Quyển 1 · Chương 37: Vô đề

“ đúng vậy! Cậu Huyễn, không lẽ cậu đang qua qua qua qua lại với cô gái này sao?” Cecilia ấp úng hỏi.

“ không không không, mình đâu có...” Linh cũng ấp úng đáp lại.

“ sao có thể chứ! Chỉ là bạn thanh mai trúc mã thôi mà!” Huyễn cạn lời nhìn mấy người, đau đầu nói.

“ hừ!” Linh nghe xong bất mãn hừ một tiếng, quay đầu đi chỗ khác.

“ giận rồi à?” Huyễn nghi hoặc nhìn Linh.

“ phải là thanh mai trúc mã mới đúng chứ! Huyễn.” Nhất Hạ lúc này lên tiếng.

“ trong mắt cậu thì thanh mai trúc mã với bạn thuở nhỏ có gì khác nhau sao?” Huyễn khinh bỉ liếc Nhất Hạ một cái.

“ ừm... hình như không khác gì cả.” Nhất Hạ ngượng ngùng trả lời.

“ ‘thanh mai trúc mã’?” Chổi nắm bắt được trọng điểm trong lời nói của Nhất Hạ.

“ Linh chuyển đến sau khi cậu chuyển trường, theo lời Nhất Hạ thì cậu là thanh mai trúc mã số một, Linh là thanh mai trúc mã số hai, chính là như vậy!” Huyễn giải thích với Chổi.

“ số một...” trên mặt Chổi lộ ra nụ cười.

“ ừm! Ra là vậy! Lần đầu gặp mặt, mong được chỉ giáo!” Linh nói với Chổi, giọng điệu đầy vẻ địch ý.

“ à! Mình mới là người cần cậu chỉ giáo đây.” Giọng điệu của Chổi cũng mang theo địch ý.

Cuộc tranh đấu giữa hai ‘thanh mai trúc mã’ rốt cuộc ai sẽ thắng đây?

“ khụ khụ!” Cecilia bất mãn vì mình bị gạt ra ngoài, khẽ ho một tiếng. Khi sự chú ý của mọi người tập trung vào mình, cô nói:

“ nếu quên mất tôi thì tôi sẽ rất phiền lòng đấy. Tôi là Cecilia Alcott, đại diện dự bị của nước Anh...”

“ Nhất Hạ, nghe nói cậu đã trở thành đại diện lớp của lớp một à?” Linh làm ngơ Cecilia đang thao thao bất tuyệt, hỏi Nhất Hạ.

“ à, đúng vậy.” Nhất Hạ trả lời.

“ thật không nhìn ra đấy!” Linh nhìn Nhất Hạ từ trên xuống dưới. “ Đáng lẽ Huyễn mới là người làm mới phải!”

“ đừng lôi tôi vào, tôi không có hứng thú với mấy thứ đó.” Huyễn nói với Linh.

“ à! Cũng đúng nhỉ. Vậy Nhất Hạ, cậu đừng hòng mong mình nương tay với cậu!”

“... mình nhất định sẽ đánh bại cậu.” Nhất Hạ đầy khí thế nói.

“ hy vọng đến lúc đó cậu vẫn còn sự tự tin này...”

“ này! Rốt cuộc có ai đang nghe tôi nói không hả!” Cecilia sau khi nói một hồi, phát hiện không có ai nghe mình, bèn tức giận chất vấn.

“ xin lỗi! Mình không có hứng thú.” Linh chỉ liếc cô một cái, tùy tiện đáp.

“ cái gì...” Cecilia định nổi cáu.

“ mình đang nói chuyện với Huyễn, người không liên quan thì tránh ra.” Linh ngắt lời Cecilia, mất kiên nhẫn phất phất tay.

“ cậu mới là người phải tránh ra ấy! Rõ ràng là kẻ đến sau, vậy mà còn mặt dày nói mấy lời đó!” Cecilia dùng giọng trầm thấp nói.

“ không phải kẻ đến sau, mình đã quen biết cậu ấy từ rất lâu rồi nhé!” Linh đáp lại Cecilia.

“ nếu nói vậy thì chẳng phải mình quen biết cậu ấy sớm hơn cậu sao.” Lúc này Chổi bất mãn. “ Hơn nữa Huyễn thường xuyên đến nhà mình ăn cơm.”

“ không. Chính xác mà nói là mỗi lần Huyễn đến nhà cậu đều là để nấu cơm cho chúng ta ăn.” Lúc này Nhất Hạ lên tiếng.

“......”×3

“ Huyễn cũng thường xuyên đến nhà mình ăn cơm mà!” Linh cười đáp.

“ Huyễn, chuyện này là sao, mình chưa từng nghe nói qua!” Chổi hỏi Huyễn.

“ mình cũng vậy!” Cecilia cũng không chịu thua kém.

Còn Huyễn thì sao? Chỉ đang cắm cúi ăn phần cơm của mình, hoàn toàn làm ngơ trước lời nói của mấy người kia.

“ Nhất Hạ, cậu giải thích đi.” Chổi thấy Huyễn cứ tự nhiên ăn cơm, bèn chuyển câu hỏi sang Nhất Hạ.

