Chương 36: Bí mật của khu công nghiệp
"Về sau, người của ta sẽ thường xuyên tới đó liên lạc với các ngươi. Nếu các ngươi có yêu cầu gì, cứ đến đó tìm ta.
Có hứng thú ghé qua chỗ ta ngồi chơi không? Cấp trên vừa gửi cho ta ít tiếp viện mới, để ta trổ tài làm vài món Trung Hoa cho các ngươi thưởng thức nhé?"
Đồng An chân thành mời mọc.
"Được chứ? Có phiền phức quá không?"
Sarah hỏi thêm: "Còn bên này, ngươi không giám sát sao?"
Đồng An cười, vỗ mông đứng dậy: "Tin tưởng là từ hai phía, ta không muốn lãng phí thời gian vào mấy việc vặt vãnh này.
Ngươi có thể tin tưởng ta, ta cũng hoàn toàn tin tưởng các ngươi.
Đi thôi, thừa dịp nguyên liệu còn tươi, cũng để ta cho các ngươi chiêm ngưỡng tay nghề."
Cả ba người họ cũng có chút hứng thú với cứ điểm bên kia sông. Trước kia họ từng ghé qua đó, vốn chẳng có công trình gì, không biết cái cứ điểm mà Đồng An xây dựng quy mô ra sao.
"Vậy cùng qua đó xem thử, coi như là biết nhà biết cửa.
Sarah, đi khởi động tàu hàng của chúng ta đi."
Ryan quyết định.
Sarah lập tức dập tắt điếu xì gà đang hút dở, bỏ vào túi áo quân phục rồi vội vã đi chuẩn bị tàu.
Khi ba người Đồng An đến nơi, tàu hàng đã khởi động sẵn sàng. Trên tàu còn có thêm vài vệ binh. Đồng An bước lên buồng lái, chỉ dẫn vài câu rồi ra đầu tàu hóng gió.
Hơn mười phút sau, họ cập bến bờ bên kia. Mấy vệ binh lên bờ kiểm tra trước rồi mới buộc dây thừng vào gốc cây.
Tiếp đó, Đồng An dẫn đầu, đưa họ đi xuyên qua rừng cây đến tòa tiểu lâu cao 9 mét mà anh mới dựng.
Mọi người không khỏi trầm trồ. Đó là một tòa nhà hai tầng, diện tích khoảng 100 mét vuông, trên ban công tầng hai còn lắp đặt các tấm pin năng lượng mặt trời.
Bên ngoài bao quanh bởi bức tường cao 3 mét. Dưới chân tường đỗ một chiếc xe bán tải. Khi đến gần, họ mới ngỡ ngàng nhận ra tường không có cửa. Cách vào khiến mọi người dở khóc dở cười: phải dùng thang sắt leo lên bức tường dày 1 mét, cao 3 mét, rồi lại dùng thang sắt leo xuống sân bên trong.
Mở một cánh cổng rào, có thể thấy tường nhà cũng dày tới 1 mét. Mấy quân nhân bật cười trước phương pháp đơn giản mà hiệu quả này, đây đâu phải xây nhà, đây là xây công sự thì có, dù có kéo pháo 152mm tới oanh tạc cũng phải mất nửa ngày.
Họ đâu biết rằng, nếu cần, anh hoàn toàn có thể biến nơi này thành một pháo đài chống đạn.
Đồng An lên lầu hai, chuyển xuống một cái bếp lò, một cái chảo xào, rồi lấy thêm đồ uống cùng rau củ từ tủ lạnh. Sau khi lấy thêm cơm chín, anh bắt đầu nổi lửa xào nấu ngay trong sân.
Đơn giản là cà chua xào trứng, rau xà lách trộn tỏi, ớt xanh xào thịt bò, thịt kho, bí đỏ kho và canh trứng rong biển, món nào cũng đầy ắp, đảm bảo no bụng.
Vì không có cơm, anh lấy bánh mì đã chuẩn bị sẵn cắt lát bày ra đĩa.
Thấy thiếu bộ đồ ăn kiểu Tây, Sarah lại quay về tàu lấy thêm vài bộ tới.
