Chính văn cuốn · Chương 14: đánh cuộc

Chương 14 Đánh cuộc

Nhiễm Thanh Mặc tới.

Mảnh khăn che mặt mỏng manh rách nát một nửa, theo làn gió nhẹ trên đỉnh núi, ẩn ẩn có thể thấy được dung nhan tuyệt mỹ không tì vết bên dưới.

Liếc mắt một cái, phảng phất vạn năm.

Lấy lại tinh thần, Hứa Nguyên chậm rãi đứng dậy, mày hơi nhíu lại.

Trừ bỏ ánh mắt thanh đạm như thuở mới gặp, trạng thái cơ thể nàng chật vật đến mức mắt thường cũng có thể thấy rõ.

Cánh tay phải cầm kiếm buông thõng vô lực, bộ y phục màu đen rách một mảng lớn, vai trái gần như hoàn toàn lộ ra làn da mịn màng, vài sợi máu tươi từ miệng vết thương trên cánh tay tràn ra, như mấy con rắn nhỏ đỏ rực lan tràn đến đầu ngón tay, không ngừng nhỏ giọt.

Liếc nhìn viên đầu rắn khổng lồ cao ba bốn tầng lầu dưới chân Nhiễm Thanh Mặc.

Trên đỉnh đầu rắn khổng lồ dài bảy đóa hoa sen, giờ phút này đã nở rộ sáu đóa, sinh động như thật.

Suy tư một chớp mắt, đồng tử Hứa Nguyên đột nhiên co rút lại.

Hắn nhận ra con cự mãng trước mắt này.

Thất Sinh Mãng.

Thất Sinh Mãng có thể lột da trùng tu bảy lần, lần thứ bảy mới chính thức hóa hình thành người, tốc độ tu luyện hoàn toàn không khác gì Nhân tộc.

Là vương giả thiên nhiên trong loài xà yêu, nếu là nàng, thì không khó giải thích vì sao con Diễm Linh Mãng kia lại bất chấp tất cả muốn giết hắn.

Nhưng mà,

Tại sao nàng lại chết?

Làm sao nàng có thể chết ở đây?

Hứa Nguyên nhìn chằm chằm cặp xà đồng khổng lồ đã tràn ngập tử khí của Thất Sinh Mãng, một cảm xúc hoang đường, không thể kiềm chế lan tràn trong lòng.

Con cự mãng này tương lai chính là một trong những nữ chính!

Sau khi đối phương lột da hóa hình thành người lần thứ bảy, sẽ đi tới Đại Viêm hoàng triều, biến thành một thiếu nữ ngây thơ hợp pháp, dùng tên giả Cơ Thanh Nguyệt gặp gỡ vai chính cốt truyện tại thành Tĩnh Giang.

Kết quả vào thời điểm này, nàng lại dễ dàng bị Nhiễm Thanh Mặc giết chết như vậy?

Bánh răng cốt truyện vốn đã biết rõ nay đã lặng lẽ bắt đầu thay đổi vì sự xuất hiện của hắn.

Trong lúc Hứa Nguyên ngẩn người,

Nữ tử áo đen trên đầu rắn khẽ động, tùy tay vung kiếm.

Một đạo huyết quang lặng lẽ xẹt qua, Hứa Nguyên hoàn hồn nhìn lại.

Trên đỉnh đầu rắn nơi mọc bảy đóa hoa sen thoáng chốc xuất hiện một vết máu sâu hoắm, theo sau một gốc huyết sắc tiểu liên từ miệng vết thương kia bị nhiếp ra không trung.

Vật ấy vừa xuất hiện, một luồng mùi máu tươi nồng đậm liền quét sạch toàn bộ đỉnh núi.

Xà Tâm Liên.

Chính xác mà nói là Lục Chuyển Xà Tâm Liên, giá trị liên thành, là một trong những dược liệu luyện đan cao cấp nhất của Thương Nguyên, có thể luyện chế Kim Lân Đan hoặc Huyết Linh Hoán Hình Đan.

