Quyển 1 · Chương 624: Một cái tát đánh chết người?

Làm Mã Thu Long cảm giác có điểm ngoài ý muốn chính là, A Liên ngay sau đó phát tới một tấm ảnh chụp hiện trường, để chứng minh nàng là một người đãi ở trong phòng;

Tấm ảnh này có điểm cay mắt: Nàng thân mặc đồ ba điểm nằm ở trên giường, ánh mắt thẳng lăng lăng, nhìn kỹ, hơi mang chút ưu thương.

Không thể không nói, dáng người nàng quả thật rất mạn diệu: Nên kiều thì kiều, nên gầy thì gầy, làn da cũng rất trắng, diện mạo cũng có thể dùng mỹ nữ để hình dung.

Chỉ là trên người nàng mặc quần cộc lưới cá, cách màn hình điện thoại cũng có thể cảm nhận được một cỗ tao kính.

Nếu là đàn ông bình thường nhìn thấy tấm ảnh như vậy, tuyệt đối sẽ nổi lên tà niệm.

Nhưng Mã Thu Long đã từng thấy tấm ảnh liếm cẩu kia, nên một chút hứng thú cũng không có.

Chỉ cảm thấy người phụ nữ phong trần này rất đáng thương.

Nàng đối với Dương Khang có tình cảm hay không, có thể tạm gác sang một bên, nhưng Dương Khang đã tỏ thái độ rất rõ ràng, chỉ là chơi bời với nàng một chút mà thôi, theo như nhu cầu.

Nàng cùng Dương Khang quấn quýt với nhau, có 60% khả năng là vì chính mình có thể giúp nàng giải quyết chuyện “Sát Môn”, muốn tìm chỗ dựa.

Bây giờ lại gửi tới một tấm ảnh tao hống hống như vậy, ý tứ rất rõ ràng: Trước truyền đạt tin tức, muốn cái gì, đều có thể.

Mã Thu Long nghĩ sơ qua rồi cùng nàng gọi video.

Đầu tiên là cảnh cáo: “A Liên, chúng ta quen biết một thời gian, cũng coi như là bạn bè, những tấm ảnh như vậy, sau này tôi không muốn nhìn thấy, cô hiểu không?”

A Liên bên kia màn hình rất ngoan ngoãn quấn khăn lông quanh người, giọng yếu ớt:

“Tôi hiểu ý anh, A Long, tôi đã thấy tin tức, Đao ca bị bắt rồi.”

Thì ra là như vậy.

Mã Thu Long gật đầu với nàng: “Ừ, những người của ‘Sát Môn’ sau này sẽ không tìm cô gây phiền phức nữa, cô có thể yên tâm, chuyện này đã qua.”

A Liên mím môi đáp:

“Cảm ơn anh A Long, thời gian qua tôi cũng đã nghĩ thông, tôi và A Khang không thể có kết quả, tôi phải suy nghĩ cho nửa đời sau của mình.”

“Vậy ý cô là.......”

Điều khiến Mã Thu Long động lòng thương cảm chính là:

A Liên ở đầu bên kia video thế mà lại khóc, giọng nghẹn ngào đáp:

“Dù sao tôi cũng là một người đàn bà hư hỏng, anh nói với A Khang giúp tôi, sau này đừng đến tìm tôi nữa, mọi người đường ai nấy đi.”

Rất hiển nhiên, nàng đã quyết định chủ ý, chắc cũng đã nghĩ thông: Dương Khang chỉ muốn chơi đùa với nàng như vậy.

Vì thế gật đầu đáp: “Được, tôi sẽ nói với A Khang, vậy bước tiếp theo cô tính sao?”

“Tôi về quê tìm một chỗ làm công, nếu có thể gặp được người thành thật phù hợp thì gả cho họ, sau này sống cuộc sống yên ổn là được.”

Phụ nữ vừa khóc, rất dễ khiến đàn ông nảy sinh lòng thương cảm.

Mà lúc này Mã Thu Long đã có tài sản ba trăm triệu, tâm thái cũng khác trước, điều đầu tiên anh nghĩ đến chính là:

Quen biết là duyên phận, nên giúp đỡ nàng một chút về mặt kinh tế.

Dù sao nhà A Liên ở nông thôn, còn có một đứa em trai đang học đại học, nàng vì nghèo nên mới lỡ bước vào con đường đó, hơn nữa còn bị người ta ép buộc.

Vì thế trước màn hình điện thoại, anh mỉm cười nói với nàng:

“A Liên, vậy cô về quê trước đi, một thời gian nữa tôi sẽ liên lạc với cô, khi đó sẽ sắp xếp cho cô một công việc mỗi năm có thể kiếm được cả trăm vạn.”

“Cảm ơn anh A Long, vậy giờ tôi bắt xe về quê, tôi nhớ mẹ.”

Những lời này của A Liên khiến Mã Thu Long không khỏi thấy chua xót, vì thế trực tiếp cúp máy, ném điện thoại sang bên gối.