Bốn người quây quần bên bàn trà, ăn uống ngon lành, thỉnh thoảng lại nâng ly đồ uống chúc tụng, không ngớt lời khen ngợi tài nghệ của Đồng An.
Thấy họ ăn uống vui vẻ, Đồng An biết mục đích hôm nay đã đạt được, anh có thể an tâm đặt chân tại đây.
Sau khi ăn uống no nê, Đồng An đun nước sôi, dùng ly giấy pha cho mỗi người một ly trà xanh, giải thích rằng ở Trung Quốc, mời khách uống trà sau bữa ăn là biểu hiện của sự tôn trọng.
Khoảng 1 giờ chiều, cả nhóm lại lên tàu trở về điểm tập kết. Lúc này tàu đã dỡ hàng xong, Sarah cầm hóa đơn đến đối chiếu với Đồng An.
Lần này là khoảng 80 kg vàng, Đồng An chẳng buồn cân đo, cứ thế xách thẳng vào buồng lái. Trước khi đi, anh lặng lẽ nói với Đức Lỗ rằng tòa tiểu lâu của mình bị người ta gắn thiết bị theo dõi, nhờ anh ta rảnh rỗi kiểm tra xem kẻ nào muốn nhắm vào mình.
Kết quả, Đức Lỗ nói tòa nhà đó vốn do quân đội chuẩn bị cho những người mới đến hoặc dân buôn bán, Đồng An liền hiểu ra.
Đức Lỗ cũng bảo sẽ bán đứt tòa nhà đó cho Đồng An và sai Hải Cách đi tháo dỡ toàn bộ thiết bị theo dõi. Đồng An lập tức tỏ thái độ không hài lòng, tuyên bố từ nay về sau Hải Cách sẽ không được trích phần trăm nữa.
Đồng An lái tàu trở về tiểu lâu. Anh cân nhắc xem có nên tuyển vài người ở khu tập kết về để làm màu hay không. Anh đã ở khu tập kết hai ngày, cảm thấy nơi này không hề có cảnh ức hiếp lương thiện hay dân nghèo chết đói như trong phim ảnh.
Không thể nói ai nấy đều hồng hào khỏe mạnh, nhưng về cơ bản, tầng lớp lãnh đạo vẫn khá quan tâm đến người dân.
Ngay cả khi sắp có đợt thi triều, họ vẫn nghĩ cách tích trữ vật tư và tích cực xây dựng phòng thủ.
Xem ra nhân tính vẫn chưa đến mức sụp đổ hoàn toàn.
Anh còn định dùng các cấu kiện dựng một bến tàu bên bờ sông để tiện cho việc dỡ hàng từ phía bên kia. Khi đó, anh chỉ cần để vật tư tại bến tàu tự xây, rồi để tàu của đối phương tới kéo đi, như vậy anh cũng đỡ vất vả.
Đáng tiếc là vật liệu xây dựng của anh đã gần cạn, nên anh định ra ngoài vận may, xem có kiếm được ít bùn đất hay không. Cát thì dưới sông có sẵn, còn thép thì anh đã tháo dỡ từ mấy xưởng thép cũ là đủ dùng.
Nếu đợt thi triều này bình an vượt qua, anh sẽ thu mua nguyên liệu ngay trong khu tập kết.
Hiện tại mối quan hệ giữa anh và khu tập kết khá tốt, đến lúc đó nhờ họ thu mua giúp, mấy mánh khóe này Đồng An nắm rõ trong lòng bàn tay.
Anh lái xe hướng về phía khu công nghiệp. Những nơi như thế này công nhân đông, tang thi cũng nhiều, chắc ít ai dám mò đến những chỗ tập trung đông xác sống như vậy.
Đứng trên nóc xe nhìn vào một nhà xưởng, bên trong quả thực có vài con tang thi đang lảng vảng, không biết bên trong còn bao nhiêu con nữa.
Anh đang phân vân có nên đánh một trận thử sức hay không.
Đột nhiên, tiếng động cơ gầm rú vang lên từ phía xa. Đồng An lấy ống nhòm ra nhìn, là ba chiếc xe tải được cải tiến với lớp giáp tự chế. Phong cách này trông rất quen, hình như giống với mấy chiếc xe tự sát ở thị trấn Hải Mỗ lần trước.
