Quyển 1 · Chương 112: Báo ứng
Trần Bóc Danh tìm kiếm khắp nơi một cô nhi viện phù hợp, tìm rất lâu mới phát hiện vị trí của cô nhi viện Huyền Lan Sơn là thích hợp nhất. Hắn lấy cớ giúp đỡ để dần dần khống chế cô nhi viện, bức tử viện trưởng mụ mụ, người luôn hết lòng vì lũ trẻ.
Chỉ là Hoắc Lưu lúc ấy đang ở nơi khác xử lý công việc, không thể lập tức tới ngay.
Trần Bóc Danh mời Lại Minh tới cô nhi viện làm viện trưởng mới. Lại Minh vì nịnh bợ hắn, cư nhiên dâng hài tử cho hắn cùng một vài lão bản. Hành động này vừa vặn tạo cho Trần Bóc Danh một con đường để phát tiết.
Lại Minh kiếm được đầy bồn đầy chén, hắn làm viện trưởng mới được gần một năm thì Hoắc Lưu mới xong việc và có thời gian tới xem cô nhi viện. Xem xong, hắn vô cùng hài lòng. Lập tức ra lệnh cho Lại Minh thiêu rụi cô nhi viện. Mà những cảnh sát đi điều tra vụ án cứ như vậy trở thành kẻ thế mạng cho Lại Minh.
Sau khi thiêu rụi cô nhi viện, Trần Bóc Danh cho Lại Minh một khoản tiền lớn, Lại Minh từ đó mai danh ẩn tích.
Hoắc Lưu là đệ tử của một đạo sĩ nổi danh, đáng tiếc hắn không đi đường ngay, bị sư phụ đuổi khỏi sư môn. Sau lại cơ duyên xảo hợp cứu được Thực Oán Thú.
Hắn đi lên con đường tà tu, nơi nơi chế tạo oán khí để nuôi dưỡng Thực Oán Thú. Cô nhi viện chính là tác phẩm trận pháp mà hắn ưng ý nhất.
Hắn dựa vào việc xem phong thủy lừa tiền, kiếm được đầy bồn đầy chén. Hiện tại kết cục này chính là gieo gió gặt bão.
Ninh Bách Sơn sau khi đến khách sạn liền mua một phong thư, viết lại chuyện Hướng Mân giả mạo Thư Khải Nguyệt, gửi cho Đường Liêu, con trai của Đường Nham Quang.
Sau đó, Ninh Bách Sơn dẫn theo Thẩm Thanh, Mạnh Cực và Từ Từ đi chơi ở Bắc Tỉnh hai ngày.
Ba người bọn họ đều là lần đầu tiên đi công viên giải trí, khỏi phải nói là chơi vui vẻ đến mức nào.
Ninh Bách Sơn nhìn dáng vẻ tràn đầy sức sống của ba người khi xếp hàng chơi các trò chơi, cảm thán: “Đáng tiếc Hồi Long không có ở đây, cũng không biết bọn họ đã đến Minh giới chưa?”
Tối hôm nay, Ninh Bách Sơn và mấy người vừa trở về khách sạn, trợ lý của Đường Liêu đã chờ sẵn ở đại sảnh, mời anh đến bệnh viện một chuyến.
Đường Nham Quang vốn dĩ đã lâm bệnh, bác sĩ cũng nói thời gian chẳng còn nhiều. Ông chỉ có một đôi nhi nữ, di sản phân chia thế nào khiến Đường Liêu và Thư Khải Nguyệt đều như hổ rình mồi.
Đường Liêu sau khi nhận được tin tức liền lập tức lặng lẽ đi làm xét nghiệm DNA cho hai người. Kết quả hai ngày sau mới có.
Đường Liêu nhìn bản báo cáo DNA xác nhận hai người không phải cha con, đôi tay run rẩy, miệng không ngừng thốt lên trời cũng giúp ta.
