Chính văn cuốn · Chương 26: không biết biến cố

Chương 26: Không biết biến cố

Trưởng bối đánh vãn bối loại chuyện này, Hứa Nguyên đã thấy nhiều không trách.

Bởi vì tính cách cho phép, bởi vì trời sinh mê chơi, kiếp trước hắn cơ hồ xem như bị lão nhân đánh từ nhỏ đến lớn.

Tiểu học, sơ trung thì ham gây chuyện đánh nhau, cao trung yêu sớm bị nhà gái tìm tới tận cửa, đại học trực tiếp đi du lịch hoang dã, ra ngoài chơi một vòng, trong trường học hơn một tháng đều không thấy bóng dáng.

Mà những việc này mỗi lần bị lão nhân bắt được, đó là một trận đòn hiểm.

Dần dà Hứa Nguyên cũng thành thói quen.

Không thể trêu vào, hắn còn trốn không nổi sao?

Thế giới rộng lớn như vậy, không thể phản kháng, hắn còn không thể chạy sao?

Dù sao mặc kệ như thế nào đi nữa thì vẫn là phụ tử, chờ lão nhân hết giận, nói vài lời hay, nhận sai thái độ kiên quyết một chút, chờ sinh hoạt phí phát xuống, liền tiếp tục muốn chơi thế nào thì chơi.

Nhưng ở thế giới hiện tại này, Hứa Nguyên phát hiện chính mình muốn chạy cũng không chạy được.

Vị tiện nghi đại ca này có thể trực tiếp treo hắn lên đánh.

Theo nghĩa vật lý,

Treo lên đánh.

Đến cả lời nói cũng không nói nên lời mà treo lên đánh.

Nghĩ đến những việc này, bên tai Hứa Nguyên bỗng nhiên truyền đến một tiếng ưng đề lảnh lót.

Lấy lại tinh thần, Hứa Nguyên nhìn căn sương phòng xa lạ trước mắt, hơi hơi lắc đầu.

Sau khi bị đánh đến hôn mê, lúc tỉnh lại hắn đã thấy mình ở trong căn phòng này.

Nhàn nhạt huân hương tràn ngập trong căn phòng cổ kính, mọi trang hoàng trong phòng đều cổ xưa đến cực điểm.

Dọc theo cửa sổ gỗ đầu giường nhìn ra ngoài.

Hứa Nguyên thấy được bầu trời xanh mênh mông bát ngát.

Cùng với,

Đôi cánh triển rộng ước chừng hơn mười trượng của một con ưng lớn.

Giờ phút này khoảng cách từ lúc hắn bị đánh đã qua đi hai ngày, hiện giờ hắn đã ngồi trên chiếc “phi cơ” trở về Tĩnh Giang thành.

Khác với sắt thép cự thú kiếp trước, chiếc “phi cơ” này là một sinh vật sống, một con Huyền Ưng khổng lồ có sải cánh vượt quá hai mươi trượng, mà phần lưng rộng lớn của nó được xây dựng một tòa gác mái xa hoa rường cột chạm trổ.

Nó là hành cung trên không của Hứa Trường Ca, bất quá vì thực lực Hứa Nguyên quá yếu, nên tạm thời cho vị đệ đệ này mượn dùng.

Đến nỗi Hứa Trường Ca.

Vị đại ca kia sự vụ bận rộn, sau khi treo hắn lên đánh một trận, chờ hắn tỉnh lại liền trực tiếp mang theo hai viên mãng đầu khổng lồ bay đi.

Hứa Nguyên phỏng chừng, đối phương hẳn là chạy về Đế Kinh để phục mệnh với vị tiện nghi lão cha của hắn.

Vì cứu hắn, Hứa Trường Ca đã tiêu hao quá nhiều thời gian ở vùng núi Vạn Hưng này, hiện tại thời điểm này rất mấu chốt, đối phương cần thiết hồi kinh để giúp đỡ vị phụ thân kia.

Tư duy đến tận đây, trong đầu Hứa Nguyên hiện lên hai viên mãng đầu khổng lồ, ánh mắt dần dần trở nên có chút cổ quái.

Hắn nghĩ tới Cơ Phong Hoa, kẻ bị Hứa Trường Ca chém đầu.

