Quyển 1 · Chương 268: Long tộc truyền thừa

Diệp Phong trong lòng thầm nghĩ.

“Đa tạ Diệp huynh ân cứu mạng, ân tình này ta sẽ ghi tạc trong lòng, về sau Diệp huynh có chỗ nào cần đến ta, cứ việc mở miệng.”

Mặc Ngân hành lễ, nói.

“Không cần như thế, nghe Tửu Quỷ nói, chuyện này vốn dĩ là do ta mà ra, Mặc huynh cũng là bị ta liên lụy, là ta nên xin lỗi mới phải.”

Diệp Phong đáp lễ lại, nói.

“Nếu nơi này đã bị Tửu Quỷ thăm dò qua, chúng ta có phải hay không nên trực tiếp đường cũ phản hồi?”

Mặc Ngân không tiếp lời Diệp Phong, cứu mạng chính là cứu mạng, từ đâu ra chuyện liên lụy, chỉ có thể nói mạng ngươi nên có kiếp nạn này.

“Không thể rời đi.”

Mặc Ngân tiếng nói vừa dứt, Diệp Phong còn chưa kịp nói gì, Viêm Long đã giành trước lên tiếng.

“Nga? Viêm Long huynh có ý gì?”

Mặc Ngân hỏi.

“Tuy rằng không biết phía trước là cái gì, nhưng ta có dự cảm, đồ vật ở đó đối với ta rất quan trọng.”

Viêm Long tiến lên vài bước, nhặt viên đá trong tay Tửu Quỷ lên, nghiêm túc nói.

“Diệp huynh?”

Mặc Ngân nhìn về phía Diệp Phong.

“Mặc huynh nếu có việc, có thể rời đi trước, chúng ta còn muốn hướng vào chỗ sâu trong đi một chút.”

Hệ thống nhiệm vụ còn chưa tuyên bố hoàn thành, Diệp Phong tự nhiên sẽ không rời đi.

“Vậy ta cũng bồi hai vị tiếp tục đi một chút, nói thật, ta cũng đối với thứ mà Viêm Long huynh nhắc tới thập phần tò mò.”

Mặc Ngân nói.

Một lát sau, nơi này đã xảy ra một hồi nhạc đệm nhỏ, trong thông đạo chỉ còn lại thi thể Tửu Quỷ, lẻ loi nằm ở đó.

Phỏng chừng chỉ có chờ người tiếp theo vào nhầm bí cảnh này, mới có thể phát hiện ra.

Diệp Phong cùng hai người liên tiếp đi trong thông đạo rất lâu, cảnh sắc xung quanh nghìn bài một điệu, ba người đối với thời gian cũng không còn khái niệm gì.

Có lẽ là một giờ, cũng có thể là đã trôi qua mấy ngày.

Cuối cùng, ba người đi tới một không gian rộng mở.

Dọc đường đi cũng xác thật giống như Tửu Quỷ đã nói, trừ bỏ uy áp khủng bố kia, không còn nguy hiểm nào khác.

Mà uy áp này, sau khi tới không gian này, rốt cuộc đã đạt tới đỉnh điểm.

Mặc Ngân đứng ở chỗ tiếp giáp giữa thông đạo và không gian, không dám tiến vào.

Ngay vừa rồi, hắn thử bước một bước, nhưng chỉ mới một bước, đã cảm giác tinh thần mình sắp rách nát.

Cho nên hắn chỉ có thể đứng ở cửa thông đạo, nhìn Diệp Phong cùng Viêm Long tản bộ bên trong.

Đúng vậy, tản bộ...

Trong mắt Mặc Ngân, uy áp này giống như chỉ nhằm vào một mình hắn, còn Diệp Phong và Viêm Long phảng phất hoàn toàn không cảm giác được.

“Hắn sẽ không thật sự đã là Tiên Tôn rồi chứ?”

Mặc Ngân nhìn bóng lưng Diệp Phong đang tản bộ bên trong, đáy lòng không khỏi nảy ra ý nghĩ này...

“Ngươi đã đến rồi?”

Ngay khi Mặc Ngân đang suy nghĩ, trong không gian trống rỗng vang lên một đạo thanh âm.

Giọng nói già nua dày nặng, chỉ từ âm thanh đã cho người ta cảm giác tang thương như đã trải qua dòng sông năm tháng tẩy lễ.

Thanh âm tựa như từ hư không, lại tựa như vang bên tai, ba người theo bản năng nhìn quanh, nhưng lại chẳng thấy gì cả.

“Còn có nhân loại? Ngô tộc vì sao lại ở cùng nhân loại?”

Thanh âm lại lần nữa vang lên.

Từ lời nói này không khó nhận ra, đối tượng mà thanh âm này nhắm đến chính là Viêm Long.

“Long tộc?”

Mặc Ngân trong lòng cũng hiểu rõ vì sao Viêm Long lại có cảm giác quen thuộc như vậy.

Lại yên tĩnh vài giây, tựa hồ là thanh âm kia đang xem xét Viêm Long.

“Ngũ trảo, huyết mạch không tồi.”

Thanh âm kia rất hài lòng với Viêm Long, Diệp Phong và Mặc Ngân dường như chỉ qua giọng nói đã thấy được hình ảnh một lão Long đầy mặt ý cười.

