Quyển 1 · Chương 141: Lên sân khấu kiểm tra

Phất Thần vô cùng lo lắng chạy tới, véo cánh tay hắn bắt mạch, lông mày nhăn đến mức có thể kẹp chết ruồi bọ: “Hơi thở hỗn loạn, linh lực tán loạn, ngươi khi nào thì bị thương? Bệnh cũ thêm tân thương… Không muốn sống nữa rồi sao mà còn dám vận dụng linh lực!”

Vương Bảo Nghĩa hất tay Phất Thần ra, quát: “Tổng còn hơn ngươi tự sa ngã như vậy trầm luân!”

Tiểu đồ đệ nhìn sư phụ lại nhìn sư thúc, thế khó xử: “Ta đỡ ngài đi xuống nghỉ ngơi.”

Hạ Tân cũng khuyên nhủ: “Vương đại sư vẫn là nghỉ ngơi cho thỏa đáng.”

Vương Bảo Nghĩa xuống đài sau, tiếp theo lại không còn ai lên đài.

Người Nhật Bản hỏi: “Nếu như ba vị trí đầu đều là người của quốc gia chúng ta, có phải toàn bộ đều thuộc về chúng ta không?”

Hạ Tân cùng Đức Nạp liếc nhau, nói: “Tự nhiên, lấy thực lực làm chuẩn.”

Người Nhật Bản lại phái ra một nữ nhân, trên vai ngồi một con búp bê vải. Nàng để tóc mái bằng, đôi mắt đen gần như chỉ có đồng tử, không thấy tròng trắng, khiến người xem nhìn mà rợn cả người.

Vị này chính là Ngự Linh Sư mà hệ thống đã nhắc tới.

Chỉ thấy nàng tà tà cười, vươn tay phải đặt ở ven kim bồn, con búp bê vải trên vai nàng đột nhiên phát ra tiếng cười hì hì, trong chớp mắt từ vai nàng thuấn di đến mu bàn tay.

Đột nhiên, cột nước vọt lên, thế nhưng vượt qua một mét, xông thẳng lên hai mét. Trong ánh mắt kinh ngạc của mọi người, cột nước lại cấp tốc giảm xuống, ngừng ở khoảng một mét ba mươi, cột nước giống như một con rắn nước vòng quanh bay lên.

Cột nước duy trì bốn giây sau hạ xuống, nữ nhân tóc mái bằng khinh miệt nhìn quét một vòng, nói: “Đa tạ.”

Trước mắt là hạng nhất, vô luận là độ cao hay là biến hóa.

Người của Toàn Chân Giáo cùng Mao Sơn Phái lục tục lên sân khấu, hoặc là độ cao không đạt được một mét ba, hoặc là cột nước quá mảnh, không có biến hóa.

Nữ nhân tóc mái bằng nhếch khóe miệng, nhìn Trầm Hương Phật châu cùng tiền, chắc như đinh đóng cột nói: “Của ta!”

Ánh mắt nàng quét qua mọi người mang theo vẻ khinh miệt, người xem nổi trận lôi đình.

Bại bởi ai cũng không thể bại bởi người Nhật Bản! Người của Nam Thiếu Lâm lên sân khấu.

Lên sân khấu là một gã to con. Hắn tung mấy quyền, đánh ra uy vũ sinh phong, người xem mở rộng tầm mắt, cột nước đồng dạng vọt lên, xông thẳng một mét ba, cột nước chia thành hai luồng giao triền bay lên.

Mọi người kinh hô, thắng chắc rồi, thế nhưng cột nước chỉ kiên trì được ba giây, kém nữ nhân tóc mái bằng đúng một giây!

Mọi người đáng tiếc mà đấm ngực dậm chân!

Nữ nhân tóc mái bằng cười ra tiếng, nói gì đó với đồng đội, mấy người Nhật Bản cười thành một đoàn.