Cơ Phong Hoa, một đại tỷ tỷ tóc lục vẽ rất xinh đẹp.

Một đại tỷ tỷ rất lớn, rất trắng.

Bất quá tương so với việc một người trong sách chết đi, Hứa Nguyên càng kỳ quái chính là thực lực của vị đại ca kia.

Cơ Phong Hoa là một con Thất Sinh Mãng đã nở rộ bảy đóa Huyết Liên từ mấy chục năm trước, nàng ta thực sự rất mạnh, mạnh hơn Nhị công chúa Cơ Thanh Nguyệt của Xà Yêu nhất tộc không chỉ vài cấp bậc.

Nhưng một nhân vật như vậy cư nhiên lại chết dưới tay Hứa Trường Ca.

Cũng không phải Hứa Nguyên hoài nghi thực lực của Hứa Trường Ca, mà là bởi vì trong thế giới tuyến phồn đa của 《 Thương Nguyên 》, Cơ Phong Hoa từng giao thủ với Hứa Trường Ca một lần.

Ở đại hậu kỳ của thế giới tuyến đó, Tây Dị Yêu Quốc vượt qua Thập Vạn Đại Sơn của núi Vạn Hưng xâm lấn Đại Viêm Hoàng Triều.

Ngoài thành Tĩnh Giang, Hứa Trường Ca và Cơ Phong Hoa từng giao chiến.

Mà lần đó,

Trong tình huống không ai quấy nhiễu, Hứa Trường Ca đã bại bởi đối phương một đường.

Bị Cơ Phong Hoa mình đầy thương tích hóa thành thông thiên cự mãng nuốt chửng vào bụng, thân tử đạo tiêu.

Người sáng suốt đều có thể nhìn ra, thực lực chênh lệch giữa Hứa Trường Ca và Cơ Phong Hoa khi đó căn bản không lớn, thậm chí có thể nói là chỉ cần sai một ly là đi một dặm.

Nhưng kết quả hiện thực hiện giờ lại là,

Hứa Trường Ca trực tiếp chạy tới quê quán của Cơ Phong Hoa rồi chém đầu nàng ta xuống.

Suy xét đến các yếu tố hoàn cảnh, suy xét đến trạng thái không hề bị thương khi Hứa Trường Ca trở về, lại suy xét đến việc ở Cổ Uyên vẫn còn những Yêu tộc khác đang nhìn chằm chằm, giờ phút này thực lực của Hứa Trường Ca đối với Cơ Phong Hoa hẳn là nghiền áp.

Điều này hoàn toàn rời bỏ cốt truyện, sự chênh lệch chiến lực không khớp với nguyên tác, làm Hứa Nguyên ẩn ẩn có chút bất an.

Không đến mười năm thời gian, Cơ Phong Hoa lại không có ngoại quải thăng cấp của người chơi, cho dù có biến mạnh cũng không thể nhanh như vậy.

Huống chi, Hứa Trường Ca cũng là một thiên tài không hơn không kém.

Cơ Phong Hoa có thể biến mạnh, Hứa Trường Ca tự nhiên cũng có thể.

Bởi vì một sự kiện cơ duyên đặc thù nào đó, thực lực chênh lệch giữa nàng và hắn có thể sẽ thu nhỏ lại, nhưng cũng không thể đạt tới mức ngang hàng.

Nói cách khác.

Suy nghĩ của Hứa Nguyên hơi cứng lại, một ý niệm có chút không thực tế xuất hiện trong óc.

Trong khoảng thời gian từ khi cốt truyện bắt đầu đến khi Cổ Uyên xâm lấn Đại Viêm,

Thực lực của vị đại ca kia không những không tăng trưởng, ngược lại còn yếu đi?

Vì cái gì?

Hứa Nguyên không thể lý giải.

Trong 《 Thương Nguyên 》, người chơi đứng ở góc nhìn của thượng đế cũng có rất nhiều chuyện không biết.

Giống như Nhiễm Thanh Mặc vừa mới tách ra với Hứa Nguyên.

Nhiễm Thanh Mặc biết được Tể tướng muốn hủy diệt Thiên Nguyên Kiếm Tông từ đâu, Hứa Nguyên hoàn toàn không biết.

