Quyển 1 · Chương 320: Canh bạc của Tiền Lão Quỷ

Chỉ là điều khiến Diệp Phong cảm thấy kỳ quái chính là, Kim lão dường như đối với câu trả lời này của hắn còn kinh ngạc hơn.

Thậm chí có lẽ cảm thấy nguyên hình cũng không thể biểu đạt hết sự kinh ngạc của mình lúc này, Kim lão còn cố ý hóa thành nhân hình...

“Có cái gì không đúng sao?”

Diệp Phong tự nhiên không biết Kim lão vì sao lại biểu hiện ra vẻ mặt này, kinh ngạc hỏi.

“Ngươi biết đây là nơi nào không?”

Nhìn vẻ mặt mê mang của Diệp Phong, Kim lão rốt cuộc xác định, Diệp Phong chính là cơ duyên xảo hợp mới tiến vào được, liền hỏi.

“Không biết.”

Diệp Phong lắc đầu.

“Nơi này là Căn Nguyên Không Gian.”

Kim lão nói.

“Căn Nguyên Không Gian?”

Diệp Phong theo bản năng lặp lại, trên mặt biểu tình vẫn như cũ mê mang.

“Căn Nguyên Không Gian, chính là nơi ra đời của căn nguyên chi lực, nơi này, bất cứ thứ gì đều không thể vào được mới đúng.”

Kim lão giải thích.

“Vậy các ngươi không phải đã vào được sao?”

Diệp Phong hỏi.

“Chúng ta có thể tiến vào là bởi vì chúng ta dung hợp Ngũ Hành Căn Nguyên, mà Ngũ Hành Căn Nguyên đó, vừa vặn chính là ra đời ở chỗ này.”

“Phỏng chừng là Ảnh Ma đã dùng thủ đoạn không ai biết, đem Ngũ Hành Căn Nguyên từ nơi này tách ra ngoài.”

“Sau đó bị chúng ta dung hợp, cho nên chúng ta mới có thể tiến vào nơi đây.”

“Đến nỗi ngươi vào bằng cách nào, thì có chút...”

Kim lão nhìn Diệp Phong, vẫn là không nghĩ ra mấu chốt vấn đề.

Trên người Diệp Phong không có lấy một chút căn nguyên chi lực, thật sự không nên có khả năng tiến vào nơi này mới phải.

“Có phải là vì trên người ta có hơi thở của các ngươi không?”

Suy nghĩ một chút, Diệp Phong hỏi.

“Nghĩ đến cũng chỉ có khả năng này.”

Kim lão gật gật đầu, trừ cái này ra, cũng thật sự không nghĩ ra khả năng nào khác.

Thế nhưng khi nhìn thấy dị thú đang liều mạng hút lấy tiên khí cách đó không xa, khóe miệng Kim lão không tự chủ được co giật...

Tên này ở đây, lý do lừa mình dối người vừa rồi, thật sự có chút không đứng vững chân.

Dù sao trên người gia hỏa này cũng không có hơi thở của bọn họ, là thật sự đi theo Diệp Phong trà trộn vào đây.

“Ngươi cũng mau hấp thu tiên khí đi.”

“Nơi này là Căn Nguyên Không Gian, chúng ta đối với nó mà nói, xét đến cùng cũng chỉ là ngoại vật, sớm muộn gì cũng sẽ bị đuổi ra ngoài.”

Không nghĩ ra được, Kim lão cảm thấy vẫn là không nên nghĩ nữa, dù sao trên người Diệp Phong cũng không chỉ có mỗi điểm kỳ quái này.

“......”

“Được.”

Diệp Phong nghe vậy, trầm mặc một chút, ánh mắt không tự chủ được nhìn về phía dị thú.

Không gian nơi này không lớn, dị thú căn bản không có chỗ để chạy, Diệp Phong nghĩ có nên giải quyết dị thú ở đây luôn hay không.

Nhưng suy nghĩ một chút, Diệp Phong cuối cùng vẫn không dám, dù sao ai cũng không biết chiến đấu có thể gây ra ảnh hưởng gì cho nơi này hay không.

Dị thú tự nhiên chú ý tới ánh mắt của Diệp Phong, tức khắc số lượng lông tóc ít ỏi liền dựng đứng lên.

Sau khi thấy Diệp Phong không có hành động gì khác, dị thú lúc này mới yên tâm, tiếp tục hấp thu tiên khí.

Độ nồng đậm của tiên khí nơi này, so với nơi nó canh giữ bên hồ nước mạnh hơn quá nhiều.

Nếu có thể luôn ở lại đây, dị thú cảm thấy chính mình trong vòng trăm năm là có thể đạt tới cảnh giới tiếp theo.

Thời gian không biết trôi qua bao lâu, Diệp Phong đang cố gắng hấp thu tiên khí, đột nhiên cảm giác được một cổ bài xích lực truyền đến.

“Ục ục...”

Chờ Diệp Phong lại lần nữa mở mắt ra, đã trở lại đáy hồ nước.

Cùng ra ngoài còn có Ngũ Hành Kiếm và dị thú.

Chẳng qua dị thú vừa ra tới, liền trực tiếp hóa thành một đạo lưu quang rời khỏi hồ nước, nhìn dáng vẻ là sợ Diệp Phong tìm nó tính sổ.

Bên bờ.