Đường Liêu vẫn luôn không thích Thư Khải Nguyệt, nếu không phải người đàn bà này xuất hiện, mẹ hắn đã không bị tức chết. Quan hệ cha con giữa hắn và Đường Nham Quang cũng sẽ không trở nên ác liệt như vậy.
Chỉ là Thư Khải Nguyệt rất biết nhẫn nhịn, cũng rất biết cách đối nhân xử thế, cho dù Đường Liêu có khinh thường nàng, lời lẽ lạnh nhạt, nàng cũng có thể hóa giải, phảng phất như trời sinh không biết giận. Dẫn đến việc Đường Nham Quang ngày càng thiên vị Thư Khải Nguyệt.
Ninh Bách Sơn tới viện điều dưỡng, được trợ lý khách khí mời vào phòng bệnh. Trong phòng chỉ có Đường Nham Quang và con trai ông là Đường Liêu.
Đường Nham Quang đã bệnh nặng, nhìn thấy Ninh Bách Sơn, câu đầu tiên ông nói là: “Có phải cậu đang gạt tôi không? Khải Nguyệt sao có thể không phải con gái tôi? Nhất định là thằng nghịch tử này đang gạt tôi!”
Đường Liêu giận dữ: “Trong mắt ông có đứa con trai này không? Mẹ tôi đã làm gì có lỗi với ông? Ông muốn sống sờ sờ tức chết bà ấy sao? Bây giờ ông hài lòng rồi chứ! Đứa con gái yêu thương bấy lâu nay lại là hàng giả! Ha ha ha…”
Đường Liêu cười điên cuồng, khóe mắt lại đẫm lệ.
Đường Nham Quang ho khan dữ dội, Đường Liêu vội vàng gọi bác sĩ.
Sau khi bác sĩ tiêm thuốc, ông mới bình tĩnh trở lại.
Lúc này Thư Khải Nguyệt tới. Nhìn thấy Đường Liêu lại làm Đường Nham Quang tức giận, nàng ta lên tiếng trách móc, thần sắc ngữ khí cứ như thể người một nhà thực sự.
Đường Liêu lạnh mặt, nàng ta luôn rất biết cách diễn kịch.
Đường Liêu hừ lạnh nói: “Cô không cần giả mù sa mưa. Chúng tôi đã biết cô không phải Thư Khải Nguyệt, cô tên là Hướng Mân.”
Thần sắc Hướng Mân ngưng trệ, đã 20 năm rồi nàng chưa từng nghe thấy tên thật của mình.
Đường Liêu vứt bản báo cáo xét nghiệm DNA ra nói: “Tôi đã phái người đi đón cha mẹ người nhà của cô tới. Nhiều năm như vậy không gặp, họ chắc chắn rất nhớ cô.”
Hướng Mân khiếp sợ nhìn Đường Liêu, sau đó nhanh chóng áp chế thần sắc, nói: “Tiểu Liêu đừng nói mê sảng, tôi biết cậu bôi nhọ tôi là vì cái gì. Tôi chỉ muốn làm bạn với ba, tôi không cần bất cứ thứ gì của ba cả.”
Đường Liêu chỉ vào mũi nàng mắng: “Đồ không biết liêm sỉ! Còn dám mơ tưởng tài sản Đường gia! Đúng là chưa thấy quan tài chưa đổ lệ.”
Ninh Bách Sơn ngồi trên ghế sô pha thờ ơ lạnh nhạt nhìn bọn họ đấu đá.
Sau một hồi tranh cãi giữa Đường Liêu và Thư Khải Nguyệt, trợ lý của Đường Liêu dẫn theo một cảnh sát bước vào.
Cảnh sát làm việc công tâm nói: “Xin hỏi ai là ông Đường Nham Quang?”
Đường Nham Quang suy yếu đáp: “Là tôi.”
Cảnh sát: “Con trai ông, anh Đường Liêu, đã đưa DNA của ông vào cơ sở dữ liệu người mất tích, đối chiếu thành công với một người chết tên là Thư Khải Nguyệt, xác nhận là cha con…”
Cảnh sát còn chưa nói xong, Đường Nham Quang đã thở hổn hển, giãy giụa muốn ngồi dậy.