Kim Lân Đan dùng để phá cảnh.

Huyết Linh Hoán Hình Đan lại có công dụng an hồn dung thân, cũng là thứ Hứa Nguyên cần nhất hiện tại, để hoàn toàn hòa hợp thân thể và ý hồn làm một, không để lại sơ hở.

Nhưng giờ phút này, Hứa Nguyên đã không còn tâm trí nghĩ đến những thứ đó.

Trong quá trình chơi Thương Nguyên, Hứa Nguyên rất thích cô nàng Cơ Thanh Nguyệt cổ linh tinh quái này, nhưng đó cũng chỉ dừng lại ở sự yêu quý đối với một "vợ ảo" trong sách.

So với cái chết của một nhân vật trong sách, điều hắn quan tâm hơn hiện tại là phản ứng dây chuyền từ cái chết của đối phương có làm chệch hướng toàn bộ tuyến cốt truyện thế giới hay không.

Dãy núi Vạn Hưng dài mấy vạn dặm là biên cảnh Tây Nam của Đại Viêm hoàng triều, đi tiếp về phía tây chính là một tuyệt địa tên là Cổ Uyên, mấy chục tộc đàn dị yêu lớn nhỏ liên hợp tạo thành một yêu quốc rời rạc.

Cơ Thanh Nguyệt chính là đến từ nơi đó.

Hiện giờ công chúa Xà tộc thân phận tôn quý bị Nhiễm Thanh Mặc chém đầu, Yêu hoàng của yêu quốc liệu có vì áp lực của tộc xà yêu mà thực hiện những hành động trái ngược với nguyên tác hay không, Hứa Nguyên hoàn toàn không nắm chắc.

Nhưng rất nhanh Hứa Nguyên liền phát hiện mình không cần phải nghĩ nhiều như vậy.

Bởi vì hắn có khả năng không sống nổi đến lúc đó.

Sau khi khoét ra Xà Tâm Liên của Cơ Thanh Nguyệt, thân hình nữ tử áo đen trên đầu rắn trực tiếp mềm nhũn, theo mặt cong của đầu mãng khổng lồ lăn xuống đất.

Hứa Nguyên hoàn hồn, lập tức bước nhanh tới đỡ lấy thân thể mềm mại đang lăn xuống của nữ tử, cau mày khẽ gọi hai tiếng:

"Nhiễm tiên sinh? Nhiễm tiên sinh?"

Bàn tay nắm lấy vai nữ tử hơi lay động, Hứa Nguyên cố gắng đánh thức đối phương, nhưng đôi mắt thanh lệ của nàng vẫn nhắm chặt.

Trải qua trận chiến kịch liệt với Cơ Thanh Nguyệt, vị nữ tử áo đen thanh đạm như mực này đã đến mức dầu hết đèn tắt.

Dần dần,

Hứa Nguyên phát hiện hơi thở mỏng manh của nữ tử trong lòng dần trở nên dồn dập, làn da trắng nõn lộ ra dưới lớp khăn che mặt rách nát trở nên ửng đỏ, bộ ngực dưới lớp áo đen phập phồng nhanh chóng, nhiệt độ cơ thể cũng tăng cao với tốc độ mắt thường có thể thấy được.

Nhìn sự thay đổi trên cơ thể Nhiễm Thanh Mặc, suy nghĩ của Hứa Nguyên thoáng qua rất nhiều điều, nhưng cuối cùng vẫn thở dài một hơi.

Hắn nhớ rõ, Thất Sinh Mãng hình như không có loại độc dâm mà mọi người vẫn thường đồn đại.

Cho nên, trạng thái này của Nhiễm Thanh Mặc hẳn là do nguyên nhân khác.

Có thể là do Nhiễm Thanh Mặc đang vận khí chữa thương, cũng có thể là triệu chứng phát tác của một loại độc tố nào đó.

