Quyển 1 · Chương 636: Cảm thấy hơi khó hiểu

Lúc này, cửa thang máy “đinh” một tiếng mở ra, Mã Thu Long thu hồi những phán đoán vẩn vơ, hai người cùng nhấc chân bước vào thang máy.

Dương Mật đưa tay ấn nút tầng một, giọng nói nhẹ nhàng cất lời: “A Long, nhà mình có nên lắp một bộ thang máy không?”

“Em muốn lắp sao?”

“Anh mới là chủ một nhà, em phải nghe anh. Chị Thục Quỳnh nói nhà chị ấy lắp bộ thang máy này hết hơn bốn mươi vạn, bây giờ chắc sẽ rẻ hơn chút.”

Mã Thu Long khẽ gật đầu: “Vậy nhà mình cũng lắp thang máy đi, sau này em bụng mang dạ chửa, lên xuống lầu sẽ tiện hơn.”

“Ừ, vậy anh nhớ nhắc anh Khoan, bảo anh ấy chỉnh lại bản thiết kế một chút.”

“Được, lát nữa anh nhắn tin cho anh ấy.”

Dương Mật vốn đã từng trải, lại tiếp tục góp ý:

“A Long, diện tích sân trước sân sau nhà mình có thể mở rộng thêm chút nữa, bố trí giống biệt thự của ông Mã Thu Đằng ấy, có hồ có đình, ven tường rào trồng toàn cây ăn quả hoặc cây hoa quế.”

Điều khiến Mã Thu Long thấy thú vị là Dương Mật ghé sát đầu lại, nuốt nước bọt:

“Anh phải mau chóng đưa hai trăm triệu cho em, mình dùng tiền lãi để trang hoàng sân vườn cho tử tế, việc này cứ giao cho em.”

“Nhanh thôi, khoảng một tháng nữa anh sẽ đưa hai trăm triệu cho em.”

Dương Mật cười khúc khích: “Vậy thì tốt quá.”

Đi thang máy từ tầng sáu xuống tầng một cũng chỉ mất vài giây, cửa thang máy “đinh” một tiếng mở ra, hai người liền không trò chuyện tiếp.

Có chút trùng hợp là: Mã Trạch Võ và Mã Trạch Tuệ đã về tới, trên lưng đều đeo cặp sách.

Hai đứa trẻ được dạy dỗ tốt, hiểu quy tắc ra trước vào sau trong thang máy, không hẹn mà cùng lùi sang một bên, đồng thanh chào: “Chú A Long, chị Dương Mật.”

Cách xưng hô này có chút buồn cười, nhưng cũng không thể trách bọn trẻ.

Dù sao Dương Mật có gương mặt búp bê trời sinh, nếu không nhìn kỹ, ai cũng tưởng cô mới mười tám đôi mươi.

Mã Thu Long bước ra khỏi thang máy, mỉm cười gật đầu với Mã Trạch Võ: “Lên nhà nhanh đi, tối nay mẹ cháu lại làm nhiều món ngon đấy.”

“Cháu vào bếp xem rồi, mẹ làm đồ ngon là để đãi cô chú, cháu với chị chỉ được thơm lây thôi.”

Đứa trẻ này quả thật rất thông minh, Mã Thu Long bước tới khẽ đặt tay lên đầu cậu bé xem xét: có hai xoáy tóc, hơn nữa cách nhau khá xa.

Trong Huyền Thiên Y Kinh cũng có ghi chép liên quan:

Người có mấy xoáy tóc không quan trọng, nhưng nếu các xoáy tóc cách xa nhau, thì người này thường sẽ tương đối thông minh.

Nếu trước năm tuổi, phần tóc mai sau gáy có thể hình thành xoáy tròn, thì có thể nói là thiên phú dị bẩm, tuyệt đối không phải hạng thông minh tầm thường có thể sánh được.

Lúc này từ phía bếp trong phòng khách vọng ra tiếng động cho thấy vẫn đang xào nấu, hơn nữa khu vực bàn trà lại không có một ai?

Mã Thu Long mỉm cười với hai chị em: “Hai đứa mau lên lầu cất cặp sách rồi xuống ăn ngon nhé.”

“Cảm ơn chú A Long, tụi cháu xuống ngay đây ạ!”

Hai đứa trẻ vào thang máy, Dương Mật khẽ nói: “A Long, nếu chúng mình sinh được đứa con thông minh như Trạch Võ thì tốt biết mấy.”

Chuyện di truyền này thật khó nói, có nhiều trường hợp cách đời, lại có nhiều trường hợp cách mấy thế hệ.

Mã Thu Long không mấy bận tâm:

Có Hóa Thần Quyết tu luyện, còn có ba pho tượng ngọc phật có thể tự động hấp thu linh khí, cùng với tiền tiêu không hết, dù sinh đứa con tư chất bình thường thì cũng là nhân trung long phượng.

Chỉ cần dạy dỗ tốt tư tưởng phẩm đức cho nó là được.

Ôi, trong đầu Mật Mật lúc nào cũng “toan tính sâu xa” quá.

Lúc này ngoài cửa vang lên hai tiếng còi xe lạ tai khác hẳn nhau, khiến Mã Thu Đằng vội vã từ bếp chạy ra.

Còn có cha ông là Mã Khiếu Huyền cũng theo sát phía sau chạy chậm ra, vẻ mặt có chút nghiêm túc!

Điều này khiến Mã Thu Long cảm thấy hơi khó hiểu:

Biệt thự nhà Mã Thu Đằng có bảo vệ gác cổng, ít nhất cũng phải thông báo trước, không biết người tới là ai mà có thể khiến hai người họ căng thẳng như vậy?

Chẳng lẽ là Mã Khiếu Thiên, tổng chỉ huy Long Tổ Hoa Quốc, hay là tộc trưởng Mã gia: Mã Khiếu Hổ?

Truyện liên quan