Quyển 1 · Chương 152: Lối thông u minh
Hắn tĩnh tâm lại, đem ý thức của mình mở rộng kéo dài. Tuy nhắm mắt nhưng hắn có thể cảm nhận được luồng khí phát ra từ rừng sâu; trước kia hắn dùng đôi mắt để nhìn, hiện tại không những có thể dùng mắt, mà còn có thể dùng ý thức để cảm thụ.
Hắn có thể cảm nhận được nơi nào trên núi Quế Nham linh khí nồng đậm hơn, nơi nào động thực vật có linh tính. Thậm chí, hắn còn cảm nhận được cách đó 100 mét phía trước có một vùng hư vô hắc ám.
Đó là nơi nào? Vì sao lại giống như hố đen, tản ra một luồng âm lãnh chi khí?
Ninh Bách Sơn thu hồi ý thức, hắn chỉ về phía trước nói: “Nơi đó có một chỗ kỳ quái, chúng ta đi xem.”
Ba người đi về phía trước một đoạn, tới nơi Ninh Bách Sơn cảm thấy kỳ quái, đây là một mặt vách đá.
Kỳ lạ, Ninh Bách Sơn duỗi tay ấn lên vách đá, hỏi hệ thống: 【 Ta vừa mới rõ ràng cảm giác nơi này âm khí từng đợt, vì sao tới nơi rồi lại không cảm nhận được gì nữa? 】
Hệ thống: 【 Nơi này có kết giới. 】
Ninh Bách Sơn: 【 Kết giới? Sau kết giới có huyệt động sao? 】
Hệ thống: 【 Không nhất định, có lẽ là địa phương khác. 】
Ninh Bách Sơn: 【 Địa phương khác? Yêu giới? 】
Hệ thống: 【 Ngươi thử xem có thể mở kết giới ra không. 】
Ninh Bách Sơn: 【 Ta phải làm thế nào? 】
Hệ thống: 【 Bí tịch thức thứ sáu, đã mở cho ngươi. 】
Ninh Bách Sơn bắt đầu tìm đọc trong đầu.
Bạch Khi Vi cùng Từ Từ thấy hắn nhìn chằm chằm vách đá, bộ dáng như đang diện bích tư quá.
Bạch Khi Vi muốn gọi hắn, Từ Từ ngăn lại nói: “Bách Sơn ca đôi khi chính là như vậy, thường sau khi suy tư như thế sẽ tìm được cách giải quyết, chúng ta chờ một chút.”
Bạch Khi Vi nhướng mày, tìm một chỗ ngồi xuống chờ.
Nàng ban đầu không quá tin tưởng Ninh Bách Sơn, cảm thấy hắn tuổi còn trẻ, không có thực lực, không bằng gia gia hắn. Nhưng trải qua trận chiến đêm nay, nàng đã hoàn toàn tin tưởng thực lực của Ninh Bách Sơn.
Quả nhiên nàng không phải chờ lâu, chỉ thấy Ninh Bách Sơn vốn đang bất động, giờ phút này như thông suốt, tay nắm vào hư không, một thanh trừ tà kiếm kim quang lấp lánh liền xuất hiện trong tay.
Tiếp đó, hắn giơ kiếm mặc niệm gì đó, phù văn trên thân kiếm bay ra, theo lệnh của hắn dán lên vách đá, tức khắc vách đá hiện ra một đạo đại môn.
Đây là một cánh cửa gỗ cổ xưa, trên cửa treo hai chiếc đèn lồng màu đỏ.
Bạch Khi Vi cùng Từ Từ đi đến bên cạnh Ninh Bách Sơn, không thể tin nổi nhìn cánh cửa gỗ này.
Ninh Bách Sơn nhẹ nhàng đẩy, cửa gỗ vậy mà mở ra.
Một luồng âm lãnh chi khí ập vào mặt. Bên trong cửa là một con đường, hai bên treo đèn lồng đỏ, bốn phía đen nhánh một mảnh, dù Ninh Bách Sơn có tuệ nhãn, lúc này cũng không nhìn rõ cảnh vật hai bên.
Hắn bước vào cửa gỗ, hai chân vừa đứng vững, đột nhiên một trận gió lớn quét tới, thổi ba người theo bản năng nhắm mắt lại. Chờ mở mắt ra, họ phát hiện cả ba vẫn đang ở ngoài cửa lớn.
