Quyển 1 · Chương 34: một lòng tu luyện

Chương 34: Một lòng tu luyện

Bế quan tu luyện, kỳ thực đối với người tu tiên mà nói, cũng khô khan nhạt nhẽo như nhau, phải là hạng người có đại nghị lực mới chịu đựng nổi năm này qua tháng nọ.

Bằng không cũng sẽ không có lắm người tu tiên như vậy, tự giác hy vọng mong manh liền từ bỏ đại đạo, cưới vài phòng phàm nhân mỹ diễm làm thiếp, sinh con đẻ cái, hưởng thụ sự đời.

Bạch Tử Thần từ khi bước vào tu hành đến nay còn chưa từng gặp phải bình cảnh thực sự, cùng lắm chỉ là lúc nhập môn khởi đầu hơi chậm một chút.

Dẫu cho ở Nề Hà Tông — một đại tông Nguyên Anh — Đúc Thần Thuật vốn bị liệt vào danh sách không khuyến khích đệ tử Luyện Khí tu tập, cũng đều bị hắn bỏ ra ba năm thời gian nghiến răng gặm hạ.

Thành công sinh ra thần thức ngay từ Luyện Khí trung kỳ.

Thành tích như vậy, dẫu ở Nề Hà Tông cũng hiếm có người làm được.

Mỗi lần bế quan đều thấy hiệu quả, Bạch Tử Thần đương nhiên chịu nổi tính tình, ngồi lì trong tĩnh thất như chốn lao tù.

"Hiện tại luyện hóa một viên Bổ Khí Hoàn mất chừng nửa tháng. Nếu bất chấp hậu quả, ba tháng là có thể tu luyện tới Luyện Khí tầng năm đỉnh phong..."

Sau khi vận chuyển Trường Xuân Công một chu thiên thu công, Bạch Tử Thần ước lượng pháp lực bản thân, đưa ra một phán đoán sơ lược.

"Hơi hoãn lại chút vậy... Củng cố pháp lực, loại trừ đan độc không có bất kỳ phương pháp mưu lợi nào, chỉ có thể tu luyện từng chút từng chút một, động một tí là mất mấy tháng. Dùng quá nhiều đan dược một lúc, tiết kiệm thời gian trước mắt thì về sau đều phải bù lại hết."

Hơn mười ngày tiếp theo, Bạch Tử Thần đều dựa vào bản thân tu luyện, mãi đến khi tàn dư đan lực cuối cùng của Bổ Khí Hoàn trong cơ thể tan hết, hắn mới dùng đến viên thứ hai.

Thần thức còn có một diệu dụng nữa, chính là có thể nội thị bản thân.

Toàn thân kinh mạch, khí huyết biến hóa, pháp lực đan điền, dưới sự nội thị của thần thức đều rõ ràng mảy may.

Mỗi một bước vận hành công pháp đều gãi đúng chỗ ngứa; thân thể chỗ nào có ám thương, kinh mạch chỗ nào trệ sáp, đều có thể phát hiện ngay từ đầu.

Nhờ vậy, Bạch Tử Thần mới có thể dùng Bổ Khí Hoàn với hiệu suất cao nhất, vừa không lãng phí thời gian, lại bảo đảm đan độc không tồn đọng trong người.

Cứ lặp đi lặp lại như thế, đến khi dùng hết bình Bổ Khí Hoàn đầu tiên thì đã gần nửa năm trôi qua.

Bạch Tử Thần hoạt động cử động tứ chi rồi đẩy cửa tĩnh thất, trên cánh cửa đã bám một tầng tro bụi mỏng, trong viện cây đào đang nở rộ hoa.

Một trận gió thổi qua, hoa đào rơi đầy đất, trên mặt đất phủ kín từng tầng cánh hoa.

Trong hộp thư ngoài cửa sân có bỏ bốn bức thư, Bạch Tử Thần bấm một pháp quyết, hộp thư tự động nhả bốn bức thư ra.