Người ở đây không hiểu tiếng Nhật, nhưng cảm thấy bị nhục nhã!

Phất Thần vén tay áo, reo lên: “Ta tới, ta tới!” Nhưng vì quá kích động, lúc bước chân đi thì bị góc bàn vướng ngã nhào xuống đất.

Mọi người quay đầu nhìn lại, chỉ thấy Ninh Bách Sơn đứng ở đó.

Lăng Phi Dương lạnh lùng nói: “Ninh Bách Sơn, ngươi cũng xứng lên đài?” Một kẻ dựa vào yêu thú bàng môn tả đạo, lên đó làm mất mặt người Hoa Quốc sao?

Lời này Ninh Bách Sơn nghe không lọt tai, hắn dựa vào cái gì không thể lên đài vì nước làm vẻ vang?

“Ta lên đài thì làm sao!”

Hắn cất bước tiến lên, nâng Phất Thần dậy rồi nói: “Ta lên trước, ngươi cản phía sau!”

Phất Thần xoa xoa chân: “Huynh đệ, cố lên! Ta là hậu thuẫn vững chắc của ngươi.”

Bạch Khi Vi cạn lời: “…” Hai người mới quen nhau bao lâu? Có được hai giờ không? Vậy mà đã xưng huynh gọi đệ?

Trong ánh mắt tò mò của mọi người, Ninh Bách Sơn bước lên đài.

Đi ngang qua Lâm Linh, nàng nói: “Cố lên.”

“Ân!” Ninh Bách Sơn có chút cảm động. Không ai xem trọng hắn, chỉ có Lâm Linh cổ vũ hắn.

Lâm Linh lại nói: “Thua thì vào đội bắt yêu, giải thích rõ ràng thú ở nơi nào.”

“…”

Ninh Bách Sơn nhìn thoáng qua Lăng Phi đang đắc chí, thật muốn tẩn cho hắn một trận.

Phất Thần vỗ vỗ vai hắn, ý bảo mau lên đi.

Ninh Bách Sơn lên đài, nhìn quanh một vòng dưới đài, Bạch Khi Vi đứng lên, tuy vẫn khoanh tay trước ngực nhưng thần thái không còn vẻ không chút để ý như trước.

Mấy người Nhật Bản cũng không thèm nhìn hắn. Nữ nhân tóc mái bằng hứng thú thiếu thiếu chơi đùa con búp bê trên vai, bộ dạng như đã thắng chắc.

Đức Nạp nói: “Vị người trẻ tuổi này tự giới thiệu một chút?”

“Ninh Bách Sơn.”

Nói xong hắn tiến lại gần kim bồn, dùng Tuệ Nhãn cẩn thận quan sát, nhìn gần mới phát hiện bên trong kim bồn điêu khắc chằng chịt phù chú.

Từ xa nhìn là nước trong vắt, nhìn gần lại đen nhánh một mảnh, phảng phất như vực sâu.

Trong nước tỏa ra âm khí, Ninh Bách Sơn như thấy vô số hồn phách đang giãy giụa dưới vực sâu.

Ninh Bách Sơn: 【 Hệ thống, đây rốt cuộc là nước gì? 】

Hệ thống: 【 Là thượng cổ Hắc Uyên Thủy, Hắc Uyên Thủy giống như Kính Chiếu Yêu, Kính Chiếu Yêu có thể chiếu ra bộ dạng yêu ma quỷ quái, Hắc Uyên Thủy có thể thử nghiệm cực hạn năng lực của người tu hành. Chẳng qua Hắc Uyên Thủy trân quý lại tà khí, rất khó có được, có được cũng chưa chắc kích phát được tác dụng độc đáo của nó. 】

Ninh Bách Sơn: 【 Ta nên kích phát lực lượng trong cơ thể để điều động Hắc Uyên Thủy như thế nào? 】

Hệ thống: 【 Không thể dùng lực lượng trong cơ thể, phải dùng phù chú dẫn thiên địa lực lượng để thuyên chuyển. Nhớ kỹ không được dùng lá bùa gia gia ngươi để lại! 】

Ninh Bách Sơn: 【 Hảo. 】

Dưới đài mọi người thấy Ninh Bách Sơn đứng ngẩn ngơ nhìn kim bồn, nhất thời mất kiên nhẫn.

