Quyển 1 · Chương 345: Thiên Nữ Tán Hoa

Nghe thấy Diệp Phong nói, Đao đang dùng bữa động tác đều khựng lại một chút, sau đó vẻ mặt kinh ngạc nhìn Diệp Phong, hỏi.

Đao cảm thấy chính mình tựa hồ đoán được cái gì...

“Không biết ạ, có gì không đúng sao?”

Lúc này Diệp Phong cũng đã nhận ra điểm bất thường, bởi vì không chỉ có Đao kinh ngạc nhìn mình, mà ánh mắt Thời Gian cũng vô cùng cổ quái.

“Diệp huynh, ngươi nói muốn cho lão tổ già nhất của Thế gia ra mặt, ta không thể không bội phục dũng khí của ngươi.”

Thật lâu sau, Thời Gian sâu kín nói.

“Lão tổ của bọn họ thì làm sao?”

Diệp Phong hỏi.

“Ngươi biết vì sao Thế gia ở Tuyết Ảnh Thành lại bá đạo như vậy, mà không một ai dám nói gì không? Thậm chí người ở Tuyết Ảnh Thành còn phải cực lực lấy lòng.”

Thời Gian không đáp mà hỏi ngược lại.

“Không biết.”

Diệp Phong lắc đầu.

“Bởi vì Tuyết Ảnh Tiên Đế trước khi có phong hào Tuyết Ảnh, ông ta họ Thế.”

Thời Gian nói.

“Tê...”

Hay lắm, lời này của Thời Gian vừa ra, Diệp Phong cũng không nhịn được hít ngược một hơi khí lạnh.

“Ngươi không phải định nói, lão tổ của Thế gia chính là Tuyết Ảnh Tiên Đế đấy chứ?”

Thật lâu sau, Diệp Phong vẫn lên tiếng xác nhận lại.

“Đúng vậy, lão tổ già nhất của Thế gia chính là Tuyết Ảnh Tiên Đế, cũng là đối tượng mà lão phu lần này khiêu chiến.”

Người trả lời là Đao.

Lúc này Đao nhìn về phía Diệp Phong, trên mặt tràn đầy ý cười, hắn cảm thấy Diệp Phong người này càng ngày càng thú vị.

Trước đó khi thấy Diệp Phong không sợ Thế gia, công khai đối đầu, Đao đã bắt đầu thấy hứng thú với Diệp Phong.

Người có lá gan lớn như Diệp Phong quả thực không nhiều.

Đặc biệt là sau khi nghe Diệp Phong đòi lão tổ già nhất của Thế gia phải ra mặt, Đao càng không khỏi cảm thán, đây đúng là người cùng chí hướng mà...

Cho nên Đao mới bộc lộ thân phận của mình, cũng coi như là một lời cảnh cáo đối với Thế gia.

Có hắn ở đây, ít nhất trước khi cuộc quyết đấu kết thúc, Thế gia sẽ không dám ra tay với Diệp Phong.

Nhưng ai có thể ngờ, Diệp Phong lại là một kẻ ngốc nghếch, ngay cả lai lịch của Thế gia cũng không biết.

“Hệ thống, hệ thống...”

“Đối phó với Tiên Đế, ngươi làm được không đấy???”

Diệp Phong tỏ vẻ mình có chút hoảng, vội vàng kêu gọi hệ thống trong lòng.

Tiên Đế chính là nhân vật đứng trên đỉnh cao Tiên giới, là sự tồn tại vô địch.

Diệp Phong không dám khẳng định hệ thống có làm được hay không, dù sao cũng đã là đỉnh cao rồi, còn có thể hơn được nữa sao...

Thế nhưng hệ thống vẫn giữ thái độ khinh thường như mọi khi, không trả lời câu hỏi của Diệp Phong.

“Sẽ không phải là không được thật đấy chứ...”

Hệ thống không trả lời khiến Diệp Phong trong lòng có chút bồn chồn.

Mà Diệp Phong cũng rất tự nhiên rót cho Đao một chén rượu, vẻ mặt ghét bỏ cũng biến thành nụ cười ôn nhu...

“Ha ha, cái tên nhóc này...”

Đao cũng bị hành động của Diệp Phong làm cho dở khóc dở cười, nhưng vẫn uống cạn chén rượu Diệp Phong rót.

“Ngươi... Ta hình như đã gặp qua.”

Tiếp theo, Đao lại hướng ánh mắt về phía Thời Gian, suy tư nói.

“Gặp qua Đao tiền bối, vãn bối xuất thân từ Thượng Huyền Tiên Châu.”

Thời Gian nghe vậy, đứng dậy hành lễ, nhưng không trực tiếp báo ra tên húy của sư tôn mình.

“Nga, nghĩ ra rồi, là đệ tử của Thượng Huyền, lúc ta gặp ngươi, ngươi vẫn còn là một tiểu gia hỏa.”

“Nhớ rõ Thượng Huyền coi ngươi như bảo bối, giấu ở Thượng Huyền Tiên Châu, sợ ngươi xảy ra chuyện ngoài ý muốn, thế nào? Bỏ được thả ngươi ra ngoài rồi à.”

Đao lộ vẻ bừng tỉnh đại ngộ, ngay sau đó liền mở lời trêu chọc.