Hướng Mân nghiêm giọng nói: “Ông là cảnh sát giả mạo ở đâu tới, tôi chính là Thư Khải Nguyệt, ông đang nói hươu nói vượn cái gì?”
Cảnh sát không vui nhíu mày, móc giấy chứng nhận ra nói: “Số hiệu cảnh sát của tôi, cô có thể tra bất cứ lúc nào. Thư Khải Nguyệt 20 năm trước bị lừa bán, 10 năm trước đã bị kẻ buôn người đánh chết tại một ngôi làng dưới chân núi ở Cẩm Tỉnh.”
Đường Nham Quang nghe thấy tin con gái đã bị lừa bán từ 20 năm trước và đã chết từ 10 năm trước, hoàn toàn ngất xỉu.
Bác sĩ, y tá tiến vào cấp cứu, mọi người đều ra ngoài.
Đường Liêu nói với cảnh sát: “Tôi muốn báo án, người này ăn cắp vật chứng nhận thân của Thư Khải Nguyệt, hại chết Thư Hoa Trân, giả mạo Thư Khải Nguyệt, lừa gạt tài sản kếch xù của Đường gia.”
Hướng Mân đỏ mặt tía tai nói: “Cậu đừng ngậm máu phun người!”
Sau khi bác sĩ đi ra, Đường Liêu và Hướng Mân cùng xông lên, trăm miệng một lời hỏi: “Ba tôi thế nào rồi?”
Bác sĩ: “Ai là Ninh Bách Sơn, bệnh nhân muốn gặp cậu.”
Ninh Bách Sơn ngồi trong góc đứng dậy, thong dong bước vào phòng bệnh.
Đường Nham Quang chỉ hỏi một câu: “Khải Nguyệt thật sự đã chết rồi sao?”
Ninh Bách Sơn gật đầu: “Cô ấy vẫn luôn muốn về nhà, muốn gặp ông ngoại và mẹ, đáng tiếc họ đều đã qua đời trước cô ấy.”
Ninh Bách Sơn kể lại chuyện của Hướng Mân và nhà họ Thư, cùng với quá trình Hướng Mân giả mạo.
Đường Nham Quang hối hận vì năm đó quá qua loa, vì lời trăn trối của Thư Hoa Trân mà ông mang lòng áy náy, không xác nhận lại cho kỹ càng.
Ông lão lệ tung hoành nói: “Là ta có lỗi với hai mẹ con họ…”
Sau khi Ninh Bách Sơn ra ngoài, anh nói với Đường Liêu: “Hãy trò chuyện tử tế với cha cậu, đừng giận dỗi nữa.”
Hướng Mân chen vào phòng bệnh muốn gặp Đường Nham Quang, bị Đường Liêu đẩy ra.
Đường Liêu phân phó trợ lý: “Đưa cô ta đến cục cảnh sát, bảo người nhà của Hướng Mân tới đó gặp mặt!”
Hướng Mân bị trợ lý và cảnh sát lôi đi.
Ninh Bách Sơn biết không còn chuyện của mình nữa nên rời đi.
Ngày hôm sau, Lý Đình Sâm gửi tin nhắn cho anh: Đường Nham Quang đã qua đời tối hôm qua vì bệnh.
Ninh Bách Sơn vừa thu dọn hành lý vừa nghe Lý Đình Sâm kể chuyện bát quái.
Toàn bộ gia sản Đường gia để lại cho con trai. Đường Liêu kiện Hướng Mân giả mạo Thư Khải Nguyệt, lừa đảo tài sản kếch xù, còn hại chết Thư Hoa Trân, khiến Hướng Mân phải ngồi tù.
Người nhà họ Hướng biết được con gái mình lấy được người giàu có như vậy, liền tới cửa nhận thân, cùng Hướng Mân chó cắn chó, gà bay chó sủa.