Đồng An giật mình: "Mình đâu có đáng giá đến mức dùng tới ba chiếc xe này?"
"Muốn tự sát thì một chiếc là đủ rồi, tới ba chiếc là sợ mình bay không đủ cao, muốn tiếp sức cho mình bay cao hơn sao?" Nhưng ba chiếc xe không lao về phía anh mà rẽ vào một con phố phía trước.
Đồng An thu xe lại, định tiến lên xem tình hình.
Vừa đi được hai bước, anh tự vả vào mặt mình một cái: "Tại sao phải chạy tới đó chứ, nguy hiểm lắm! Máy bay không người lái trong ba lô còn đầy pin mà chưa dùng tới."
Anh thả máy bay không người lái, bay thấp tiếp cận mục tiêu. Tiếng ống xả của ba chiếc xe kia quá lớn, người trong xe không thể nào nghe thấy tiếng cánh quạt.
Ba chiếc xe đang chạy vòng quanh một nhà xưởng nhỏ cửa mở toang. Không thấy ai xuống xe, chỉ chạy vòng quanh, Đồng An nhìn mà thấy chán.
Đột nhiên anh nghĩ, nếu bọn họ lái mấy chiếc xe này tới đánh bom tiểu lâu của mình, thì có lẽ mình cũng không chống đỡ nổi.
Ân, vẫn là muốn chế tạo thêm nhiều cấu kiện, đem tường vây bên ngoài mở rộng ra một chút. Đám người chơi tự bạo này đều là kẻ tàn nhẫn, nếu không thì đào thêm một căn phòng an toàn dưới lòng đất cũng được, cái này hình như khả thi đấy.
Tiểu nhà xưởng bên trong rốt cuộc có động tĩnh, lác đác đi ra bảy tám con tang thi.
Trong ba chiếc xe, hai chiếc lao về phía nhà xưởng bên cạnh, chiếc còn lại thì thỉnh thoảng lại khiêu khích đám tang thi, rất nhanh bảy tám con tang thi liền đi theo phía sau xe với tốc độ không nhanh không chậm.
Máy bay không người lái đuổi theo hai chiếc xe kia, không lâu sau, hai chiếc xe này hình như lại tìm được mục tiêu, đi vào một tiểu viện có hàng rào bảo vệ. Một chiếc xe lùi đuôi đối diện với cánh cổng dây thép, người ngồi ghế phụ xuống xe, kéo một sợi xích sắt, một đầu móc vào cổng dây thép, đầu kia treo lên móc kéo của xe tải, lớn tiếng hô "ok".
Chỉ thấy đuôi xe phụt ra một luồng khói đen, đột nhiên lao mạnh về phía trước, cánh cổng đã bị kéo văng xuống đất.
Xe dừng lại, người ngồi ghế phụ tiến lên thu hồi xích sắt, leo lên xe, sau đó hai chiếc xe bắt đầu rồ ga chạy vòng quanh. Trong tiểu viện cũng có mấy con tang thi đi ra, cũng đi theo một chiếc xe rời đi.
Máy bay không người lái bay lên cao theo sát chiếc xe này, Đồng An có thể nhìn thấy trên đuôi xe còn buộc một cánh tay người, hèn gì đám tang thi này lại đi theo.
Dọc đường đi chưa đầy 3 km, liền nhìn thấy bên phải đường là một hẻm núi không sâu lắm. Những người này tận dụng độ cao của hẻm núi khoảng bảy tám mét, hai đầu giăng vài tầng lưới bảo vệ, sau đó thiết lập chướng ngại vật cao 2 mét trên quốc lộ. Đoạn giáp vách núi bị chặn kín, còn phía hướng về hẻm núi thì để chừa một khoảng trống vừa đủ cho một chiếc xe đi qua. Chờ xe vừa qua, xe nâng liền chuyển chướng ngại vật ra chặn kín đường, sau đó có người dùng gậy gỗ đẩy hết tang thi xuống hẻm núi.