Từ Từ nghi hoặc nhìn Ninh Bách Sơn: “Bách Sơn ca, chẳng phải vừa rồi huynh đã bước vào trong cửa sao?”
Ninh Bách Sơn cũng thấy kỳ lạ: “Ba chúng ta cùng đi vào mà.”
Lần này ba người cùng đứng trước cửa gỗ, đồng loạt nhấc chân bước vào, đợi đứng vững xong, lại một trận gió lớn ập đến làm mờ mắt, chờ họ mở mắt ra, ba người vẫn ở ngoài cửa.
Bạch Khi Vi: “Sao lại thế này? Không cho chúng ta vào?”
Ninh Bách Sơn hỏi hệ thống: 【 Đây rốt cuộc là nơi nào? 】
Hệ thống: 【 Thí nghiệm cho thấy âm khí bên trong rất nồng, ba người các ngươi, một nhân loại, hai yêu thú, dương khí quá thịnh, bài xích với hơi thở bên trong cửa. 】
Ninh Bách Sơn: 【 Vậy phải làm sao? 】
Hệ thống: 【 Nội đan Thực Oán Thú vẫn còn chứ? Cầm lấy nó, dùng lực lượng thôi hóa âm khí trong nội đan, dẫn độ âm khí đó lên người mình, bao phủ lấy dương khí trên cơ thể. 】
Ninh Bách Sơn lấy nội đan Thực Oán Thú từ trong ba lô ra, ấn theo lời hệ thống bắt đầu thôi hóa âm khí, tức khắc âm khí từ nội đan lan tràn từ lòng bàn tay ra toàn thân, khô đằng trên cổ tay không chịu nổi âm khí nên đã bong ra khỏi tay hắn.
Bạch Khi Vi kinh ngạc nói: “Ngươi làm gì vậy, sao đột nhiên âm khí lại nặng thế?”
Ninh Bách Sơn đáp: “Ta vào trong xem có hồn phách của Hạ Khoa Hải không, các ngươi ở ngoài chờ ta.”
Bạch Khi Vi nói: “Ngươi muốn một mình đi vào? Quá nguy hiểm.”
Ninh Bách Sơn đáp: “Yên tâm, ta có chừng mực, các ngươi chờ ta, ta đi nhanh về nhanh.”
Từ Từ nói: “Bách Sơn ca, huynh phải cẩn thận.”
“Ừ.”
Ninh Bách Sơn lại lần nữa đẩy cửa gỗ bước vào, lần này không có gió lớn thổi bay hắn nữa, nhưng sau khi hắn đứng vững, cửa gỗ lập tức đóng lại.
Ngoài cửa gỗ, Bạch Khi Vi và Từ Từ tận mắt thấy Ninh Bách Sơn vào trong, cửa gỗ biến mất không thấy đâu, biến thành vách đá đen cứng.
Hai người nôn nóng vỗ vách đá.
Từ Từ nói: “Cửa gỗ sao lại không thấy nữa? Thế này thì Bách Sơn ca ra bằng cách nào?”
Bạch Khi Vi bình tĩnh lại rồi hỏi: “Vừa rồi ngươi có phát hiện không? Sau khi Bách Sơn bước vào, trên đèn lồng đỏ ở cửa gỗ hình như có chữ?”
Từ Từ hồi ức một chút nói: “Là xuất hiện ký hiệu, viết cái gì vậy?”
Bạch Khi Vi nhíu mày nói: “Hình như là…… ‘Minh Phủ’.”
“Minh Phủ?”
Bên này, Ninh Bách Sơn đang đứng trên một con đường nhỏ đen kịt, ngoại trừ mỗi cách 5 mét có một chiếc đèn lồng đỏ, không có bất kỳ nguồn sáng nào khác.
Ninh Bách Sơn: 【 Đây rốt cuộc là nơi nào? 】
Hệ thống: 【 Rất giống U Minh thông đạo, ám đạo thông giữa Nhân giới và Minh giới. 】
Ninh Bách Sơn: 【 Là thông đạo để quỷ sai ra vào Nhân giới câu hồn sao? 】
Hệ thống: 【 Thông đạo quỷ sai dẫn hồn phách Nhân giới trở về gọi là Hoàng Tuyền Lộ, phải trải qua rất nhiều trạm điểm để hồn phách buông bỏ chấp niệm lúc sinh thời, thuộc về thông đạo chính quy.