Mà Trần Bóc Danh được phát hiện đã chết trong một căn hộ cao cấp, nhìn dáng vẻ thì giống như bị dọa chết tươi. Hắn đã sớm ký hiệp nghị với Hướng Mân, nên Hướng Mân không nhận được một xu di sản nào của hắn.
Trần Bóc Danh vừa chết, công ty lâm vào hỗn loạn, di sản bị người thân khắp nơi nhòm ngó. Nhưng không được mấy ngày, Cục Thuế đã tới điều tra công ty nhà họ Trần. Sau đó nhà họ Trần hoàn toàn sụp đổ.
Ninh Bách Sơn thu dọn hành lý xong, chuẩn bị đưa mấy người trở về ngôi làng dưới chân núi.
Trên đường ra sân bay, Ninh Bách Sơn lướt xem các bài đăng huyền bí, phát hiện một bài đăng được ghim trên đầu trang nói rằng, người thân của họ đang ở bệnh viện tâm thần, gần đây tiếp nhận rất nhiều phú hào và người nổi tiếng.
Những người này đều có triệu chứng giống nhau, như thể bị ma dọa đến phát điên, mỗi khi đêm xuống đều gào thét không được lại gần, tiếp theo là dập đầu sám hối tội lỗi. Từ những lời sám hối lảm nhảm của họ, người thân của người đăng bài phát hiện ra những kẻ này đều có sở thích ấu dâm…
Ninh Bách Sơn đóng bài đăng lại, thầm mắng những kẻ này đáng đời! Nên sống trong sợ hãi không yên, dùng quãng đời còn lại để sám hối.
Trên xe, đài phát thanh đưa tin xã hội: Ở một khu chung cư ngoại ô, một người đàn ông độc thân họ Lại chết trong nhà, đến khi thi thể bốc mùi mới bị hàng xóm phát hiện…
Đài phát thanh còn đưa tin về chuyện bát quái hào môn nhà họ Đường gần đây, đại tiểu thư nhận thân 20 năm trước hóa ra là giả mạo…
Ninh Bách Sơn nghe đài phát thanh rồi ngủ thiếp đi lúc nào không hay, đến khi tỉnh dậy thì đã tới sân bay.
Vừa xuống xe, anh nhận được điện thoại của đồng nghiệp cũ Lưu Cường, sau vài câu xã giao, anh ta đi thẳng vào vấn đề: “Bách Sơn, tôi thấy trên vòng bạn bè của cậu có đăng ảnh bùa vàng, cậu có quen đại sư nào có thực lực không? Tôi và bạn gái gặp phải chuyện rất đáng sợ…”
Truyện liên quan
Tĩnh Mịch Chi Thổ
Tây Mạc, Cát Vàng khởi sinh, Bắc Địa tuyết bay, Đông tới Giang. . Đông Hải, Đằng Long triển bằng ...
Đêm Khuya Quỷ Ảnh, Huyền Nghi Đoản Thiên Chuyện Xưa Tập
Mỗi câu chuyện xưa là một chuyến thám hiểm độc lập, dẫn dắt người đọc thâm nhập vào thế giới ...
Ta Lấy Dương Thọ Chơi Ác Ma Trò Chơi, Một Phát Nhập Hồn!
Tam lưu trinh thám tiểu thuyết gia Tô Cờ, bị dùng sinh mệnh làm tiền đặt cược ác ma trò ...
Từ Thiêu Thi Bắt Đầu Trường Sinh
( Truyền thống, chậm nhiệt!. ) Tỉnh lại, Trần Mùng Một phát hiện chính mình xuyên qua đến yêu ma ...
Quỷ Dị: Chỉ Tay Khai Thiên, Quyền Toái Hết Thảy
Tiên thần khởi, đế triều lạc, trăm triệu tái năm tháng chẳng qua một nét mực.. Vượt thịt kiếp, luyện ...
Ta Người Đọc Là Lệ Quỷ
Tôi là một nhà văn, không ngại đứng giữa đường để sáng tạo. .