Nhưng dù là loại nào, hiện giờ Hứa Nguyên cũng chỉ có thể đứng nhìn.

Kiến thức sơ đẳng về cấp cứu đã học ở kiếp trước rõ ràng không thể trị được siêu nhân loại của thế giới này.

Cảm giác lặng lẽ chờ đợi người khác quyết định vận mệnh của mình thật không dễ chịu chút nào.

Nếu Nhiễm Thanh Mặc chết đi, hoặc trong khoảng thời gian nàng vận công chữa thương mà thủ hạ của Cơ Thanh Nguyệt hoặc thủ hạ của lão cha nguyên thân tới nơi, hắn đều không thoát khỏi cái chết.

Nhưng hiện tại hắn chỉ có thể chờ đợi.

Hứa Nguyên ôm nàng tựa vào dưới một gốc đại cây trên đỉnh núi, còn hắn thì lặng lẽ ngồi bên cạnh bảo vệ.

Thời gian từng phút từng giây trôi qua.

Mặt trời mới mọc không biết từ lúc nào đã treo cao trên chân trời, trạng thái ửng hồng trên mặt Nhiễm Thanh Mặc vẫn không hề rút đi.

Lại không biết qua bao lâu,

Một luồng gió lạnh hiu quạnh thổi qua, giọng nói thanh đạm của Nhiễm Thanh Mặc nhẹ nhàng truyền tới từ bên cạnh:

"Động phủ ngươi nói, ở đâu?"

Nàng tỉnh rồi, nhưng giọng nói khó nén vẻ suy yếu.

Nghe thấy tiếng động, Hứa Nguyên lập tức nghiêng mắt nhìn trạng thái của nàng, trả lời:

"Ở dưới Huyền Thiên Nhai."

Dừng một chút, hắn lại hỏi: "Trạng thái của ngươi thế nào?"

"..."

Nghe thấy câu trả lời này, Nhiễm Thanh Mặc không đáp, lại chậm rãi nhắm mắt lại.

Sau một lúc lâu,

Nàng nhắm mắt, thấp giọng nói:

"Người của Hứa Trường Thiên sắp tới rồi."

“...”

Nghe được lời này, Hứa Nguyên đồng tử đột nhiên co rụt lại.

Thanh âm nàng rất nhẹ, lại phảng phất như bom nháy mắt vang vọng trong óc Hứa Nguyên.

“Ngươi nói cái gì?”

Nhiễm Thanh Mặc nhắm mắt lại lặp lại, thanh âm nghe không ra bất luận cảm xúc gì:

“Người của Hứa Trường Thiên sắp tới rồi.”

Tim đập từng nhịp nhanh hơn, Hứa Nguyên chậm rãi đứng lên:

“Còn bao lâu nữa?”

Nhiễm Thanh Mặc nhẹ giọng trả lời:

“Chưa đầy nửa khắc.”

Nửa khắc?

Tâm thần Hứa Nguyên chấn động, hít sâu một hơi, lại lần nữa hỏi:

“Thân thể ngươi hiện tại thế nào?”

Nhiễm Thanh Mặc dựa vào gốc cây, mở mắt liếc nhìn Hứa Nguyên một cái, không đáp mà hỏi ngược lại:

“Ngươi có vẻ rất bất an? Vì sao? Ta sẽ không đem chuyện của ngươi nói ra đâu.”

Hứa Nguyên ánh mắt đảo quanh mây mù bốn phía đỉnh núi, mạnh mẽ ổn định tâm thần đang dao động, trầm giọng nói:

“Ngươi không biết đoạt xá là có thể bị kiểm tra ra sao?”

“...”

Nhiễm Thanh Mặc nhìn chằm chằm Hứa Nguyên, vẻ mặt khó hiểu.

Xem ra nàng chỉ biết đoạt xá sẽ có di chứng, mà không biết còn có thủ đoạn có thể tiến hành kiểm tra sau khi di chứng kết thúc.