“ chúng mình chỉ thường xuyên đến tiệm cơm Trung Hoa do nhà Linh mở thôi mà!” Nhất Hạ bị khí thế của Chổi làm cho sợ hãi.

“ cái gì? Tiệm cơm à!” Chổi.

“ nếu là tiệm cơm thì không có gì lạ cả.” Cecilia.

Ting tong!!!

Tiếng chuông vang lên.

“ mình ăn xong rồi, đi trước đây.” Huyễn ăn xong, thu dọn bát đĩa, bưng khay đứng dậy.

“ mình cũng xong rồi.” Linh cũng đứng dậy, sau đó nói: “ tan học mình sẽ tìm cậu nhé! Huyễn.”

“ mình biết rồi!” Huyễn quay người rời đi.

Chổi và Cecilia thấy Huyễn đi rồi vội vàng đuổi theo, chỉ còn lại Nhất Hạ ở đó.

Tan học

“ đây là mẫu sản xuất hàng loạt mà cậu đã đăng ký à? Chổi.” Huyễn nhìn bộ IS hình dáng võ sĩ trước mắt hỏi Chổi.

“ ừm, đúng vậy.” Chổi đáp lại Huyễn.

“ Cecilia, triệu hồi IS, rồi bắt đầu thôi!” Huyễn nói với Cecilia.

“ ồ! Vâng!” Cecilia giật mình, vội vàng triệu hồi IS ra.

“ được rồi, bắt đầu thôi!” Huyễn nói.

Dòng phân cách huấn luyện

“ Nhất Hạ, tiếp tục nào!” Huyễn nói với Nhất Hạ.

“ được!” Nhất Hạ nói xong, lao lên, đáng tiếc bị Huyễn vung một đao đánh bay.

Còn Chổi và Cecilia thì đã giải trừ IS, ngồi đó thở dốc.

“ được rồi, hôm nay đến đây thôi!” Sau khi không biết đã đánh bay Nhất Hạ bao nhiêu lần, Huyễn nói với ba người.

“ ồ! Các cậu về trước đi! Mình nghỉ ở đây một lát.” Nhất Hạ nằm trên mặt đất thở hổn hển nói.

Huyễn sau khi tách khỏi hai cô gái, đi bộ về phòng thay đồ, phát hiện Linh đang đợi ở đó.

“ Linh? Sao cậu lại ở đây?” Huyễn thấy Linh thì rất nghi hoặc, nên hỏi.

“ mình đang đợi cậu đây!” Linh trả lời.

“ đợi mình?”

“ cho cậu này!” Linh đưa qua một chai nước thể thao và một chiếc khăn mặt.

“ cảm ơn nhé!” Huyễn nhận lấy nước và khăn, cảm ơn Linh.

“ đúng rồi, cậu còn nhớ lời hứa của chúng ta không?” Linh đột nhiên đầy mong đợi hỏi Huyễn.

“ lời hứa?” Huyễn nghĩ một lát, chợt nhận ra: “ cậu đang nói đến chuyện đó, nếu cậu nấu ăn ngon thì ngày nào cũng làm cho mình ăn, đúng không?”

“ đúng vậy, chính là chuyện đó, không ngờ cậu vẫn còn nhớ!” Linh đột nhiên rất vui vẻ nói.

“ cậu thực sự muốn ngày nào cũng làm cho mình ăn sao?”

“ tất nhiên rồi.”

“ vậy sao? Thế tay nghề nấu nướng của cậu đã tiến bộ chưa đấy? Đừng có lại cho mấy thứ kỳ quặc vào nữa nhé.”

“Ừm... tất nhiên là tốt hơn rồi, em tuyệt đối sẽ phải kinh ngạc cho xem!”

“Em rất mong chờ đấy!” Huyễn vẻ mặt nghiêm túc nói. “Này, Linh.”

“Hả? Ư...” Linh còn chưa kịp nói hết câu, Huyễn đã bất ngờ đặt lên môi cô một nụ hôn. Ban đầu Linh còn hơi giãy giụa, nhưng dần dần, cô từ bỏ sự kháng cự, hai tay chậm rãi ôm lấy Huyễn.

Hôn nhau khoảng mười phút, Huyễn rời khỏi đôi môi của Linh, khẽ thì thầm bên tai cô: “Đây là một phần phí thu trước đấy nhé!”

“...” Linh chỉ biết đỏ mặt, thở dốc, trừng mắt nhìn Huyễn.

Huyễn buông Linh ra, nói với cô: “Nụ hôn đầu của em rất tuyệt... chỉ là vóc dáng này... chậc chậc.”

“A!!!!” Linh thấy Huyễn nhìn chằm chằm vào ngực mình, lập tức lấy hai tay ôm ngực ngồi thụp xuống, thẹn quá hóa giận lườm Huyễn.

“Ha ha! Anh đi trước đây.” Huyễn xoa đầu Linh, rồi xoay người rời đi.

Linh chỉ đứng chôn chân tại chỗ, mặt đỏ bừng, không nói một lời, ngẩn ngơ nhìn theo bóng lưng Huyễn khuất dần.

Truyện liên quan