Quyển 1 · Chương 306: Kẻ gây ra tội lỗi
Yến Hồi nhìn Diệp Phong rơi xuống hắc động, cười nói.
Đối với Ảnh Ma nhất tộc bọn họ mà nói, kết quả tốt nhất đương nhiên là giết chết Diệp Phong, kẻ khắc tinh này.
Nhưng rơi xuống Mất Mát Chi Vực, kết quả cũng chẳng khác là bao.
Mất Mát Chi Vực, xem tên đoán nghĩa, đó là nơi bị Tiên giới vứt bỏ.
Chỉ cần vào nơi đó, cuộc đời này đừng hòng nghĩ đến chuyện ra ngoài, kết cục duy nhất chính là tiên lực hao hết, chết ở bên trong.
“Chỉ là đáng tiếc căn nguyên chi lực này, nếu thật sự có thể bị ta dung hợp thì tốt biết bao.”
Yến Hồi nhẹ giọng lẩm bẩm, khi nói chuyện, bàn tay vung lên, bốn đạo căn nguyên lượn lờ bên người hắn cũng bắt đầu rơi xuống phía dưới.
Theo căn nguyên chi lực rơi vào trong hắc động, hắc động phạm vi ngàn trượng bắt đầu chậm rãi thu nhỏ lại.
Thật giống như một con Thao Thiết cự thú đã ăn cơm xong, muốn khép miệng mình lại.
“Đều do tên Thiên Diễn kia, chết sống cũng không chịu tách ra một tia căn nguyên, bằng không thật sự có khả năng bồi dưỡng ra vị thứ hai Ngũ Hành Căn Nguyên Tiên Đế ở Tiên giới.”
“Bất quá, phỏng chừng cũng chỉ là ngẫm lại, vị kia sẽ không đồng ý đâu.”
Yến Hồi nhìn hắc động chậm rãi khép lại, lo chính mình nói.
Nhắc đến vị kia, ánh mắt Yến Hồi không khỏi nhìn về phía không trung, nhưng chỉ nhìn thoáng qua liền vội vàng thu hồi.
Tuy rằng nghe nói vị kia vẫn luôn bận rộn một chuyện lớn, đã không biết mấy vạn năm không lộ diện, nhưng Yến Hồi vẫn rất kiêng dè.
Dẫu sao vị kia nếu muốn cho hắn chết, cũng chỉ là trong một ý niệm.
“Bất quá vẫn hy vọng lần này vận dụng căn nguyên của Mất Mát Chi Vực, không bị vị kia phát hiện.”
Yến Hồi lắc lắc đầu, nói xong câu này liền ngậm miệng không nói thêm lời nào.
Tốc độ hắc động khép lại rất nhanh, chỉ trong chưa đầy một phút, hắc động đã hoàn toàn biến mất không thấy.
Đi cùng với nó còn có bốn đạo căn nguyên chi lực đã bị ném vào trong.
Lúc này sa mạc đã khôi phục nguyên trạng, trong thiên địa cũng chỉ còn lại một mình Yến Hồi, hay cũng có thể nói là Ảnh Ma.
Nếu hắn không đem chuyện hôm nay nói ra, e rằng không ai nghĩ đến hôm nay ở nơi này đã có một đám cao thủ bỏ mạng.
Đến nỗi tin tức về Ngũ Hành Căn Nguyên kia, cũng sẽ hoàn toàn trở thành một tin đồn thất thiệt, một tin đồn mà căn bản chẳng ai tin...
Mất Mát Chi Vực.
Sau khi Diệp Phong ngã xuống hắc động, cả người liền lâm vào vô tận hắc ám, chờ khi trong mắt lại xuất hiện ánh sáng, hắn đã đứng trên một mảnh đất màu đen.
Diệp Phong phóng tầm mắt nhìn lại, lọt vào trong tầm mắt đều là những tông màu tối.
Mặc dù trên bầu trời cũng có một mặt trời, dùng mắt nhìn lại cũng cảm thấy chói mắt.