Ngồi trên ghế đá, hắn giở từng bức thư ra xem.

Thư của đại bá nói ông sau khi dùng Tím Tham Hoàn thì tu vi có phần tinh tiến, lại nói kết giao được một vị chấp sự Thanh Phong Môn, hai người chuyện trò rất hợp khẩu vị, ngày sau cháu trai bái nhập tông môn có thể lấy đó làm chỗ dựa.

Chuyện Vệ chưởng môn hứa hẹn cho hắn một suất nội môn đệ tử, Bạch Tử Thần từng nhắc qua với đại bá, thái độ của Bạch Lâu An rất rõ ràng, có cơ hội này nhất định phải đi.

Trong mắt Bạch Lâu An, muốn thành tựu Trúc Cơ thì vẫn phải mượn lực Thanh Phong Môn.

Bạch mập mạp gửi hai bức, xem nội dung thư thì hắn vừa về Hàm Tú Phong không bao lâu lại theo thương đội xuất phát, lần này là theo đội ngũ Thanh Phong Môn đi ra ngoài Hắc Sơn quận.

Đường xá xa xôi, dù đi nhờ linh thuyền của Thanh Phong Môn thì đi đi về về một chuyến cũng mất hai ba tháng.

Bạch gia mang theo rất nhiều nguyên liệu yêu thú cùng mấy khẩu Mặc Trúc Kiếm, do Hồng Cô trưởng lão đích thân dẫn đội, hình như là muốn thu mua một món vật phẩm lớn.

Theo lời Bạch mập mạp, hàng hóa thương đội mang theo lần này có giá trị gấp mấy chục lần bình thường.

Cũng may đi cùng Thanh Phong Môn nên phương diện an toàn không cần lo lắng.

Bức thư cuối cùng là do Bạch Sùng Võ lưu lại.

Nhị trưởng lão quả thực cho Bạch Tử Thần chút thể diện, khi Bạch Sùng Võ nhận nhiệm vụ gia tộc đợt này đã đưa ra mấy việc tương đối nhẹ nhàng cho hắn chọn lựa.

"Thu nhập của Bạch gia vẫn quá mức thiếu thốn, ngoài ta và Bạch Linh ra, e rằng các tộc nhân khác đều phải tự lực cánh sinh, liên tục hoàn thành nhiệm vụ gia tộc mới bảo đảm được tài nguyên tu luyện cơ bản... Sùng Võ mấy năm trước đã là Luyện Khí tầng bốn, đến nay vẫn dậm chân tại chỗ."

Bạch Tử Thần thở dài, bài toán khó này chẳng phải thứ hắn có thể giải quyết.

Chính hắn cũng là người thụ hưởng từ chế độ gia tộc, dựa vào lượng lớn cống hiến gia tộc do tộc trưởng ban cho mới có thể toàn tâm tu luyện.

Bằng không mỗi ngày tạp sự quấn thân thì lấy đâu ra tinh lực mà chăm sự tu hành.

Chẳng hạn như bản thân đột nhiên có chút ngộ đạo, công pháp có phần tinh tiến hoặc giả lĩnh ngộ pháp thuật có sự bứt phá, cần phải lập tức tĩnh tọa vận công, nhưng nếu người đang ở chốn hoang sơn dã lĩnh thực hiện nhiệm vụ không có môi trường thích hợp thì cơ cơ duyên khả ngộ bất khả cầu này coi như lãng phí mất.

Lần sau muốn có lại cơ duyên thế này, nói không chừng phải chờ mấy tháng, thậm chí mấy năm sau.

"Gần đây lượng tán tu tràn vào Hắc Sơn quận tăng đột biến, thậm chí còn có cả tu tiên gia tộc di dời toàn bộ đến... Không ngờ lại có chuyện này, chẳng biết Thanh Phong Môn giữ thái độ thế nào."

Trong thư Bạch Sùng Võ, ngoài việc cảm ơn Bạch Tử Thần thì còn đề cập đến chuyện mấy tháng trước, giới tu hành Mật Châu bùng nổ tranh đấu kịch liệt giữa hai đạo Chính - Ma, chiến hỏa lan đến hơn mười tông môn.

