. Thế giới duy thủy, mọi người thông qua tu luyện có thể ...
Kiếp Phù Du Bóng Kiếm Giang Hồ
Từ một cậu thiếu niên nông thôn bình thường bắt đầu học những thế võ đầu tiên, theo từng âm ...
Ma Đạo Tiên Đồ
Tay cầm Vạn Hồn Kỳ, mười vạn bạch cốt đúc linh đài. (Truyện không sảng văn, không ngựa giống, không ...