“Ngươi cư nhiên lại ký kết chủ tớ khế ước với nhân loại...”

Tuy nhiên, khi thanh âm kia vừa dứt rồi lại vang lên lần nữa, đã mang theo sự phẫn nộ.

“Cao quý như Long tộc, sao có thể làm tôi tớ cho nhân loại, ngươi có phải bị cưỡng bách hay không?”

Thanh âm phẫn nộ hỏi.

“Không phải, đây là ta tự nguyện.”

Viêm Long nói.

“Không cần sợ, có ta ở đây, hắn không làm hại được ngươi, ta sẽ giúp ngươi cởi bỏ khế ước.”

Thanh âm kia căn bản không tin lời Viêm Long, tự mình nói.

Giây tiếp theo, Viêm Long cảm giác một đạo thần thức tiến vào trong óc, hơn nữa nhắm thẳng vào ấn ký khế ước với Diệp Phong mà tới.

“Không cần...”

Màn này xảy ra quá nhanh, nhanh đến mức Viêm Long không kịp phản ứng.

Chờ Viêm Long mở miệng nhắc nhở, thần thức kia đã đập vào ấn ký.

“A...”

“Đây là cái gì...”

Tiếng kêu thảm thiết vang vọng khắp không gian.

Âm thanh cực lớn, Diệp Phong và Mặc Ngân đều không tự chủ được mà bịt chặt tai mình.

“Ngươi rốt cuộc là ai?”

Tiếng kêu thảm thiết kéo dài hồi lâu mới dần bình ổn.

Chỉ là nghe lại giọng nói này, đã tràn ngập cảm giác vô lực, tựa hồ vừa bị thương rất nặng.

Ngay vừa rồi, thần thức của thanh âm kia chạm vào ấn ký.

Hắn là lão tổ Long tộc, dù là chủ tớ khế ước, bằng vào thần thức cường đại cùng thủ đoạn đặc thù của Long tộc, hắn vốn có thể giải trừ.

Nhưng ngay khoảnh khắc tiếp xúc với ấn ký, thần thức của hắn đã bị đánh tan, hoàn toàn không có chút sức phản kháng.

Mà nguyên nhân dẫn đến màn này, tự nhiên là vì chủ nhân của vị Long tộc trẻ tuổi này...

“Tiền bối không cần thăm hỏi, người này là chủ nhân của ta, còn thỉnh tiền bối không cần ra tay can thiệp.”

Không cần Diệp Phong trả lời, Viêm Long đã trầm giọng nói trước.

“......”

“Ai, được rồi, có lẽ đây chính là vận mệnh của Long tộc.”

“Thần thức còn sót lại của ta đã đến cực hạn, sau lần thức tỉnh này sẽ tiêu tán, không còn sức để chờ đợi thêm một người kế thừa nào nữa.”

“Bất quá, ngươi có một người chủ nhân như vậy, có lẽ Long tộc có thể khôi phục lại thời kỳ huy hoàng cường thịnh.”

Sau một lát trầm mặc, giọng nói kia thở dài, cam chịu nói.

“Buông lỏng thần thức, chuẩn bị tiếp nhận truyền thừa của ta đi.”

“Đã nhận truyền thừa của ta, dù ngươi có ký kết khế ước với nhân loại, cũng phải ghi nhớ thân phận Long tộc của chính mình.”

Giọng nói vang lên.

“Ngươi muốn truyền thừa cho ta?”

Viêm Long hỏi.

“Ta lưu lại một sợi thần thức tàn dư chính là để chờ đợi một người kế thừa, nhưng không biết bao nhiêu năm tháng trôi qua, lại chẳng có một con Long tộc nào tìm đến.”

“Cho nên dù tương lai thế nào, ta cũng chỉ có thể làm như thế.”

“Chuẩn bị tiếp nhận truyền thừa của ta đi.”

Từ những lời này, không khó để nhận ra sự không cam lòng của chủ nhân giọng nói, nếu không phải không còn lựa chọn, dù Viêm Long là Ngũ Trảo Chân Long, cũng chưa chắc đã nhận được truyền thừa của hắn.

Dứt lời, chủ nhân giọng nói không cho Viêm Long cơ hội từ chối, luồng thần thức kia lập tức tiến vào trong óc Viêm Long một lần nữa.

Nhưng lần này không phải nhắm vào ấn ký khế ước, mà như muốn dung hợp hoàn toàn với thần thức của Viêm Long.

Ngay sau đó, Viêm Long chậm rãi nhắm hai mắt lại.

Viên đá mà Viêm Long có được từ chỗ Tửu Quỷ lập tức vỡ vụn thành bột phấn, bao phủ lấy toàn thân nó.

Ngay sau đó, thân thể Viêm Long được một tầng ánh huỳnh quang bao bọc, bắt đầu chậm rãi bay lên không trung.

“Diệp huynh, không biết Long tộc truyền thừa cho Viêm Long huynh là tồn tại thế nào nhỉ?”

Vết Mực hỏi Diệp Phong, người đã thức thời lùi ra xa.

“Không biết, nhưng nghe qua có vẻ rất lợi hại.”

Truyện liên quan