Là chốn cằn cỗi, Hắc Sơn quận ngược lại trở thành thế ngoại đào nguyên nằm ngoài chiến loạn, rất nhiều tán tu sợ bị các tông môn Chính - Ma cưỡng ép bắt làm pháo hôi nên dồn dập trốn vào Hắc Sơn quận.

Trong số đó thậm chí bao gồm mấy nhà tu tiên thế gia và tông môn nhỏ cấp Trúc Cơ.

Hắc Sơn quận vốn dĩ linh mạch đã hiếm hoi, một lượng lớn thế lực tràn vào như vậy khẳng định sẽ nảy sinh tranh chấp với các gia tộc tu tiên bản địa Hắc Sơn.

Tất nhiên, tiền đề là Thanh Phong Môn cho phép họ đặt chân vào Hắc Sơn quận.

Nếu không thì mọi chuyện đều vô nghĩa.

Bạch Tử Thần chợt cảm thấy, bản thân đơn độc trốn trong tộc quanh năm tu luyện có một nhược điểm rất lớn, đó là hoàn toàn mù tịt về những chuyện xảy ra ở thế giới bên ngoài.

Giống như tin tức mang tầm ảnh hưởng đến đại thế Hắc Sơn quận thế này cũng phải dựa vào lời nhắn trong thư Bạch Sùng Võ mới hay biết.

"Tộc nhân ta giao hảo trong tộc không nhiều, nhân mạch thiếu thốn, mảng kết nối thông tin làm quá kém... Không như Bạch Linh, tộc nhân hệ Hồng Cô trưởng lão vốn là chỗ ủng hộ tự nhiên của nàng, có gió thổi cỏ lay gì tự nhiên sẽ có người thông báo trước."

Bạch Tử Thần buông thư từ, đi qua đi lại trong viện.

"Nếu ta bắn tin ra ngoài, chắc cũng sẽ có người chủ động dựa lại gần, dù sao cũng là một trong những hạt giống Trúc Cơ của tộc... Hơn nữa, nếu nguyện ý dựa về phía Nhị trưởng lão thì thế lực bên phía ông ấy cũng có thể mượn lực đôi chút."

Suy nghĩ tới điểm thiếu sót này, Bạch Tử Thần hạ quyết tâm, sau này phải mở rộng nhân mạch trong tộc một phen.

Chẳng phải vì tranh giành chút quyền lợi, làm chuyện bè lũ xu nịnh hay đấu đá lẫn nhau, chỉ cầu có người chia sẻ chút việc vặt chạy vặt truyền tin, thu thập thông tin là tốt rồi.

Ý niệm vừa nảy sinh, nhưng Bạch Tử Thần thả lỏng nửa ngày, dùng một bữa tối phong phú. Lấy Thanh Khiết Thuật quét dọn sân xưởng một hồi rồi lại lần nữa trở về tĩnh thất.

"Còn hai đạo ngũ hành pháp thuật chưa được thuần thục lắm, tranh thủ khoảng trống dùng Bổ Khí Hoàn trong lần bế quan này đem ra luyện tập pháp thuật vậy..."

Pháp lực tu luyện ra từ Trường Xuân Công vốn bình thường, về mặt đấu pháp không có bất kỳ ưu thế nào.

Ý định của Bạch Tử Thần là cố gắng lấy cảnh giới đè người, công pháp chờ sau khi Trúc Cơ sẽ đổi mới sau, trước mắt chỉ có thể học thêm vài đạo pháp thuật.

Từ khi sở hữu thần thức, tốc độ tu tập pháp thuật của hắn nhanh hơn trước rất nhiều, trong việc phối hợp tổ hợp ngũ hành pháp thuật, lúc thi triển tự nhiên nảy sinh linh cảm mới, đạt tới cảnh giới hồn nhiên thiên thành.

Truyện liên quan