Nhưng không biết vì sao, toàn bộ thế giới lại mang đến cho người ta một cảm giác âm u.
Thật giống như dù ánh mặt trời có lóa mắt đến đâu, cũng không thể chiếu sáng thế giới này.
Nếu để Diệp Phong dùng một câu để hình dung thế giới này, thì nó giống như cảnh tượng ngay sau khi mặt trời vừa hoàn toàn lặn xuống núi.
Trong thiên địa còn lưu lại một tia ánh sáng, nhưng lại đã bị bóng tối sắp ập đến bao phủ.
Nơi Diệp Phong đang đứng là một vùng cánh đồng hoang vu.
Tầm mắt chạm đến nơi đâu cũng không thấy lấy một cọng cỏ dại, chỉ có đầy đất đá vụn.
“Đây là Mất Mát Chi Vực sao?”
Diệp Phong đánh giá bốn phía, nhẹ giọng hỏi.
“Hẳn là nơi này, rất giống với ký ức mơ hồ của ta.”
Kim Lão nói.
Lúc này Kim Lão đã khôi phục nguyên hình, cùng bốn thanh Ngũ Hành Kiếm khác bay múa quanh thân.
Dường như đang cẩn thận quan sát nơi này để đối chiếu với ký ức của chính mình.
“Chẳng lẽ chủ nhân của các ngươi có liên quan đến Mất Mát Chi Vực?”
Diệp Phong hỏi.
Phải biết ký ức của Ngũ Hành Kiếm bị thiếu hụt, hơn nữa còn rất nghiêm trọng, đến tên chủ nhân của mình cũng không nhớ nổi.
Nhưng bọn họ lại nhớ rõ Mất Mát Chi Vực này, vậy chỉ có một lời giải thích, Ngũ Hành Kiếm rất có khả năng xuất thân từ nơi đây.
Dẫu sao cái tên Mất Mát Chi Vực này, ngay cả đệ tử của Tiên Đế là Thời Gian cũng chưa từng nghe qua.
“Không biết, chúng ta chỉ là khi tiếp xúc với Ngũ Hành Căn Nguyên, trong đầu đột nhiên xuất hiện những ký ức này, ngoài ra thì không có gì cả.”
Kim Lão lắc lắc mũi kiếm, nói.
“Đúng rồi, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì dưới sa mạc vậy? Tất cả chuyện này không phải do các ngươi gây ra đấy chứ?”
Nhắc đến Ngũ Hành Căn Nguyên, Diệp Phong bỗng nhớ tới chuyện quan trọng này, ánh mắt quái dị hỏi.
Phải biết rằng, chính vào lúc Ngũ Hành Kiếm xuất hiện trở lại, nó mới mở ra cái gọi là Mất Mát Chi Vực này.
“Nói có liên quan thì... cũng có liên quan, nói không liên quan thì cũng chẳng có gì liên quan.”
Nhắc đến chuyện này, giọng điệu Kim Lão cũng có chút thiếu tự tin.
“Có thể nói rõ ràng một chút không.”
Diệp Phong nói.
“Chuyện là thế này...”
“Khi chúng ta tiến vào căn nguyên, đã phát hiện căn nguyên chi lực của Mộc, Thủy, Hỏa, Thổ trong đó đều là vật đã có chủ, căn bản không cách nào hấp thu.”
“Thế nhưng trong lúc mơ hồ, chúng ta phát hiện Kim chi căn nguyên trong đó lại là vô chủ, tuy rằng so với bốn đạo căn nguyên kia, Kim chi căn nguyên quá mức mỏng manh.”
“Nhưng đó cũng là căn nguyên thật sự, chúng ta hấp thu sẽ có lợi ích cực lớn, cho nên chúng ta liền trực tiếp đi tới nơi căn nguyên xuất hiện.”
“Ở đó, chúng ta còn phát hiện ra những căn nguyên tân sinh ẩn giấu dưới căn nguyên Mộc, Thủy, Hỏa, Thổ.”