Hứa Nguyên không giải thích với Nhiễm Thanh Mặc về thiết lập của thế giới này, ngữ tốc nhanh hơn, lại hỏi:

“Thân thể ngươi hiện tại có thể ngự không không?”

Nhiễm Thanh Mặc trầm mặc, sau đó lắc đầu:

“Ta bị thương rất nặng.”

Hứa Nguyên giơ tay dùng sức xoa xoa giữa mày, nghi hoặc hỏi:

“Vậy tại sao ngươi có thể cảm ứng được có người tới?”

Nhiễm Thanh Mặc đương nhiên đáp:

“Thân thể bị thương, đối ý hồn ảnh hưởng cũng không lớn.”

Hứa Nguyên không nói nữa, trong đầu bay nhanh suy tư đối sách kế tiếp.

Hắn nên làm sao bây giờ?

Tiếp tục ở lại nơi này, chờ thủ hạ của lão cha nguyên thân đuổi tới, sau đó bắt đầu diễn kịch?

Thủ hạ của lão cha nguyên thân vào thời điểm này cũng không biết là Nhiễm Thanh Mặc bắt nguyên thân, hắn có thể đổ vấy lên đầu Cơ Thanh Nguyệt.

Nói Cơ Thanh Nguyệt trói hắn, là Nhiễm Thanh Mặc cứu hắn, dù sao Cơ Thanh Nguyệt đã chết không đối chứng.

Nhưng vấn đề là trong Thương Nguyên chỉ nhắc qua Hứa Trường Thiên là một kẻ ăn chơi trác táng, hoàn toàn không miêu tả chi tiết hành vi thói quen của hắn.

Nếu bị phát hiện không đúng, vậy hắn chỉ có thể chờ chết.

Làm sao bây giờ? Làm sao bây giờ!

Vô số ý niệm phức tạp hiện lên trong óc.

Một lát sau,

Hứa Nguyên bỗng nhiên nhận mệnh thở dài một hơi.

Hắn buông xuôi.

Hứa Nguyên nghiêng mắt liếc nhìn hắc y nữ tử đang dựa vào gốc cây:

“Có thể đi không?”

“...” Nhiễm Thanh Mặc không hiểu câu hỏi đột ngột của Hứa Nguyên.

“Có thể đi không?” Hứa Nguyên lặp lại, thanh âm bình đạm.

Nhiễm Thanh Mặc trầm mặc một lát, lắc đầu.

Hứa Nguyên trầm mặc cúi người, nhặt Xà Tâm Liên trên mặt đất nhét vào trong ngực, sau đó đôi tay xuyên qua khoeo chân và sau lưng Nhiễm Thanh Mặc, dưới ánh mắt lược hiện kinh ngạc của nàng, trực tiếp bế kiểu công chúa lên.

Thân thể Nhiễm Thanh Mặc giống như không có xương, rất nhẹ, dù là công tử ca thận hư này cũng có thể dễ dàng bế lên.

“...”

Không khí tĩnh lặng một chớp mắt.

Nhiễm Thanh Mặc không giãy giụa, cứ thế bị hắn ôm vào trong ngực, nàng cũng chỉ bình tĩnh nhìn chằm chằm đối phương.

Nhiễm Thanh Mặc nhìn chằm chằm Hứa Nguyên, Hứa Nguyên lại không nhìn Nhiễm Thanh Mặc.

Ôm Nhiễm Thanh Mặc trong lòng, Hứa Nguyên vừa đi về phía vách núi Huyền Thiên, vừa nhẹ giọng hỏi:

“Nhiễm tiên sinh, ngươi muốn chết sao?”

“...”

Nhiễm Thanh Mặc không hiểu câu hỏi của Hứa Nguyên, nhưng nàng không muốn chết, cho nên lắc lắc đầu.

