Quyển 1 · Chương 58: Đi dạo giải khuây cùng Houki

“ không sao đâu, Charlotte, cứ thẹn thùng như vậy là không được đâu.”

Cơ thể Charlotte vốn đã vô cùng nhạy cảm vì chuyện trước đó, Huyễn chỉ mới vuốt ve vài cái đã khiến nàng lại một lần nữa động tình. Dù Charlotte rất muốn, nhưng vì Laura vẫn còn ở bên cạnh, nên nàng thật sự không dám mở lời với Huyễn, chỉ biết cố gắng nhẫn nhịn.

Thế nhưng Huyễn có dễ dàng buông tha cho Charlotte như vậy không? Hiển nhiên là không. Thấy Charlotte dù đã tình động không thôi nhưng vẫn cố sống cố chết nhịn lại, Huyễn liền tăng nhanh động tác trong tay.

Chẳng bao lâu sau, Charlotte đã không thể kiềm chế được nữa, cuối cùng nàng cũng đành đầu hàng trước sự dẫn dắt của dục vọng, mở lời cầu xin Huyễn: “Huyễn, cầu, cầu xin anh đừng hành hạ em nữa, mau, mau cho em đi, em, em muốn nhanh, nhanh một chút.”

“Đáng yêu quá đi, Charlotte.” Huyễn trêu chọc.

“Thật, thật sao? Vậy, vậy Huyễn có thể cho em thứ em thích không?”

“Đương nhiên rồi, anh sẽ cho Charlotte thứ em muốn nhất ngay bây giờ.”

“A, sướng, sướng quá, em thích, thích Huyễn nhất.” Charlotte phát ra một tiếng rên rỉ đầy thỏa mãn.

Ngày mới bắt đầu, Huyễn ngồi dậy, nhìn hai thiếu nữ đang ngủ ở hai bên, mỉm cười rồi mặc quần áo vào.

“Chào buổi sáng! Huyễn.” Charlotte mở đôi mắt mơ màng hỏi thăm Huyễn.

“Chào buổi sáng! Charlotte. Hôm nay là cuối tuần, cứ ngủ tiếp đi!” Huyễn hôn nhẹ lên trán Charlotte rồi nói.

“Vâng.” Charlotte ngoan ngoãn nằm xuống ngủ tiếp.

Huyễn chỉnh đốn lại trang phục rồi rời khỏi ký túc xá.

Khi đến cổng trường, Huyễn thấy một cô gái đang đợi ở đó nên liền bước tới.

“Chào buổi sáng! Houki.” Huyễn chào hỏi.

“A, chào buổi sáng, Huyễn.” Houki vội vàng đáp lại.

“Đợi lâu rồi phải không?” Huyễn hỏi.

“Khô... không có chuyện đó đâu.” Houki lắc đầu vội vàng nói.

“Ồ, vậy chúng ta đi thôi.” Huyễn nói xong liền nắm lấy tay Houki bước đi.

“Vâng!” Houki để mặc cho Huyễn nắm tay mình.

Tuy nhiên, cả hai đều không phát hiện ra trong bóng tối phía sau có hai người đang theo dõi.

“Này, cậu nói xem họ đi đâu thế?” Ling hỏi Cecilia.

“Không biết nữa.” Cecilia trả lời.

Do góc nhìn nên cả hai không thấy bàn tay đang nắm chặt lấy nhau của họ.

“Vậy theo sau xem sao.” Ling nói với Cecilia.

“Được!” Cecilia hưởng ứng.

Thế là hai người liền bám theo sau Huyễn và Houki.

Trên tàu điện.

“Huyễn, tại sao hôm nay anh lại hẹn em ra ngoài vậy?” Houki thắc mắc hỏi Huyễn.

“Vì từ lúc vào học viện đến giờ anh chưa chăm sóc em tử tế, nên nhân lúc hôm nay rảnh rỗi anh mới hẹn em ra ngoài.” Huyễn giải thích.

“Ra là vậy.” Trong giọng nói của Houki thoáng chút vui mừng.

“Ừm.”

“Dậy đi, đến nơi rồi, Houki.” Huyễn lay tỉnh Houki đang ngủ gục trên vai mình.

“Ồ, đến rồi sao?” Houki dụi mắt nói.

“Vậy chúng ta đi đâu đây?” Houki hỏi Huyễn.

“Đi theo anh.” Huyễn nắm tay Houki bước đi.

Trong bóng tối.

“Này, tớ nói xem có phải họ đang nắm tay nhau không?” Ling nói, sắc mặt đen lại vô cùng đáng sợ.

