Quyển 1 · Chương 270: Thiên Diễn Tiên Đế

Thiên Diễn Tiên Châu.

Khi Diệp Phong nhìn thấy bộ dạng phủ chủ của Thiên Diễn Tiên Châu này, cũng không khỏi một trận kinh ngạc.

Bởi vì Thiên Diễn Tiên Châu tuy rằng treo một cái tên Tiên Châu, nhưng kỳ thật chỉ là một chỗ nông gia viện, trong viện có năm gian nhà tranh...

Diệp Phong bọn họ vừa tới đến nơi đây, vừa lúc có một vị trung niên tráng hán từ trong viện đi ra.

“Ha ha, Tư Thành tới à, đã lâu không gặp.”

Tráng hán thấy Tư Thành, cười hô.

“Gặp qua Tam tiền bối.”

Tư Thành cung kính chào hỏi.

“Nói rất nhiều lần, đại gia như vậy thân thiết, không cần luôn nhiều lễ nghĩa như vậy.”

“Được, ngươi đi vào gặp đại nhân đi, ta còn có việc phải bận.”

Tráng hán chỉ vào trong viện nói, nói xong liền trực tiếp rời đi.

Nhìn bóng dáng tráng hán rời đi, nhìn lại cái cuốc trên vai tráng hán.

Nếu Diệp Phong không đoán sai, việc người này phải làm, hình như là đi trồng trọt...

“Đây thật là chỗ ở của Tiên Đế?”

Những gì Diệp Phong nhìn thấy trước mắt, thật sự không thể khiến hắn liên tưởng đến vị Tiên Đế cao cao tại thượng trong tưởng tượng.

“Ha hả, lần đầu tiên ta tới cũng có cảm giác giống Diệp huynh, nhưng nơi này xác thật chính là nơi ở của Thiên Diễn Tiên Đế.”

Vết Mực cười nhỏ giọng nói.

“Tiên Đế đã đứng ở đỉnh điểm Tiên giới, danh vọng, thọ mệnh, thực lực những thứ này, sớm đã không lọt vào mắt bọn họ.”

“Hai người các ngươi nhớ kỹ, vạn không thể xung đột với Tiên Đế đại nhân.”

Tư Thành vừa nói với Diệp Phong và Vết Mực, vừa đẩy cửa gỗ tiểu viện ra.

Diệp Phong cùng Vết Mực nhìn nhau một cái, không nói gì thêm, theo sát phía sau.

Trong viện, có một người thư sinh đang vẽ tranh.

Cách đó không xa còn có một người đang nằm trên ghế nằm, nhàn nhã phơi nắng, Diệp Phong mấy người mơ hồ còn có thể nghe thấy tiếng ngáy nhỏ của người này.

Không thể không nói, thấy cảnh tượng này, tâm của Diệp Phong mấy người cũng tĩnh lặng xuống.

Dường như mọi thứ nơi đây có thể quét sạch sự ồn ào náo động cùng danh lợi của trần thế bên ngoài.

Tư Thành đầu tiên cung kính nhìn thoáng qua nam nhân trên ghế nằm, sau đó đi vào bên cạnh thư sinh, cứ như vậy lặng lẽ nhìn thư sinh vẽ tranh.

“Bốn tiền bối.”

Cũng không biết đợi bao lâu, bức họa của thư sinh vừa vẽ xong, Tư Thành lập tức hành lễ nói.

Chỉ riêng cách xưng hô này đã khiến Diệp Phong vô cùng ngoài ý muốn.

Trước có một vị Tam tiền bối, giờ lại tới một vị Bốn tiền bối, nhóm người này đặt tên thật rất có ý tứ.

“Ha hả, Tư Thành tới à.”

Thư sinh giống như vừa mới chú ý tới Tư Thành bọn họ, cười mở miệng nói.

Tuy rằng ngữ khí cùng lời nói đều không có vấn đề gì, nhưng vẫn khiến Diệp Phong bĩu môi.

“Đôi mắt này bị làm sao vậy, ba người sống sờ sờ đứng ở đây mà cư nhiên nhìn không thấy...”

Đương nhiên, lời này Diệp Phong chỉ là ở trong lòng phàn nàn một chút, khẳng định là sẽ không nói ra.

Chỉ là ngay khi Diệp Phong đang nghĩ như vậy, ánh mắt thư sinh cũng đồng thời rơi xuống người hắn.

Điều này làm Diệp Phong khẩn trương, còn tưởng rằng gã này biết thuật đọc tâm, thật có cảm giác nói xấu sau lưng bị bắt quả tang...

Cũng may thư sinh chỉ nhìn Diệp Phong vài lần, liền lại dời ánh mắt lên người Tư Thành.

“Tiên sinh vừa mới ngủ không lâu, các ngươi cứ ngồi một lát đi.”

Thư sinh nói, vung tay lên, mấy chiếc ghế dựa rơi xuống bên cạnh Diệp Phong mấy người.

“Vâng, vậy nghe theo Bốn tiền bối.”

Tư Thành hành lễ, cung kính nói.

Chỉ là vị tiên sinh trong miệng thư sinh, xem ra chính là gã đang đánh tiếng ngáy nhỏ trên ghế nằm kia.