【 Còn U Minh thông đạo là ám đạo, truyền thuyết nói con đường này có thể thông suốt ba giới Nhân, Yêu, Minh, nằm ở nơi cực âm, không dễ bị người nhìn trộm. Người chưởng quản con đường này là Chưởng Quầy Minh Phủ, là một vị thần nhân có thể câu thông ba giới. 】
Ninh Bách Sơn: 【 Thần nhân? Nói như vậy Chưởng Quầy Minh Phủ là nhân loại? 】
Hệ thống: 【 Chưởng Quầy Minh Phủ là một chức nghiệp, không phải cố định một người, cũng có thể là yêu hoặc quỷ. Ba giới Nhân, Yêu, Minh bị kết giới của núi Long Mạch ngăn cách, tuy độc lập, không quấy nhiễu lẫn nhau, nhưng lại sống dựa vào nhau, không thể hoàn toàn không liên lạc.
【 U Minh thông đạo này do Sơn Thần của dãy núi Long Mạch sáng tạo, là sự tồn tại để câu thông ba giới, bất luận giới nào gặp nạn cần hai giới kia hỗ trợ, đều có thể tới thông báo cho Chưởng Quầy Minh Phủ, để người đó truyền đạt thay.
【 Chưởng Quầy Minh Phủ không chỉ là nhịp cầu câu thông ba giới, mà còn thay ba giới truyền lại một số vật phẩm. 】
Ninh Bách Sơn tò mò hỏi: 【 Truyền lại thứ gì? 】
Hệ thống nói: 【 Nghe nói đời thứ nhất Chưởng Quầy Minh Phủ chính là Sơn Thần núi Long Mạch, ngài thích du lịch Nhân giới, thường xuyên dẫn đồ vật Nhân giới về Yêu giới, khiến các đại yêu thú ở Yêu giới rục rịch với Nhân giới, nhưng lại ngại kết giới tồn tại không thể rời đi, liền nhờ Sơn Thần mang đồ Nhân giới về.
【 Đồ vật Nhân giới đều cần tiền bạc mua, Sơn Thần lại không thể mang không, các yêu thú liền dùng đồ mình có để đổi.
【 Một hồ rượu ngon Nhân giới đổi lấy một viên nhân sâm Yêu giới, vàng bạc ngọc thạch Nhân giới đổi lấy ngọc quả quỳnh tương Yêu giới, quỷ sai Minh giới thích hương khói Nhân giới, nghe vậy cũng tới đổi. Ba giới cứ thế bù đắp cho nhau. 】
Ninh Bách Sơn đã hiểu: 【 Thì ra là thế, khó trách gọi là Chưởng Quầy. 】
Truyện liên quan
Ta Lấy Dương Thọ Chơi Ác Ma Trò Chơi, Một Phát Nhập Hồn!
Tam lưu trinh thám tiểu thuyết gia Tô Cờ, bị dùng sinh mệnh làm tiền đặt cược ác ma trò ...
Tĩnh Mịch Chi Thổ
Tây Mạc, Cát Vàng khởi sinh, Bắc Địa tuyết bay, Đông tới Giang. . Đông Hải, Đằng Long triển bằng ...
Đêm Khuya Quỷ Ảnh, Huyền Nghi Đoản Thiên Chuyện Xưa Tập
Mỗi câu chuyện xưa là một chuyến thám hiểm độc lập, dẫn dắt người đọc thâm nhập vào thế giới ...
Từ Thiêu Thi Bắt Đầu Trường Sinh
( Truyền thống, chậm nhiệt!. ) Tỉnh lại, Trần Mùng Một phát hiện chính mình xuyên qua đến yêu ma ...
Quỷ Dị: Chỉ Tay Khai Thiên, Quyền Toái Hết Thảy
Tiên thần khởi, đế triều lạc, trăm triệu tái năm tháng chẳng qua một nét mực.. Vượt thịt kiếp, luyện ...
Ta Người Đọc Là Lệ Quỷ
Tôi là một nhà văn, không ngại đứng giữa đường để sáng tạo. .