Người Nhật Bản dùng tiếng Hoa không chuẩn nói: “Nhược kê, không được thì bây giờ xuống còn kịp!”

Phất Thần tức giận nói: “Đàn ông không thể nói không được! Ninh Bách Sơn, ngươi nhất định phải làm được!”

Ninh Bách Sơn gật đầu, móc ra một lá bùa vàng tự vẽ, lại lấy ra Trừ Tà Kiếm.

Một tay cầm lá bùa, một tay dựng Trừ Tà Kiếm trước ngực, bắt đầu mặc niệm Ngũ Lôi Quyết.

Người gần cửa sổ đột nhiên nghe thấy bên ngoài vang lên một đạo sấm sét, kinh ngạc nhìn ra ngoài, bên ngoài trời quang mây tạnh, sao lại có tiếng sấm?

Vương Bảo Nghĩa kinh ngạc nhìn chằm chằm Ninh Bách Sơn, chẳng lẽ là hắn?

Lá bùa vàng trong tay Ninh Bách Sơn theo lực lượng chú ngữ tự cháy lên, linh lực trong lá bùa vây quanh Trừ Tà Kiếm, Trừ Tà Kiếm bắt đầu linh quang bốn phía, lóe lên điện lưu.

Hắn giơ Trừ Tà Kiếm lên cao, tiếng sấm ngoài cửa sổ lại ầm ầm vang lên, lan đến cả những người ngồi xa cửa sổ cũng nghe thấy.

Toàn Chân Giáo, Chính Nhất Giáo mấy vị đạo trưởng không kìm được đứng dậy! Người trẻ tuổi này cũng là đạo sĩ? Thế mà có thể dẫn hạ thiên lôi cỡ này!

Ninh Bách Sơn giơ Trừ Tà Kiếm lên, một kiếm bổ về phía kim bồn, trong nhà không gió, kiếm khí của Ninh Bách Sơn thế nhưng từ kim bồn lan tỏa ra ngoài, Đức Nạp đứng gần trừng lớn hai mắt, kiếm khí thật mạnh!

Kiếm khí chém Hắc Uyên Thủy thành hai nửa, hai nửa nước lập tức hóa thành hai cột nước tấn công Ninh Bách Sơn!

Biến cố này quá kinh người, người ở đây đều kinh ngạc vạn phần!

Bạch Khi Vi nắm chặt tay, nhìn chằm chằm biến hóa trên đài, tùy thời chuẩn bị cứu người.

Phất Thần móc kiếm gỗ đào ra, đang muốn xông lên.

Lâm Linh tay cầm roi, thời khắc chuẩn bị vung ra.

Ninh Bách Sơn chợt lóe thân, Trừ Tà Kiếm lại bổ về phía Hắc Uyên Thủy, Hắc Uyên Thủy bị ép tách ra rồi lại khép lại, bay thẳng lên, lần nữa đánh tới.

Đức Nạp cũng chưa từng thấy tư thế này. Người trong sân đều xôn xao.

“Sao lại thế này? Nước trong kim bồn tại sao lại mất khống chế?” Phạm Vi hỏi.

Lăng Phi nói: “Ta đã nói không nên để Ninh Bách Sơn lên đài! Hắn là…”

Hai chữ “tà tu” còn chưa nói ra đã bị Lâm Linh cắt ngang: “Im miệng!”

Ninh Bách Sơn cũng không hiểu vì sao Hắc Uyên Thủy lại tấn công mình. Hắn chỉ biết bản thân không thể ngồi chờ chết.

Truyện liên quan