Quyển 1 · Chương 359: Bất ngờ.......

“Ngươi không phải nói tu luyện một tháng là có thể bổ trở về sao!” Bùi Thiến cất cao âm lượng.

“Đúng vậy, nhưng cũng phải uống nhân sâm canh bổ khí, bằng không ta truyền dương khí cho ngươi, sẽ eo mỏi chân toan.”

Mã Thâu Long là tùy tiện nói bậy, mà Bùi Thiến lại là tin là thật.

Dựa theo Tôn lão trung y cách nói, uống nhân sâm canh bổ khí cũng có thể liên hệ lên, giọng nói của nàng quan tâm mà dò hỏi: “A Long, một cây nhân sâm đó có đủ hay không ngươi bổ?”

Nhìn Bùi Thiến vẻ mặt nghiêm túc, Mã Thâu Long thuận miệng đáp lại một câu: “Một cây là đủ rồi.”

“Ân, vậy mười sáu vạn đồng tiền này, phải do ta bỏ ra mới được.”

Số tiền này là tuyệt đối không thể thu.

Mã Thâu Long cười cười đáp lại: “Bùi tỷ, trên người ngươi có bao nhiêu tiền tiết kiệm?”

“Mấy năm nay để dành được mười ba vạn hơn, ta đây liền gọi điện thoại cho mẹ, bảo bà chuyển ba vạn đồng tiền lại đây.”

Bùi Thiến tiếp tục dò hỏi: “A Long, vậy canh sâm này, là chữa bệnh trước uống, hay là trị liệu cho ta xong rồi uống?”

Mã Thâu Long đang muốn đáp lời thì điện thoại của Cơ Đông Hổ gọi tới, vì thế trực tiếp bấm loa ngoài.

Giọng nam trung sang sảng truyền ra: “A Long, nói xong rồi, ông chủ của ta chuyển nhượng cho cậu theo giá gốc.”

“Cảm ơn Cơ thúc, vậy nửa tiếng nữa tôi tới thành phố, chú có ở Xuân Thu đại dược phòng không?”

“Có, ta đây liền đi mang nhân sâm tới trước.”

“Tốt!”

Cúp điện thoại xong, Mã Thâu Long dùng WeChat trực tiếp chuyển khoản cho Cơ Đông Hổ mười sáu vạn đồng tiền.

Mà hắn không biết chính là, cây nhân sâm ba mươi năm này, chủ tiệm chuyển nhượng cho Cơ Đông Hổ với giá mười tám vạn, tăng thêm hai vạn là giá hữu nghị.

Thấy Bùi Thiến cầm lấy di động muốn gọi điện thoại, Mã Thâu Long lắc lắc di động: “Đừng gọi cho mẹ ngươi, tiền tôi đã thanh toán rồi.”

“Sao có thể như vậy được, ngươi là vì chữa bệnh cho ta mà.”

Đối với tính cách thẳng thắn của Bùi Thiến, Mã Thâu Long trong lòng rất tán thưởng, mỉm cười với nàng:

“Chúng ta là bạn bè mà, đừng nói chuyện tiền nong, hơn nữa tôi cũng không thiếu tiền, ngươi mà chuyển tiền tới, tôi sẽ không chữa bệnh cho ngươi nữa.”

Những lời này trực tiếp làm Bùi Thiến nghẹn họng, nhất thời không biết trả lời thế nào.

Nàng hít sâu một hơi, giọng nói dịu dàng: “A Long, vậy mua nhân sâm xong, chúng ta vào thành phố thuê phòng đi.”

Tiếp đó lại nói ra lý do rất chính đáng: “Vợ chồng trưởng thôn các người bị hại đã thành sự thật, tôi giúp ngươi điều chỉnh lại tâm tình, còn có, tôi... tôi ngày mai là tới tháng rồi.”

Mã Thâu Long trong óc hồi tưởng lại ánh mắt như hổ rình mồi vừa rồi của nàng, hẳn là lời nói thật.

Vì thế thuận miệng dò hỏi: “Mỗi lần ngươi đại khái bị mấy ngày?”

“Sáu bảy ngày gì đó.”

Bùi Thiến mặt lộ vẻ ngượng ngùng, tiếp tục bổ sung: “Mỗi tháng tôi rất đúng giờ, ngươi nhớ kỹ khoảng thời gian này.”

Mã Thâu Long trong lòng nổi lên chút rối rắm.

Hiện tại nhu cầu dương khí của nàng tăng mạnh, trải qua đợt trị liệu dương khí bản tăng cường vừa rồi, trong vòng ba ngày thì không sao, cũng sẽ không đêm dễ đi tiểu nhiều.

Nhưng ba ngày sau dương nguyên hư lại sẽ bắt đầu phát bệnh, đến lúc đó nàng lại đang trong kỳ kinh nguyệt, khẩu vị linh tinh, chắc chắn không dễ ngửi...

Vậy hôm nay trị liệu cho nàng trước một lần?

Dù sao sớm muộn gì cũng phải trị liệu cho nàng, cũng không phải là không thể.

Còn nữa, phương pháp chữa bệnh như vậy nàng phải nắm vững kỹ xảo thuần thục mới được.

Không đơn giản như vậy, rất phiền phức, nhất thiết phải ức chế được loại xúc động đó, lấy hấp thu dương khí của mình làm chính.

