Quyển 1 · Chương 19: Tên lừa đảo không chuyên nghiệp

“Tử Tiêu Tông...”

Trong đại đường, mọi người nghe thấy lời này đều trong nháy mắt thất thần. Ba chữ Tử Tiêu Tông quá vang dội, là tông môn đứng đầu Đông Thần Châu. Ở một tiểu thành như An Hoài, chỉ cần nêu tên ra thôi cũng đủ khiến người ta kiêng dè.

Ngay cả Quý thiếu vốn đang muốn nổi giận cũng tạm thời đè nén cơn thịnh nộ.

“Bên trong có người không? Tử Tiêu Tông tới chơi.”

“Kỳ quái, rõ ràng tên hạ nhân kia vừa nói Mạnh gia chủ ở đây mà.”

Người ngoài cửa lại hô một tiếng, sau đó có chút nghi hoặc lẩm bẩm.

Còn người tới là ai, chắc chắn chính là Diệp Phong cùng tài xế của hắn - Khổng Phàm Nhu.

Nghe Diệp Phong lầm bầm lầu bầu, Khổng Phàm Nhu ở phía sau chỉ biết trợn trắng mắt.

Nàng không tin Diệp Phong không cảm ứng được tình hình trong phòng, rõ ràng hắn đang làm bộ làm tịch.

“Kẽo kẹt.”

Theo câu nói của Diệp Phong, cửa phòng được người bên trong mở ra. Mạnh Tinh Không cùng ba người khác bước ra, nhìn thấy một nam một nữ ngoài cửa, trong phút chốc không ai nói lời nào.

Chủ yếu là cảnh tượng trước mắt quá quái dị, khiến họ không biết nên mở lời thế nào.

“Khụ khụ, ta nói Khổng tỷ tỷ, nàng có thể buông ta ra được không.”

Diệp Phong bị nhìn đến mức đầy mặt không tự nhiên, vội ho hai tiếng nói.

“Nga.”

Khổng Phàm Nhu lên tiếng, buông tay đang nắm cổ áo sau của Diệp Phong ra.

Đúng vậy, Diệp Phong và Khổng Phàm Nhu ngự kiếm tới đây, thậm chí khi đến Mạnh gia cũng không xuống đất, Khổng Phàm Nhu vẫn luôn đỡ hắn.

Hai người đi đường như vậy, nhất thời không chú ý nên quên mất, đến khi nhận lấy ánh mắt quái dị của Mạnh Tinh Không, lúc này mới phản ứng lại.

“Các vị, không biết vị nào là Mạnh Tinh Không?”

Diệp Phong chỉnh đốn lại quần áo, đặc biệt là phần cổ áo, rồi làm bộ như chưa có chuyện gì xảy ra hỏi.

“Ta chính là Mạnh Tinh Không, không biết tiên trưởng tới đây có chuyện gì?”

Mạnh Tinh Không tiến lên một bước bái nói.

“Mạnh huynh khách khí, ta là sư phụ của Mạnh Vui Vẻ. Lần này Vui Vẻ nhờ ta tiện đường ghé qua nhà nàng một chuyến, xem có gì cần giúp đỡ không, nếu có, Mạnh huynh cứ việc nói.”

Diệp Phong đánh giá Mạnh Tinh Không, ân, một trung niên đại thúc rất phong độ, xem ra Mạnh Vui Vẻ thừa hưởng gen từ cha nàng.

“Ngài thật sự là tiên trưởng của Tử Tiêu Tông?”

Mạnh Tinh Không không dám tin, hắn quá rõ điều kiện của con gái mình.

Mạnh gia tuy không phải gia tộc tu tiên nhưng gia tài khá giả, một viên đá thử linh căn vẫn mua nổi. Mạnh Vui Vẻ từ nhỏ chỉ có trung phẩm linh căn, gia nhập tiểu tông môn thì có khả năng, chứ vào Tử Tiêu Tông là điều hoàn toàn không thực tế.

“Ta là Diệp Phong, phong chủ Thiên Anh Phong của Tử Tiêu Tông, còn vị này là phong chủ Thiên Tuệ Phong.”

Diệp Phong tự giới thiệu. Mạnh Tinh Không hoài nghi là chuyện bình thường, lúc trước khi còn là phàm nhân, hắn cũng từng kính sợ người tu tiên như vậy.

“Bái kiến hai vị tiên trưởng.”

Nghe thấy cả hai đều là phong chủ Tử Tiêu Tông, Mạnh Tinh Không vội vàng cung kính hành lễ. Dù vẫn chưa tin hoàn toàn, nhưng không đắc tội thì vẫn hơn.

“Ha hả, nếu ngươi không nói câu này, ta thật sự đã tin các ngươi là người Tử Tiêu Tông rồi.”

Đúng lúc này, Quý thiếu đột nhiên châm biếm một tiếng.