Tiền lão quỷ ba người nhìn thấy hồ nước xuất hiện ngũ sắc quang mang, biết hẳn là Diệp Phong đã trở lại.

Sự tình cũng giống như họ dự đoán, sau khi dị thú lao đi biến mất trong rừng rậm không lâu, Diệp Phong liền cõng Ngũ Hành Kiếm lên bờ.

“Diệp tiểu hữu, ngươi không có việc gì thật sự tốt quá.”

Tiền lão quỷ kinh hỉ nói.

“Chúc mừng đạo hữu.”

“Chúc mừng Diệp huynh.”

Vu Vô Hàn cùng Thời Gian đồng dạng chúc mừng.

Bất quá ba người trong lúc chúc mừng, cũng đang đánh giá Diệp Phong, càng nhìn đôi mắt ba người càng sáng.

Họ tự nhiên nhìn ra được, Diệp Phong lúc này trong cơ thể đã tràn ngập tiên lực, điều này thuyết minh Diệp Phong ở bên dưới đã tìm được phương pháp khôi phục tiên lực.

Nhưng ba người đều ăn ý không dò hỏi, ở thế giới này, có thể khôi phục tiên lực, tự nhiên hẳn là bí mật lớn nhất.

Họ sẽ không thiếu tinh tế mà tùy tiện dò hỏi, chỉ khiến Diệp Phong phản cảm.

Mấu chốt nhất chính là, họ lúc này đang đứng bên bờ, tự nhiên cũng thấy ngũ sắc quang mang dưới đáy hồ không còn chợt lóe rồi tắt như lần trước.

Hơn nữa chỉ trong chốc lát, có lẽ là tác dụng của ngũ sắc quang mang, mặt nước hồ thế nhưng bốc lên một làn sương mù.

Quan trọng nhất là, trong làn sương mù này, họ thế nhưng cảm nhận được sự tồn tại của tiên khí.

Tiền lão quỷ ba người nhìn nhau một cái, tựa hồ đều nghĩ tới điều gì.

“Xin hỏi Diệp tiểu hữu, tiên khí này...”

Tiền lão quỷ hỏi.

“Sẽ không biến mất, nhưng trước mắt độ dày tiên khí hữu hạn, còn không thể không kiêng nể gì hấp thu, qua khoảng một tháng nữa, hẳn là sẽ có chuyển biến tốt đẹp.”

Người mở miệng chính là Kim lão.

“Này...”

Tiền lão quỷ cúi đầu, ánh mắt kịch liệt lập lòe.

Một lát sau.

“Bùm.”

“Lão phu muốn nhận Diệp tiểu hữu làm chủ, mong Diệp tiểu hữu chấp thuận.”

Tiền lão quỷ bịch một tiếng quỳ một gối xuống đất, vẻ mặt nghiêm túc nói.

“Ách...”

Diệp Phong chớp chớp mắt, không hiểu Tiền lão quỷ đang giở trò gì, nhất thời chưa kịp phản ứng.

“Ta ra ngoài xem thử, xem có thể bắt được dã thú nào về không.”

Thời Gian lộ vẻ mặt phức tạp, lắc đầu rồi tự mình rời khỏi nơi này.

Hắn là đệ tử Tiên Đế, không thể làm ra chuyện như Tiền lão quỷ được.

Hắn chỉ hy vọng sau khi những người này nói chuyện xong, Diệp Phong vẫn còn cho phép hắn ở lại đây là tốt rồi.

“Ta cũng muốn nhận đạo hữu làm chủ, hy vọng đạo hữu thành toàn.”

Thời Gian đi chưa được bao lâu, Vu Vô Hàn đấu tranh tư tưởng hồi lâu, cuối cùng cũng quỳ xuống.

“Các ngươi đây là vì sao?”

Diệp Phong lúc này mới hoàn hồn, khó hiểu hỏi.

“Với thiên tư của tiểu hữu, tương lai nhất định sẽ đạt tới vị thế Tiên Đế.”

“Ta hiện tại nhận tiểu hữu làm chủ, chỉ hy vọng sau này khi tiểu hữu thành tựu Tiên Đế, có thể dùng căn nguyên chi lực giúp ta kéo dài thọ mệnh.”

Tiền lão quỷ nói.

“Ta? Tiên Đế?”

Diệp Phong chỉ vào mũi mình, cằm suýt chút nữa rơi xuống đất, chuyện này là sao, sao đột nhiên lại nhắc đến Tiên Đế.

“Đúng vậy, chính là Tiên Đế.”

Tiền lão quỷ chém đinh chặt sắt nói.

“Ngươi nói đùa đấy à...”

Diệp Phong khóe miệng co giật, nói.

“Ta rất nghiêm túc, ngoài tiểu hữu ra, ta không cho rằng Tiên giới còn ai có tư cách xưng đế.”

Tiền lão quỷ nói.

“Cho dù ta có thể trở thành Tiên Đế, vậy ngươi đã nghĩ tới chưa? Thọ nguyên của ngươi chỉ còn hai ba mươi năm, mà ta trở thành Tiên Đế, có lẽ là chuyện của mấy ngàn, vạn năm sau.”

Diệp Phong nói.

“Ta đánh cược vào thiên tư của tiểu hữu, chỉ có tiểu hữu mới có khả năng trong vòng ba mươi năm đạt tới đế vị.”

Truyện liên quan