Đồng An nghĩ đám người này cũng là người tốt, ở đây thu dọn tang thi, nhưng khi nhìn thấy hàng trăm con tang thi lúc nhúc bên trong lưới bảo vệ phía dưới, da đầu hắn không khỏi tê dại. Hắn nhớ tới thông báo tại khu tập trung nói Hắc Tinh Bang đang tập hợp thi triều, vậy mấy chục tên này hẳn là người của Hắc Tinh Bang.
Hắn cứ ở trên trời quan sát đám người này, hết chuyến này đến chuyến khác dẫn dụ tang thi trong khu xưởng vào lồng. Thỉnh thoảng lại có kẻ từ lều trại nghỉ ngơi lôi ra một hai cái xác nữ ném vào đàn thi, thậm chí có người còn sống cũng bị đám súc sinh này đẩy vào. Nhìn cảnh tượng trong đàn thi đang gặm nhai nhân loại, Đồng An thầm nghĩ đám súc sinh này đều đáng chết.
Dùng hết pin của hai chiếc máy bay không người lái, tâm trạng thu thập vật tư buổi chiều của Đồng An cũng không còn. Tranh thủ lúc không có ai, hắn lái xe chạy về phía tiểu lâu, chỉ là hắn không biết rằng, có một chiếc xe đang lặng lẽ bám theo phía sau mình.
Hóa ra khi hắn điều khiển máy bay không người lái, mặt trời đã chiếu bóng của nó lên cửa sổ trong suốt của lều trại. Tên đầu lĩnh bên trong vừa vặn nhìn thấy cái bóng, nhưng không hề rút dây động rừng.
Hắn dẫn theo vài tên thân tín chờ máy bay không người lái bay trở về, liền lái xe đuổi theo. Cho đến khi nhìn thấy chiếc F150 từ góc đường lái ra, hắn liền lặng lẽ bám đuôi.
Hắn nhận ra chiếc xe đó là xe của nhị đương gia. Nhị đương gia dẫn theo vài người đã mất tích mấy ngày nay, lão đại cũng đã phái người tìm ở vài nơi, chết không thấy xác, sống không thấy người.
Kết quả lại nhìn thấy xe của nhị đương gia ở đây, xem ra nhị đương gia lành ít dữ nhiều. Lại nhìn hướng xe chạy, chính là khu tập trung, xem ra việc nhị đương gia mất tích không thoát khỏi liên quan đến khu tập trung.
Bám theo thêm một đoạn, cách khu tập trung không xa, không thể theo tiếp được nữa.
Tên đầu mục này lập tức quay về báo cáo sự việc cho mấy tên đầu lĩnh trong bang, mọi người đều phẫn nộ chờ lão đại hạ lệnh.
Gần tối, phía lão đại mới truyền đến mệnh lệnh không được manh động.
Mà lúc này Đồng An, đang dùng không gian kỹ năng đem bếp lò, nồi, bát đĩa ở tầng một dọn lên tầng hai, bắt đầu chuẩn bị bữa tối.
Truyện liên quan
Tam Vị Nhất Thể, Ta Tức Tân Ngày Chi Phối Giả
Vô hạn trọng sinh hình tượng vừa mới về hưu lão Lưu đồng chí tiến vào phi tự nhiên tử ...
Linh Khí Sống Lại Phong Vân Truyền
Tiết tấu có chút chậm.. . Khi thế giới đột biến, kẻ yếu trở thành xác sống, cường giả bước ...
Vạn Lần Phục Chế, Ta Là Mạt Thế Đại Vai Ác
Mạt Thế Trọng Sinh Vật Tư Vạn Lần Phục Chế Cực Hạn Báo Thù . Không Thánh Mẫu .
3D Chi Chủ
( Xuyên Qua Tận Thế - Sát Phạt Quyết Đoán Không Thánh Mẫu + Xây Dựng Thế Lực ) An ...
Ta Ở Phế Thổ Thế Giới Đương Thủ Thành Người
Phiên bản trừu tượng: Cao ngất Hắc Tháp ảnh ngược trên mặt biển tịch liêu; tấm bia đá thần bí ...
Thời Không Cắn Nuốt Giả: Cơ Biến Hồ Sơ
Đương khoa học kỹ thuật trở thành tân huyền học, câu chuyện này đại cương vô cùng hấp dẫn, khái ...