Dù sao ở điểm cốt truyện này, chỉ có vị tiện nghi lão cha của Hứa Nguyên và vài tâm phúc thủ hạ biết.

Khi chơi 《 Thương Nguyên 》, Hứa Nguyên ngay từ đầu phỏng đoán là thuộc hạ của Tể tướng có nội gián, dù sao lúc này người biết việc này chỉ có vài vị đó, nhưng theo tất cả kết cục trong trò chơi được hắn đả thông, vài tên tâm phúc cường giả dưới trướng Tể tướng lại chưa từng bị tẩy trắng.

Mỗi một vị, có thể nói đều là tận trung với BOSS tới cuối cùng.

Chế tác tổ đào hố mà không lấp, mỹ miều gọi là: Cho người chơi không gian mơ màng.

Hứa Nguyên khẽ thở dài một cái.

Thông tin không đủ, phỏng đoán nhiều cũng vô dụng, chỉ có thể tìm cơ hội tra xét sau.

Không tiếp tục suy nghĩ lan man về chuyện này nữa, Hứa Nguyên chậm rãi chuyển mắt nhìn về phía đầu giường.

Vị đại ca kia trước khi rời đi đã tùy tay ném cho hắn mười mấy bình đan dược.

Nói là cho tên phế vật này chữa thương.

Để hắn mau chóng dưỡng hảo vết thương, tránh cho phụ thân đến lúc đó trách cứ hắn ra tay quá nặng.

Khác với ba bình ngọc tìm thấy trong động phủ trước đó chỉ chứa mỗi loại một viên đan dược siêu phẩm, mỗi bình ngọc này đều chứa hơn mười viên đan dược.

Thanh Lâm đan, giúp gia tốc hồi phục ý hồn, đồng thời trong một khoảng thời gian nhất định sẽ cường hóa khả năng cảm nhận nguyên khí của ý hồn.

Quảng Lăng đan, tăng cường độ dẻo dai cho kinh lạc, là thần dược cố bổn bồi nguyên.

Hộ Mạch đan, sau khi dùng, vách trong kinh lạc sẽ sinh ra một lớp màng mỏng, giúp người dùng có thể vận chuyển công pháp suốt mười hai canh giờ không nghỉ mà không lo kinh lạc bị tổn hại.

Địch Hồn đan, đúng như tên gọi, có tác dụng rèn luyện ý hồn.

Ừm. Chữa thương, vị đại ca kia nói những thứ này là để chữa thương cho hắn. Những đan dược này quả thực có thể chữa thương, phốc~

Nói những đan dược này là thần dược cho người mới bắt đầu tu luyện cũng chẳng hề quá lời, chúng gần như bao quát mọi vấn đề mà người tu luyện sẽ gặp phải.

Quan trọng hơn là,

những loại đan dược này không hề có bất kỳ tác dụng phụ nào.

Trong hệ thống luyện dược của Thương Nguyên, phần lớn đan dược hỗ trợ nhân vật tu luyện sau khi sử dụng đều sẽ để lại một số debuff vĩnh viễn.

Ví dụ như suy nhược ý hồn (giảm thanh năng), ví dụ như tổn thương kinh lạc (tăng lượng kinh nghiệm cần thiết để thăng cấp), thậm chí một số loại đan dược phá vỡ bình cảnh còn gây ra ảnh hưởng không thể đảo ngược lên nội tạng (giảm giới hạn sinh mệnh tối đa).

Đan dược không có tác dụng phụ chỉ có một trường hợp duy nhất,

đó là giá trị nguyên liệu để luyện chế chúng cao hơn xa so với bản thân viên đan dược đó.

Nói cách khác, chính là dùng những nguyên liệu quý giá ở giai đoạn trung hậu kỳ để luyện chế vật phẩm cần thiết cho nhân vật ở giai đoạn đầu.

Trầm mặc nhìn chằm chằm mười mấy bình ngọc hồi lâu, Hứa Nguyên bỗng nhiên nảy sinh ý nghĩ kỳ quặc là muốn lại gần để bị đánh thêm một trận nữa.

Chợt nghẹn lời, hắn khẽ cười lắc đầu.

Tuy vị đại ca kia ra tay đánh người là thật sự đau, nhưng đồ tốt thì ông ta cũng thật sự hào phóng.

(Hết chương)

Truyện liên quan