Vì thế hít sâu một hơi, lại lần nữa nhắc nhở: “Bùi tỷ, trị tận gốc tật dương nguyên hư trên người ngươi, ngươi phải nghiêm túc đối đãi, đặc biệt là lúc hút khí.”

“Chẳng phải là dùng sức hút mạnh nhất sao?”

“Là như vậy, nhưng ngươi phải theo kịp tần suất, bằng không thời gian trị liệu quá dài.”

Bùi Thiến tròng mắt xoay chuyển: “Vậy mỗi lần trị liệu, hơi thở hút vào phải bao nhiêu lần?”

Mã Thâu Long nghĩ sơ qua rồi đáp: “Khoảng hai trăm lần, nếu ngươi theo kịp tần suất trị liệu, thì cũng chỉ khoảng nửa tiếng.”

“Không thành vấn đề, A Long, vậy ngươi đối với tôi ôn nhu một chút.”

“Biết rồi, chuyện này chờ mua nhân sâm xong rồi nói.”

Mã Thâu Long trả lời như vậy, tương đương là đồng ý, trong đầu Bùi Thiến lóe lên hình ảnh như vậy, không khỏi tâm thần đều đãng.

Nàng nuốt nước miếng, giọng run run: “Tốt, thể lực của tôi không có vấn đề, chúng ta cũng có thể trị liệu một tiếng.”

Trị liệu liên tục chắc chắn không thích hợp.

Dù nàng là tán đả kim long cấp bậc, nhưng dù sao cũng là nữ, thể lực chắc chắn theo không kịp, ít nhất phải cách một tiếng.

Nhưng Mã Thâu Long cũng không trực tiếp phủ định, mà đưa tay gãi gãi mũi: “Đến lúc đó rồi nói, Bùi tỷ, ngươi nhất thiết phải theo yêu cầu trị liệu.”

“Ngươi đã nói ba lần rồi, tôi sẽ nghiêm túc phối hợp trị liệu với ngươi.”

Lời vừa dứt, ngoài ý muốn đã xảy ra...

Trên con đường nhỏ hẹp phía trước đột nhiên xuất hiện một đàn sơn dương, mà Bùi Thiến vì phân tâm nên phanh không kịp, cứ thế cán qua.

Tiếng kêu thảm thiết của sơn dương lập tức vang lên.

Nghe tiếng kêu thảm thiết này, ít nhất cán bị thương bốn năm con, chết mấy con thì không biết.

Nhưng chuyện này đối với Mã Thâu Long và Bùi Thiến mà nói, cũng không quá để tâm.

Không đâm bị thương người, chỉ là cán chết sơn dương thì bồi thường là được, cùng lắm thì đối phương đòi thêm chút tiền.

Điều khiến hai người cảm thấy buồn bực là, xe cứu thương dừng lại, phát hiện người đuổi đàn sơn dương này chỉ là một cậu bé tám, chín tuổi.

Cậu bé thấy dương nhà mình bị xe cứu thương cán chết, lập tức gào khóc lớn, chạy về phía trong thôn.

Chắc là đi gọi người lớn tới xử lý.

Mã Thâu Long xuống xe kiểm kê: Trực tiếp cán chết hai con, cán bị thương sáu con, trong đó hai con sơn dương ruột đều bị đè bắn ra ngoài.

Tình hình trên đường trông có vẻ thảm, mùi máu tươi rất nồng.

Tám con sơn dương này thân hình có lớn có nhỏ, có đực có cái, bình quân mỗi con tính 800 tệ, thì đại khái phải bồi hơn 6000 đồng.

Trên đường đất nông thôn này, xảy ra chuyện như vậy, chỉ có thể là xe cứu thương sai.

Cho dù là sơn dương nổi điên chủ động lao vào xe, thì cũng phải bồi thường.

Bùi Thiến tiến lên kiểm tra mấy con dương chết, đưa tay chỉ: “A Long, con sơn dương này trong bụng có thai, chắc phải bồi thêm chút tiền.”

Mã Thâu Long tiến lên xem xét, nhếch miệng cười: “Dù sao ngươi tên là Bùi Thiến mà.”

Bùi Thiến trừng mắt nhìn hắn một cái, trách móc: “Đều tại ngươi, nếu sớm một chút đồng ý chữa bệnh cho tôi, thì tai nạn xe cộ này đã không xảy ra.”

Tiếp đó lại bổ sung: “Không sao, mấy con sơn dương chết bị thương này chúng ta mua luôn là được, đến lúc đó bán cho cửa hàng thịt dê, giảm bớt chút tổn thất.”

Mã Thâu Long gật đầu với nàng, giơ tay trái lên xem giờ, đã 11 giờ rưỡi.

Nghĩ thầm: Xử lý xong việc này, vào thành phố ăn cơm trưa, rồi chữa bệnh cho Bùi Thiến, trở về Đào Hoa thôn chắc phải đến ba, bốn giờ chiều.

Về thôn rồi, còn phải chữa bệnh cho Hồ Càn Khôn, thời gian có hơi gấp.

Còn cả Tôn sở trưởng bị băng lậu chứng, Vương Đông Thăng đã hẹn với nàng là tối nay, có nên châm cứu trị liệu cho nàng không?

Truyện liên quan