“Hình như là vậy.” Sắc mặt của Cecilia cũng không khá hơn là bao.

“Cho nên, chúng ta nên xông lên tiêu diệt con nhỏ đó.” Vừa nói, tay phải của Ling đã trang bị giáp IS.

“Này! Hai người đang làm gì ở đây thế?” Đúng lúc đó, một giọng nói vang lên phía sau hai người.

Ling và Cecilia giật bắn mình, quay đầu lại nhìn thì ra là Laura, thế là Ling bất mãn nói: “Cậu làm cái gì thế! Sẽ dọa chết người đấy!”

Tuy nhiên, Laura không trả lời Ling mà đi thẳng về phía Huyễn.

Cecilia vội vàng kéo cô lại hỏi: “Cậu định đi đâu?”

“Đương nhiên là gia nhập cùng họ rồi.” Laura nghiêm túc trả lời.

“Này! Đ. đối mặt với kẻ địch chưa biết, chẳng phải nên thu thập thông tin trước sao?” Ling nói với Laura.

“Ừm, nói cũng đúng, nhưng phải làm thế nào?” Laura thấy có lý nên hỏi lại.

“Tóm lại, việc cần làm trước mắt là theo dõi, xem mối quan hệ của họ đã tiến triển đến mức nào rồi.” Cecilia nói.

“Ra là vậy, cũng có lý.” Laura gật đầu.

Thế là nhóm theo dõi từ hai người đã thành ba người.

“Houki, em thấy sợi dây chuyền này thế nào? Rất hợp với em đấy.” Huyễn chỉ vào sợi dây chuyền bạch kim trong tủ kính, một sợi dây chuyền bạch kim rất đẹp, kiểu dáng cũng rất hợp với khí chất của Houki, chỉ là giá cả đúng là hơi đắt đỏ, tận một triệu yên, dù mặt dây chuyền có đính một viên kim cương nhỏ thì cũng không đáng giá đến mức đó. Sau khi nhìn thoáng qua, Houki kéo Huyễn định rời đi.

“Đợi đã Houki. Cô ơi, làm ơn gói sợi dây chuyền này lại cho tôi, tôi mua.” Huyễn xua tay, rút thẻ ngân hàng ra rồi trực tiếp mua sợi dây chuyền này.

“Thứ này đắt quá, hơn nữa sao anh lại có nhiều tiền như vậy?” Houki thở dài, sau đó lại truy hỏi Huyễn.

“Đương nhiên là do anh tự kiếm được, dù sao cũng không phải trộm cướp gì.” Huyễn mỉm cười nhẹ, sau khi quẹt thẻ thanh toán xong liền lấy sợi dây chuyền trong hộp ra, tự tay đeo lên cổ cho Houki.

Từ trước đó Huyễn đã nhận ra Houki rất thích sợi dây chuyền này, lúc đi ngang qua quầy hàng này, ánh mắt Houki chưa từng rời khỏi nó, vì thế Huyễn đương nhiên phải thỏa mãn nguyện vọng nhỏ nhoi của Houki.

Còn về việc Huyễn lấy đâu ra nhiều tiền như vậy? Quá đơn giản, tìm hệ thống đổi là được, 1000 điểm tín ngưỡng là có thể đổi được thẻ ngân hàng thấu chi vô hạn.

“Đúng vậy cô bé, sợi dây chuyền này rất hợp với màu da của cô, đeo lên trông thật xinh đẹp. Hơn nữa bạn trai của cô thật hào phóng, thật ngưỡng mộ cô quá.” Bán được sợi dây chuyền giá một triệu, nhân viên bán hàng đối diện quầy đương nhiên không tiếc lời khen ngợi Houki, đặc biệt là câu cuối cùng, tuy khiến mặt Houki đỏ bừng nhưng niềm vui trong lòng nàng thì ai cũng có thể nhìn ra.

Tuy nhiên, Huyễn và những người khác đều không phát hiện ra trong bóng tối phía sau có ba cặp mắt đang nhìn chằm chằm vào họ.

“Đáng ghét! Cô nhân viên đó dám nói những lời như vậy, thật nên tiêu diệt cô ta.” Ling nói xong liền đứng dậy.

“Này! Đừng làm bậy!” Cecilia vội vàng kéo cô lại.

Còn Laura nhìn Huyễn đeo dây chuyền cho Houki, trong mắt thoáng hiện lên vẻ ghen tị.

“Ồ, Huyễn, anh thật hào phóng quá nhỉ.” Đúng lúc này, một giọng nói vang lên phía sau hai người.

Huyễn và Houki quay người lại nhìn, là...

Truyện liên quan