“Chỉ là bốn đạo căn nguyên kia quá mức cường đại, căn nguyên tân sinh lại quá nhỏ yếu, chúng ta nhất thời không nhận ra.”
Kim Lão chậm rãi thuật lại sự việc lúc ấy cho Diệp Phong.
Diệp Phong đối với việc còn có bốn đạo căn nguyên tân sinh cũng không lấy làm lạ, dẫu sao đây có lẽ mới là lý do Ngũ Hành Kiếm đồng thời được căn nguyên lựa chọn.
“Chuyện sau đó ngươi cũng biết rồi, sau khi chúng ta dung hợp xong căn nguyên chi lực, thiếu mất Kim chi căn nguyên, ngũ hành tức khắc sụp đổ, sau đó cứ như vậy...”
Kim Lão nói.
Đến đây, Diệp Phong cuối cùng đã hiểu ý của Kim Lão lúc trước.
Mất Mát Chi Vực mở ra đúng là có liên quan đến Ngũ Hành Kiếm.
Nhưng dù không có bọn họ, nghĩ đến Ảnh Ma cũng sẽ thao túng bốn đạo căn nguyên kia, sau đó làm ngũ hành thất hành, mở ra Mất Mát Chi Vực.
Chỉ là về mặt thời gian có lẽ không nhanh đến thế.
Nhưng Diệp Phong vẫn còn vài điểm chưa rõ...
Theo lời Thời Gian nói về căn nguyên, Ngũ Hành Căn Nguyên của Tiên giới đã bị năm vị Tiên Đế đoạt lấy, sẽ không tái xuất hiện căn nguyên hoàn chỉnh nữa.
Vậy tại sao Ngũ Hành Kiếm lại có thể gặp được căn nguyên hoàn chỉnh tân sinh? Hơn nữa căn nguyên này dường như còn trở thành mấu chốt để mở ra Mất Mát Chi Vực.
“Diệp đạo hữu, tiếp theo ngươi phải cẩn thận.”
Trong ký ức của chúng ta, Vực Mất Mát là nơi không hề tồn tại tiên khí, ngươi tiêu hao tiên lực tại đây thì không cách nào bổ sung được.
Mà những dã thú độc hữu sinh tồn ở nơi này lại vô cùng cường đại, trước khi tiên lực của ngươi cạn kiệt, ngươi phải nghĩ cách tìm cho mình một nơi an toàn để sống sót.
Kim Lão không cho Diệp Phong quá nhiều thời gian suy nghĩ, trầm giọng dặn dò.
【 Đinh: Chúc mừng ký chủ tiếp xúc đến bí mật thành Đế. 】
Truyện liên quan
Trò Chơi Tu Thành Chân Tiên Sau, Hiện Thực Linh Khí Sống Lại
Vai chính Triệu Trạch là một sinh viên bình thường, vô tình phát hiện mình có thể thông qua trò ...
Hằng Cổ Chúa Tể
Không biết từ khi nào, toàn bộ vũ trụ lâm vào một vòng luân hồi vô tận.. Nhân vật chính ...
Hồng Hoang: Bẩm Sinh Bảo Khí, Khai Cục Phục Khắc Nhiều Bảo Tháp
Lâm Sâm tình cờ xuyên không đến thế giới Hồng Hoang, trở thành một đạo tiên thiên bảo khí bên ...
Vạn Vực Tối Thượng
Đây là thế giới lấy “Vực” làm gốc.. Thế giới duy thủy, mọi người thông qua tu luyện có thể ...
Kiếp Phù Du Bóng Kiếm Giang Hồ
Từ một cậu thiếu niên nông thôn bình thường bắt đầu học những thế võ đầu tiên, theo từng âm ...
Ma Đạo Tiên Đồ
Tay cầm Vạn Hồn Kỳ, mười vạn bạch cốt đúc linh đài. (Truyện không sảng văn, không ngựa giống, không ...