Mà người kia cũng xác thật ngủ rất say, tiếng ngáy rất đều đặn, mặc dù âm lượng nói chuyện của mấy người không hề cố ý thu liễm.

Nhưng hơi thở của người kia vẫn không có một tia thay đổi.

Diệp Phong cũng đang đánh giá người này.

Cũng giống như nông phu, thư sinh, người này cũng là một trung niên nhân.

Một thân trường bào không rõ là màu xám hay màu trắng, phỏng chừng đã mặc rất lâu, bị giặt đến mức không nhìn ra dáng vẻ ban đầu.

Thậm chí ngay cả dây thắt lưng cũng không có, cứ tùy ý khoác trên người, ngược lại cho người ta một loại cảm giác phóng khoáng tiêu sái.

Nhưng điều thu hút ánh nhìn nhất ở người này, chính là cảm giác hắn như hòa làm một với thiên địa.

Mắt thường tuy có thể nhìn rõ sự tồn tại của hắn, cũng biết hắn đang ở đó.

Nhưng khi bạn nhắm mắt lại, lại cảm giác nơi đó dường như không có ai, một cảm giác rất mâu thuẫn.

Đúng lúc này, một con bướm trên bầu trời vừa vặn bay qua đỉnh đầu người này.

Tiếng nói chuyện của Tư Thành và thư sinh không đánh thức được người này, nhưng chỉ một con bướm bay qua, lại giống như phá vỡ sự cân bằng nào đó.

Chỉ nghe tiếng ngáy của người này khựng lại, chậm rãi mở mắt.

“Ha... Thiếu...”

“Ta đây là ngủ bao lâu rồi?”

Nam nhân ngáp một cái, vươn vai nói.

“Bẩm tiên sinh, đã nửa canh giờ.”

Thư sinh trả lời.

“Nửa canh giờ sao? Ha hả, ánh mặt trời vừa vặn, bất tri bất giác liền ngủ thiếp đi.”

Nam nhân cười nói, quay đầu nhìn về phía thư sinh.

“Ơ? Tư Thành à, ngươi tới từ khi nào?”

Thôi xong, Diệp Phong đã không còn gì để nói, nhóm người này sao ai cũng một kiểu, luôn có cảm giác coi bọn họ như không khí.

“Bẩm Tiên Đế đại nhân, chúng ta cũng vừa mới đến, thấy đại nhân đang ngủ nên không dám quấy rầy.”

Tư Thành cuống quít đứng dậy trả lời.

Vết Mực cũng lập tức đứng lên theo, cùng nhau hành lễ.

Nhưng Diệp Phong vẫn ngồi trên ghế của mình, nhất thời không hề cử động.

“Mau đứng lên đi.”

Vết Mực chú ý tới điểm này, vội vàng kéo Diệp Phong một cái.

“Ha ha, đây là những thiên kiêu tham gia tỷ thí năm nay sao?”

“Vết Mực, người thắng năm nay vẫn là ngươi nhỉ.”

“Bất quá... sao năm nay chỉ có hai người thế này?”

Cũng may Thiên Diễn Tiên Đế không hề để tâm đến chi tiết nhỏ này, trên mặt vẫn treo nụ cười ấm áp.

“Bẩm Tiên Đế đại nhân, năm nay đã xảy ra chút ngoài ý muốn.”

Tư Thành cung kính trả lời.

“Ồ? Có chuyện gì thú vị sao? Nói ta nghe xem nào.”

Thiên Diễn Tiên Đế nghe vậy cũng nảy sinh chút hứng thú, ngồi dậy hỏi.

“Sự tình là thế này...”

Tư Thành nghe vậy, liền kể lại chuyện Ảnh Ma cho Thiên Diễn Tiên Đế, đồng thời cũng nói rõ cả chuyện của Tửu Quỷ.

“Ảnh Ma? Tộc này lại xuất hiện sao, còn có một kẻ đã thành Tiên Đế...”

“Hơn nữa ngươi nghi ngờ mục tiêu của chúng là ta.”

Lúc này thần sắc Thiên Diễn Tiên Đế rốt cuộc cũng có chút biến hóa, xem ra dù đã đứng ở vị trí cao như vậy, đối với tộc Ảnh Ma ông vẫn có phần kiêng dè.

“Vâng, bất quá đây chỉ là suy đoán của chúng con.”

Tư Thành nói.

Thiên Diễn Tiên Đế không đáp, tuy chỉ là suy đoán, nhưng người sáng suốt đều nhìn ra được, suy đoán này tám chín phần mười là sự thật.

“Ngươi có thủ đoạn tiêu diệt tộc Ảnh Ma sao?”

Thật lâu sau, Thiên Diễn Tiên Đế đặt ánh mắt lên người Diệp Phong, ngữ khí có chút kinh ngạc.

Tộc Ảnh Ma, ngay cả ông cũng không có cách đối phó hiệu quả, một người trẻ tuổi như vậy, thế mà lại có biện pháp khắc chế.

“Vâng, có.”

Diệp Phong gật đầu đáp.

“Không biết, có tiện để ta chiêm ngưỡng một chút không?”

Truyện liên quan