Tuy nhiên, qua lời nói của Đao cũng có thể thấy, hắn đối với Tiên Đế không hề có chút cung kính nào.

Không chỉ dám công khai khiêu chiến Tuyết Ảnh Tiên Đế, mà cách xưng hô với Thượng Huyền Tiên Đế cũng là gọi thẳng tên.

“Lần này là phụng mệnh sư tôn, tới giúp Diệp huynh dẫn đường, không phải đang trên đường trở về, nghe tin về tiền bối, cho nên mới nán lại.”

Thời Gian nói đúng sự thật.

Về cách xưng hô của Đao đối với sư tôn mình, Thời Gian cũng không hề ngạc nhiên, bởi vì Đao vốn dĩ là người như vậy.

“Ha ha, trách không được tiểu tử ngươi lá gan lớn như vậy, hóa ra là có liên quan đến Thượng Huyền.”

“Thế nào? Ngươi cũng là đệ tử của Thượng Huyền?”

“Nhìn qua thì tư chất tốt hơn tiểu tử này nhiều.”

Đao khẽ cười nói.

Có thể khiến Thượng Huyền Tiên Đế sắp xếp đệ tử bảo bối của mình đi dẫn đường, mối quan hệ này chắc chắn không bình thường.

Trong suy nghĩ của Đao, Diệp Phong có lẽ cũng là đệ tử của Thượng Huyền Tiên Đế.

“Tiền bối hiểu lầm rồi, Diệp huynh không phải đệ tử của sư tôn, chỉ là vì Diệp huynh không quá quen thuộc với Tiên giới, nên sư tôn mới bảo ta dẫn đường.”

Thời Gian giải thích.

“Không phải đệ tử của Thượng Huyền, vậy ngươi là đệ tử của Tiên Đế nào?”

Đao nói.

“Diệp huynh không phải đệ tử của bất kỳ vị Tiên Đế nào cả.”

Thời Gian có chút bất đắc dĩ, hắn phát hiện Đao dường như đã mặc định rằng sau lưng Diệp Phong chắc chắn phải có thế lực nào đó.

“Không phải đệ tử của Tiên Đế, mà Tiên giới cũng không có đại gia tộc nào họ Diệp...”

Đao bưng chén rượu lên, nghi hoặc nhìn Thời Gian, nhẹ giọng nói.

“Diệp huynh phi thăng lên Tiên giới, tính ra còn chưa đầy một năm, cho nên mới không quá quen thuộc với Tiên giới.”

Thời Gian tuy không muốn nói chuyện này, nhưng để Đao không tiếp tục rơi vào lối mòn tư duy của mình, vẫn quyết định nói cho Đao biết.

“Nga, thì ra là thế.”

“Hóa ra là người mới vừa phi thăng từ hạ giới, vậy thì đúng là cần một người dẫn đường.”

Nghe vậy, Đao gật gật đầu, cuối cùng cũng hiểu rõ sự tình.

Sau đó vừa nói, vừa đưa chén rượu lên miệng, cả người vô cùng đạm nhiên.

Thời Gian đối diện Đao, sau khi nói xong, hắn cũng đang chú ý biểu cảm của Đao.

Nhìn thấy biểu hiện của Đao, Thời Gian không khỏi cảm thán, trách không được người ta có thể đứng ở đỉnh điểm Tiên giới, có gan khiêu chiến Tiên Đế.

Chỉ riêng phần thong dong này thôi, cũng không phải người bình thường có thể so sánh.

Hồi tưởng lại lúc hắn biết chuyện về Diệp Phong, bản thân đã ngẩn người rất lâu, mãi vẫn chưa hoàn hồn lại được.

So sánh hai bên với nhau, Thời Gian tức khắc cảm thấy mình còn kém xa lắm.

Mà Đao lúc mới bắt đầu cũng xác thực không cảm thấy có chỗ nào không đúng, người ta mới vừa phi thăng lên, tự nhiên là đối với nơi này không quen thuộc.

Chỉ là khi Đao vừa rót rượu vào miệng, dường như nhận ra mình đã bỏ sót điều gì quan trọng.

"Phốc..."

Ngay sau đó, ngụm rượu này của Đao liền phun ra ngoài như thiên nữ tán hoa.

Khổ nỗi Thời Gian đang ngồi đối diện, vốn dĩ vì hai người trò chuyện nên đều đang đối mặt với nhau.

Hơn nữa vì trong lòng đang cảm thán sự chênh lệch giữa mình và Đao, Thời Gian còn hơi thất thần.

Thế là dẫn đến việc chiêu thiên nữ tán hoa này của Đao trúng toàn bộ vào Thời Gian, không sót một giọt nào...

"Cái gì? Ngươi nói hắn phi thăng lên chưa đầy một năm?"

Đao không còn tâm trí quan tâm Thời Gian bị chiêu thức của mình làm cho ra sao, chỉ trừng lớn mắt, khiếp sợ hỏi.

"Ừ."

Thời Gian rất muốn liều mạng với Đao, nhưng vì mạng sống của mình, Thời Gian cuối cùng vẫn gật đầu.

"Hảo tiểu tử..."

Đao nhận được đáp án, lắc đầu nhìn Diệp Phong đầy khó tin, không biết nên nói gì cho phải.

"Tiểu nha đầu này, sẽ không cũng là vừa mới phi thăng chứ?"

Truyện liên quan