Quyển 1 · Chương 374: Ánh mắt hằn hộc căm thù

Xe cứu thương chạy đến cửa thôn y thì dừng lại, Mã Thu Long hít sâu một hơi, ngồi phịch xuống xe đẩy, sau đó nằm ngửa ra.

Cửa sau xe rất nhanh bị Bùi Thiến mở ra.

Nàng bước vào thùng xe, không khỏi nhíu mày, miệng “Tư” một tiếng, đưa tay khẽ nhéo cánh tay Mã Thu Long, hờn dỗi nói: “Anh hư quá.”

Rồi lại bổ sung: “Khoan lên vội, để em đưa xe lăn xuống trước.”

Mã Thu Long biết vì sao nàng nhíu mày xuýt xoa.

Đi đường bằng ảnh hưởng ít, chắc là lúc bước lên thùng xe, hai chân dang rộng hơi quá, kéo căng đến rồi.

Với tố chất thân thể cấp bậc tán đả Thanh Long của nàng, nghỉ ngơi một đêm là khôi phục được.

Vì vậy anh ho khan một tiếng đáp: “Cũng chỉ có một lần này thôi, sau này không vậy nữa.”

Bùi Thiến không đáp lại, vì có dân làng vây quanh tới.

Hai người này nàng đều biết: Hoàng Mao, con trai thôn y, còn gã đầu trọc lực lưỡng kia thì không nhớ tên.

Sau khi chống xe lăn ra, Mã Thu Long nghe thấy giọng Hoàng Mao: “Chị Bùi, trong xe nằm là ai vậy?”

“A Long thôn mình đó.”

Giọng Vương Đại Căn, mang theo kinh ngạc: “A Long bị sao vậy?”

Ngay sau đó hắn nhảy lên xe, một mùi trà đậm xộc tới, chắc hắn vừa sao xong lá trà rừng.

Muốn giả bệnh thì phải giả cho giống, Mã Thu Long đưa tay ôm ngực, “vẻ mặt đau đớn” nói:

“Đại Căn, ngực với lưng tao bị nội thương, mày đỡ tao dậy, nhẹ tay thôi.”

Bùi Thiến vì vừa rồi bị kéo căng, không muốn bước lên xe nữa, dứt khoát sắp xếp luôn: “Cái anh kia, anh bế A Long xuống giúp tôi đi!”

“Được!”

Vương Đại Căn rất cẩn thận bế Mã Thu Long xuống xe, đặt lên xe lăn.

Bùi Thiến tiến lên giao tay đẩy xe lăn cho Hoàng Mao, nói: “Tôi còn có việc phải chạy về huyện, cậu giúp A Long đẩy xe nhé.”

Rồi đưa tay vỗ nhẹ vai Mã Thu Long: “A Long, anh còn cần gì nữa không?”

“Lấy hộp nhân sâm ra giúp anh.”

“Được.”

Bùi Thiến vội rời đi còn có một nguyên nhân khác.

Chính là vì lúc nãy bước lên xe quá mạnh, giờ hoàn hồn lại thấy rất khó chịu, bắp chân và bụng đều hơi run.

Ngồi vào ghế lái, nàng khép chặt hai chân lại mới thấy dễ chịu hơn, trong đầu không khỏi hiện lên cảnh trong phòng khách sạn.

Kỳ thật cũng không thể trách A Long, sau khi chữa bệnh xong, là chính nàng quá cuồng dã.

Nhưng cái cảm giác đó thật sự là mạn diệu vô cùng, lúc ấy rất muốn nuốt trọn cả người A Long vào bụng.

Đạp chân ga, Bùi Thiến lại thấy hơi kéo căng, nghĩ thầm, xem ra phải đi mua thuốc mỡ tiêu viêm giảm sưng.

Xe cứu thương chạy về phía trước khoảng mười mét rồi bắt đầu quay đầu, vừa lúc chặn một chiếc ô tô con đang đi tới.

Ngồi trên xe lăn, Mã Thu Long nhìn thấy người lái xe, đúng là tùy tùng của Văn Tiến Sĩ: gã trung niên tóc ngắn.

Vì vậy anh ném cho hắn ánh mắt “thù hận”.

Triệu Mạnh Đông cũng chú ý tới Mã Thu Long ngồi trên xe lăn, với loại ánh mắt thù hận này hắn không để tâm, trong lòng ngược lại tức không chịu được.

Thằng này miệng cứng quá, sống chết không thừa nhận, hơn nữa đánh nhau cũng khá tàn nhẫn, có chút sức trâu.

Đoạn video giám sát trong phòng giam đó, Triệu Mạnh Đông đã nghiêm túc xem ba lần.

Có hai điểm khả nghi: Khi đồng nghiệp mình đá hắn, lực độ không thể mạnh như vậy.

Còn nữa, với thân thủ của đồng nghiệp, không thể không tránh được...

Nhưng mấy điều đó không sao cả, đêm nay lấy thân phận cảnh sát ngoại cảnh, bắt hắn lên núi Bạch Hổ thẩm vấn tử tế, xem miệng hắn cứng được bao lâu.