Hứa Nguyên dư quang thoáng nhìn, nhẹ nhàng cười:

“Không muốn chết là được rồi, chúng ta tiếp tục ở lại đây, bị thủ hạ của lão cha Hứa Trường Thiên bắt về, chỉ là khác nhau giữa chết sớm và chết muộn mà thôi.”

Khi nói chuyện, Hứa Nguyên đã ôm Nhiễm Thanh Mặc đứng sát mép vực Huyền Thiên.

Gió lạnh thổi bay quần áo hắn, khoảng cách tới vực sâu vạn trượng, chỉ còn một bước chân.

Nhiễm Thanh Mặc hơi trầm ngâm, tựa hồ ý thức được Hứa Nguyên muốn làm gì, thanh âm lược hiện nghi hoặc:

“Ngươi muốn mang theo ta nhảy xuống?”

“Không dám?” Hứa Nguyên cười nói.

Nhiễm Thanh Mặc nghiêng mắt liếc nhìn vực sâu mây mù cuồn cuộn kia, ánh mắt như nhìn một kẻ ngốc:

“Nhưng, đây là vách Huyền Thiên.”

Hứa Nguyên đối diện với nàng một lát, ha hả cười:

“Nhảy xuống ngã chết, còn hơn bị người của Tướng quốc phủ tra tấn đến chết, không phải sao?”

Nhiễm Thanh Mặc nghiêm túc nghĩ nghĩ, nói:

“Nga, ngươi nhảy đi.”

Hứa Nguyên không sốt ruột, mà nhìn Nhiễm Thanh Mặc, cười nói:

“Nhiễm tiên sinh, chúng ta đánh cược được không?”

Nhiễm Thanh Mặc không hiểu vì sao người đàn ông trước mắt lại làm ra vẻ như vậy, ánh mắt thanh đạm, gật đầu:

“Ngươi nói đi.”

Hứa Nguyên nói:

“Nếu chúng ta có thể sống sót, ngươi thiếu ta một ân tình, phải giúp ta làm một chuyện.”

Nhiễm Thanh Mặc lại nhìn thoáng qua vực sâu phía dưới:

“Nhưng chúng ta không sống nổi đâu.”

“Ta chỉ nói là vạn nhất sống sót.” Hứa Nguyên khẽ cười.

Nhiễm Thanh Mặc trầm mặc một lát, chậm rãi thốt ra một câu:

“Vì sao vạn nhất sống sót ta lại phải thiếu ngươi ân tình?”

“...” Hứa Nguyên.

Hứa Nguyên cứng họng, thời khắc sinh tử đã khiến hắn không còn nhiều cố kỵ:

“Nếu có thể sống sót, tất nhiên là vì động phủ kia của ta đã cứu chúng ta, ta cảm thấy mạng của ngươi hẳn là đủ để đổi lấy một ân tình chứ?”

Nhiễm Thanh Mặc suy tư một lát, cảm thấy hắn nói có lý, gật gật đầu:

“Được, nếu sống sót, ta thiếu ngươi một ân tình.”

“Nhớ kỹ lời ngươi nói.”

Dứt lời,

Hứa Nguyên không chút do dự bước về phía trước một bước.

Gió lạnh trên đỉnh núi khiến tấm khăn che mặt của nữ tử áo đen bay theo gió,

mọi thứ trên thế giới dường như đều tĩnh lặng vào khoảnh khắc này,

Phi toa lao trong mây mù, ngũ quan dường như đang dần mất đi, quanh thân Hứa Nguyên chỉ còn tiếng gió rít bên tai cùng nhiệt độ cơ thể ôn nhuận mềm mại của người con gái trong lòng.

Trong mây mù không biết đã bao lâu,

hắn rũ mắt nhìn thoáng qua người đang nhắm mắt chờ chết kia.

Bỗng nhiên nhớ lại,

phúc duyên của Nhiễm Thanh Mặc, hình như là 93.

( Hết chương )

Truyện liên quan