Mọi người nghe vậy đều nhìn về phía hắn, muốn biết hắn nhìn ra điều gì, bởi vì ai ở đây cũng đang nghi ngờ thân phận của Diệp Phong.

“Mạnh thúc thúc, đây là diễn viên ông cố ý mời đến để dùng danh nghĩa Tử Tiêu Tông dọa ta sao?”

Quý thiếu nhìn Mạnh Tinh Không, khinh thường nói.

“Ta?”

Mạnh Tinh Không ngẩn người, không thể tin chỉ vào chính mình. Hắn đã chuẩn bị tâm lý cho cái chết, đâu còn tâm trí mà đi thuê diễn viên.

“Không sai, chính là ông, đừng giả vờ nữa. Nếu không phải hai kẻ này lỡ lời, vừa rồi ta thật sự đã bị ông dọa rồi.”

Quý thiếu chỉ vào Diệp Phong nói.

“Ta lỡ lời? Lỡ lời cái gì?”

Đến lượt Diệp Phong ngơ ngác, hắn chẳng làm gì cả, chỉ báo danh môn, điều này thì liên quan gì đến lỡ lời.

“Ha hả, còn giả vờ.”

Quý thiếu phẩy quạt xếp, nhẹ nhàng phe phẩy nói.

“Đông Thần Châu ai mà không biết, Tử Tiêu Tông lợi hại nhất là 36 vị Thiên Cương phong chủ, mỗi người đều là đại tu sĩ vang danh thế gian.”

“Cái này ta biết, ngươi rốt cuộc muốn nói gì?”

Tuy đối phương đang khen mình, nhưng cái điệu bộ tao bao đó khiến Diệp Phong cảm thấy hơi ghê tởm.

“Còn ngươi, không biết từ đâu chui ra, thậm chí còn chẳng phải tu sĩ, vậy mà dám giả mạo phong chủ Tử Tiêu Tông?”

Quý thiếu tỏ vẻ đã nhìn thấu tất cả.

Vừa rồi Diệp Phong không ngự kiếm mà là được mỹ phụ nhân kia xách tới, ai cũng thấy. Ngay cả ngự không còn không biết, sao có thể là phong chủ Tử Tiêu Tông?

Quý thiếu chỉ có thể nói, kẻ lừa đảo thời nay thật quá thiếu chuyên nghiệp.

“Sao ngươi khẳng định ta là giả mạo?”

Diệp Phong vô ngữ hỏi. Chỉ là đến thăm người nhà đệ tử, không ngờ còn phải chứng minh mình là chính mình, chuyện này thật quá khó khăn.

“Còn chưa từ bỏ ý định sao? Được, vậy bổn thiếu sẽ vạch trần lời nói dối của ngươi. Có đúng không, Mạnh thúc thúc?”

Quý thiếu nhếch mép, gập quạt lại chỉ vào Diệp Phong, nhưng lời nói lại hướng về phía Mạnh Tinh Không.

Được rồi, trong mắt vị Quý thiếu này, đây là màn kịch do Mạnh Tinh Không dựng lên để khiến hắn kiêng dè Tử Tiêu Tông, không dám gây phiền phức cho Mạnh gia nữa.

“Thứ nhất, nếu ngươi nói ngươi là phong chủ Thiên Anh Phong, tại sao không tự ngự kiếm phi hành? Đừng nói với ta là ngươi không biết, ngự kiếm là kỹ năng của Trúc Cơ kỳ, nếu ngươi là phong chủ, sao có thể không biết?”

Quý thiếu nói năng hùng hồn.

Sắc mặt Diệp Phong hơi khó coi, vì vừa rồi hắn đúng là định nói mình không biết, nhưng đã bị Quý thiếu chặn họng.

Người ta nói không sai, ngự kiếm là chuyện đơn giản, sao hắn có thể không biết được?

Nhưng Diệp Phong thực sự là không biết...

“Phụt.”

“Ngại quá, không nhịn được, các ngươi tiếp tục đi.”

Khổng Phàm Nhu vốn đang xem kịch, thấy vẻ mặt ăn quả đắng của Diệp Phong liền bật cười.

Nàng biết nguyên nhân, nhưng chuyện này đúng là không cách nào giải thích, ai bảo Diệp Phong lại có chút khác biệt như vậy chứ.

“Rầm.”

“Thứ hai.”

Thấy Khổng Phàm Nhu cười, Quý thiếu lập tức cảm thấy tâm thần bị câu mất. Hắn cảm thấy người phụ nữ này còn xinh đẹp hơn cả Mạnh Vui Vẻ.

Ít nhất phong vận trưởng thành trên người nàng không phải thứ mà cô nhóc Mạnh Vui Vẻ có thể so sánh.

Quý thiếu không kìm được nuốt nước miếng, hồi lâu sau mới trấn tĩnh lại, tiếp tục nói.

Thứ hai, cũng là sơ hở lớn nhất của các ngươi lần này, nếu không có điểm này, ta cũng không dám khẳng định các ngươi chính là giả.

Truyện liên quan