Thấy xe cứu thương phía trước quay đầu xong, hắn bấm còi, nhấn mạnh chân ga, xe con gầm rú lao qua, ép nước từ vũng nhỏ trên đường bắn tung tóe.

Một lớn một nhỏ hai chiếc xe lướt qua nhau.

Mục đích giả bệnh đã đạt được, nhưng vẫn phải tiếp tục giả.

Thành viên Hoa Quốc Long tổ bố trí điểm quanh Đào Hoa thôn, không chừng lúc này trên núi Bạch Hổ đang có người dùng ống nhòm quan sát.

Lúc này Vương Đông Thăng cũng từ trong sân đi ra.

Ông thấy Mã Thu Long ngồi trên xe lăn thì giật mình, lập tức bước xuống bậc thang hỏi: “A Long, cháu bị sao thế?”

“Ngực với lưng hơi đau, mọi người giúp cháu khiêng vào sân đi!”

Thấy Vương Đông Thăng vẻ mặt lo lắng, Mã Thu Long đưa hộp nhân sâm trong tay cho ông, dứt khoát nói thật:

“Chú, chú đừng lo, cháu chỉ đánh nhau với mấy tên lưu manh trong phòng giam, nghỉ ngơi một hai ngày là khỏi.”

Rồi quay sang Vương Đại Căn và Hoàng Mao: “Hai đứa nhấc bánh xe lên đưa vào sân.”

Xe lăn được khiêng vào sân, Mã Thu Long móc điện thoại từ túi quần gọi cho Dương Mật.

Nhưng giây tiếp theo.

“A Long, xe anh chạy tới đâu rồi?”

“À, anh về thôn rồi, đang ở nhà thôn y, em mang cặp công văn trong phòng anh tới đây.”

Đầu dây bên kia, giọng Dương Mật rõ ràng khác hẳn, lộ vẻ vui mừng: “Em mang tới ngay đây, là để chữa bệnh cho Hồ Càn Khôn sao?”

“Em cứ mang cặp tới đây là được.”

Cúp máy, Mã Thu Long cúi đầu nhắn thêm cho Dương Mật: Anh giả bệnh, em phải phối hợp, ba mẹ anh và Ni Ni cũng không được nói.

Dương Mật trả lời rất nhanh: Đã biết.

Thấy Mã Thu Long nhét điện thoại vào túi quần, Vương Đông Thăng tiến lên ấn nhẹ lưng anh: “A Long, ấn vậy cháu có đau không?”

“Hơi đau, hai tay cháu không sao, Tôn sở trưởng đang ở đâu?”

“Đang nằm buồng trong phòng khám, truyền dịch cũng sắp xong rồi.”

Vương Đông Thăng giơ giơ hộp trong tay, rồi hỏi: “A Long, trong hộp này đựng gì vậy?”

Mã Thu Long khẽ gật đầu với ông: “Nhân sâm rừng ba mươi năm, chú cất trước đi, mau đẩy cháu vào trong, để cháu bắt mạch cho Tôn sở trưởng trước, à, người nhà cô ấy có tới không?”

“Không có, chỉ có một mình cô ấy tới.”

Biết rõ nội tình chữa bệnh, Vương Đông Thăng bèn đề nghị: “A Long, có cần tìm một người nữ tới cùng hỗ trợ trị liệu không, như vậy thích hợp hơn.”

Trong đầu Mã Thu Long hiện lên hình ảnh đó.

Tôn sở trưởng đã biết trước phương án châm cứu, cô ấy một mình tới chữa bệnh, chính là không muốn để người khác biết.

Dù sao phải cởi hết toàn thân, hơn nữa kim châm còn phải cắm vào giữa võ huyệt, cho dù là mẹ cô ấy đi cùng, cũng sẽ ngại ngùng, huống chi là người khác?

Vì vậy anh hít sâu một hơi đáp: “Cháu bắt mạch trước đã, châm cứu thế nào để hỏi ý cô ấy sau.”

“Được!”

Ngồi trên xe lăn, Mã Thu Long vừa được đẩy vào phòng trị liệu cách gian phòng khám, đã ngửi thấy một mùi máu tươi nhàn nhạt.

Vương Đông Thăng để cô ấy nằm trên giường truyền dịch, trên người mặc đồ thể dục.

Tới gần mép giường vừa thấy, chỉ thấy sắc mặt Tôn Sở Trường không phải trắng bệch, là trắng bệch, liền môi cũng có chút trắng bệch, không có một tia huyết sắc.

Hai mắt nhắm nghiền, mi nhíu chặt, bộ dáng thoạt nhìn rất đáng thương.

Mã Thu Long trên thân mang theo nồng đậm dương khí, làm thân thể suy yếu Tôn Nhược Nam mở mắt, nàng nghiêng đầu, ngữ khí nhược nhược mà dò hỏi:

“Ta loại này băng lậu chứng đã nhiều năm, ngươi có thể trị tận gốc hảo sao?”

Tròng mắt có điểm hồng, nhưng cùng trong dự đoán không giống nhau, giống như ba, bốn ngày không ngủ thức đêm ngao ra tới hồng tơ máu.

Truyện liên quan