Mới qua hai giây, chuông điện thoại lại vang lên.

Cầm lên xem, là một số lạ, có điểm kỳ quái là: Trên màn hình điện thoại hiển thị số di động chỉ có năm chữ số, hơn nữa không hiển thị số thuộc vùng nào?

Bắt máy, đầu dây bên kia là một người đàn ông, giọng có vẻ không kiên nhẫn: “Mày có phải tên A Long không?”

“Là tôi, anh là ai?”

“Mày không cần biết tao là ai, mày đang ở đâu?”

Mã Thu Long mơ hồ đoán được thân phận của gã này, là người đến đón mình rời khách sạn, vì thế trực tiếp đáp: “Tôi ở Tân An khách sạn.”

“Được, mày xuống sảnh tầng một chờ trước đi, mười phút nữa tao tới đón.”

“Tốt, cảm ơn anh em!”

“Cảm ơn cái lông gì, cúp đây!”

Mã Thu Long nhét điện thoại vào túi quần, quay đầu nhìn hai thứ đặt trên tủ đầu giường: Mũ lưỡi trai và kính râm to.

Nghĩ thầm: Khách sạn có camera, cứ ăn mặc như vậy trở về chắc chắn không ổn;

Nhét hai thứ này xuống dưới đệm giường, hình như cũng không thỏa đáng lắm.

Vì thế trở mình, cầm mũ và kính trong tay, nghĩ thầm, cứ nằm như vậy lóe vào không gian thì sẽ thế nào?

Sau đó lóe vào, lóe ra không gian, kết quả là: Thân thể nằm lóe vào không gian, lúc vào thì đứng thẳng, lúc lóe ra, thân thể cũng đứng thẳng đi ra.

Trong khoảnh khắc lóe ra khỏi không gian ngọc giới, Mã Thu Long nghe thấy Sơn Điền Quang Tử có chút phấn khích gào lên một tiếng: A Long, tao thảo cha mày!

Mẹ nó, con nhỏ chết dầm này vẫn còn non, chẳng biết cái gì, gào cái gì mà gào?

Đúng là không thể hiểu nổi.

Chẳng lẽ nàng và Từ Mỹ đã đào một cái lỗ trên lều, nhìn thấy mình lóe vào không gian ngọc giới?

Tuy rằng vải lều và song sắt nhà giam cách nhau một khoảng, hai người bọn họ có vươn tay cũng không với tới, nhưng nội lực cảnh giới trên người Sơn Điền Quang Tử vẫn còn.

Nàng hoàn toàn có thể dùng vật nhỏ chọc thủng vải lều thành một cái lỗ nhỏ.

Mã Thu Long tạm gác chuyện nhỏ này sang một bên, cầm thẻ phòng đi thang máy xuống sảnh tầng một.

Vừa bước ra khỏi thang máy, liền thấy trong sảnh khách sạn có ba gã đàn ông trung niên mặc đồng phục;

Chỉ là đồng phục ba gã này mặc không giống bộ Bùi Tiền mặc hôm trước, hơn nữa đều tỏ vẻ cà lơ phất phơ.

Chắc không phải nhân viên chính thức, giống bảo vệ hoặc quản lý đô thị gì đó.

Điều khiến Mã Thu Long lập tức nổi giận chính là.

Một gã trong đó cầm dùi cui cao su, thấy anh từ thang máy bước ra, liền chửi thề: “Thảo mày, ai cho mày xuống đây?”

Nếu là những câu chửi tục khác, nhịn một chút cũng chẳng sao.

Riêng câu này thì không được.

Mã Thu Long nhìn đối phương với ánh mắt lạnh lùng, đáp trả: “Đồ tạp chủng, mày mắng thêm câu nữa xem?”

Tên bảo vệ đó vẻ mặt khinh thường châm chọc: “Ơ hơ, thằng nhà quê, mày còn dám cãi à?”

Dứt lời, hắn liền bước nhanh tới, giơ dùi cui cao su trong tay hung hăng quất vào đùi Mã Thu Long: “Tao thảo.......”

Câu chửi chưa dứt, cả người hắn đã bị Mã Thu Long tát một cái ngã lăn ra đất, động tác nhanh thật: Giống cảnh Trần Chân trong Tinh Võ Môn tát ngã tên Nhật vậy.

Vì dùng sức quá mạnh, đầu gã này đập mạnh xuống sàn đá cẩm thạch, phát ra tiếng “Rắc” giòn tan.

Rõ ràng là xương sọ bị vỡ hoặc lõm xuống.

Điều khiến Mã Thu Long thấy không ổn chính là:

Gã này chỉ kêu thảm một tiếng, sau đó thân thể nằm sấp trên mặt đất bất động, máu tươi từ đầu chảy ra rất nhiều, rất nhanh tạo thành một vũng máu xung quanh.

Mùi máu tanh nồng đến mức hơi xộc mũi.

Chẳng lẽ cái tát vừa rồi của mình đã đánh chết người ta rồi?

Truyện liên quan