Chương 53: Buổi chiều thư thả

Ngày hôm sau là thứ bảy, cả nhà đều dậy khá muộn.

Cô con gái nhỏ nằng nặc đòi ôm búp bê ngủ cùng ba mẹ.

Sau đó, nó rất kiêu ngạo, lúc ngủ cứ gác chân lên đầu Đồng An, khiến anh chỉ muốn cho nó một trận đòn.

Nhưng dù sao cũng là con ruột, đánh nó xong thì chính mình cũng chẳng có ngày lành mà sống.

Nhớ lần trước giúp nó đẩy xích đu rồi làm nó ngã, về nhà xong nó liền cầm điện thoại đi mách lẻo khắp nơi, ngày hôm đó Đồng An bị các bậc trưởng bối gọi điện mắng cho tơi tả.

Đồng An cùng Trương Linh thức dậy, nhớ tới hôm nay đã hẹn mấy nhà cung cấp địa phương giao hàng, liền lái xe đến ngân hàng đã hẹn trước, lấy danh nghĩa mua vật liệu xây dựng trang trí biệt thự để rút một triệu tiền mặt.

Mấy ngày nay cũng có rất nhiều hàng chuyển phát nhanh hoặc giao hàng tận nơi, cứ chuẩn bị dư dả một chút vẫn hơn.

Ở chung cư cao tầng thì việc ra vào rất phiền phức, nhân viên giao hàng đi lại không tiện.

Còn khu biệt thự là nhà riêng biệt lập, hàng hóa giao đến tận cửa rất thuận tiện.

Lúc này, gara dưới tầng hầm rộng hơn 200 mét vuông đã chất đầy hàng, nặng nhất là các tấm pin năng lượng mặt trời và ắc quy. Xưởng sản xuất cùng tỉnh nên họ trực tiếp lái xe tải chở đến, còn chu đáo nhắc nhở nếu có lỗi chất lượng thì xưởng có thể đổi mới ngay, điều này khá tiện cho Đồng An.

Chiếm diện tích lớn nhất là những thùng chứa nước, cùng với việc Trương Linh đặt riêng nửa xe gạo, mì, dầu ăn, vài chiếc tủ đông, tủ lạnh, lại còn bảo đặt thêm hai con heo và nửa con bò, đến lúc đó sẽ dùng tủ đông để chứa.

Khi nhìn thấy đồ hộp trong không gian của Đồng An đều đã quá hạn một năm, cô không bao giờ muốn để anh ăn nữa.

Lát nữa sẽ có thêm nửa xe đồ hộp mới được giao đến, để anh cất giữ vào trong không gian.

Trước mặt vợ, Đồng An mất nửa tiếng đồng hồ mới lần lượt chạm tay đưa hết những thứ này vào trong không gian.

“Này, mỹ nữ, tối nay có rảnh không?”

Đồng An nhàm chán liền muốn trêu chọc vợ mình một chút.

“Anh muốn làm gì? Em nói cho anh biết, hôm nay phải đưa con bé về đảo ở, tối nay anh đừng hòng nghĩ đến chuyện bắt nạt em.”

Người phụ nữ theo bản năng lộ vẻ cảnh giác.

Đồng An cũng ngạc nhiên nhìn đối phương: “Đầu óc em đang nghĩ cái gì thế? Anh vừa nói đến buổi tối là em đã hiểu sai rồi, anh chỉ muốn tối nay hẹn em ra bờ sông tản bộ, rồi nhờ em đổ đầy nước vào hai mươi cái thùng kia thôi, em xem em đang nghĩ đi đâu thế.

Cái đồ sắc nữ này, tâm tư với anh không thuần khiết nha, xem ra tối nay anh phải đề phòng em một chút.”

Đồng An làm bộ sợ hãi, hai tay ôm lấy ngực.

“Anh mới là đồ sắc lang, ngày nào cũng chỉ muốn ngủ với em, đồ sắc lang!”

Trương Linh tiện tay cầm lấy cây chổi bắt đầu tấn công.

Hai người đùa giỡn trong tầng hầm một lúc thì điện thoại Đồng An vang lên, là thiết bị gián điệp quan trọng nhất đã tới.

Anh lái xe ra ngoài, gặp đối phương trong một con hẻm cũ. Anh chỉ mua vài cái camera thôi mà làm như thể CIA đang trao đổi tình báo vậy.

Người đến giao dịch là người quen cũ của Đồng An, Lý Cường. Việc Đồng An quen Lý Cường cũng khá xấu hổ và hài hước.

Khi Đồng An đang chơi ở quán karaoke, lúc ra ngoài đi vệ sinh đã đi nhầm phòng. Đến tận bây giờ anh vẫn nhớ rõ, dưới ánh đèn mờ ảo, Lý Cường vừa mới cởi áo cô tiếp viên, đang định cởi khóa quần thì thấy Đồng An bước vào, vẻ mặt kinh hãi tột độ.

Sau này Đồng An mới biết, đó đâu phải tiếp viên karaoke, mà là bồ nhí của ông chủ đối thủ của Lý Cường. Lý Cường đã dụ dỗ từ lâu, hôm nay định "xử lý" ngay tại chỗ.

Kết quả bị Đồng An làm phiền, khiến hắn lập tức "xìu" mất mười centimet.

Đồng An vừa nói xin lỗi vừa lùi lại, lúc đó không biết nghĩ thế nào lại cầm một chai rượu lên, nói là muốn uống cạn để tạ lỗi, nhưng có lẽ uống quá mạnh, kết quả là nôn thốc nôn tháo khiến phòng không thể ở tiếp được nữa.

Lần thứ hai gặp lại Lý Cường là tại một bữa tiệc của giám đốc. Lúc đó hai người mới biết Lý Cường là biểu đệ của giám đốc, vì ở quê không quản được nên mới gửi đến đây cho giám đốc quản lý.

Nhưng Lý Cường đến đây như cá gặp nước, rất nhanh đã kết thân với các đại ca ở đây.

Lão đại vì thấy Lý Cường có công giúp người khác "cắm sừng" đối thủ, nên nhanh chóng cất nhắc hắn làm vài việc kinh doanh mờ ám.

Lý Cường thấy Đồng An bước xuống từ chiếc xe Q3, liền tự nhiên chào hỏi: “An ca, nghe biểu ca nói anh không làm ở kho hàng nữa.

Vừa ra ngoài đã mua xe mới, xem ra là kiếm được món hời lớn.

Có chuyện tốt cũng nhớ mang theo em với nha.”

“Anh đây là buôn bán nhỏ thôi, chú Cường mà cũng coi trọng à?

Đồ đâu, cho xem hàng trước đã rồi nói.

Chú em quen biết anh lâu như vậy mà không giảm giá một phân nào.

Nếu không làm anh hài lòng, anh sẽ cho anh của chú biết chú từng ngủ với người của ông ấy.”

Anh em cũ, khi uống rượu cùng nhau, vài bí mật nhỏ thường vô tình bị tiết lộ.

“Đừng mà An ca, anh là anh ruột của em.

Lúc anh hỏi giá em không nghĩ là anh sẽ mua, nên chỉ đưa bảng giá nhập hàng cho anh thôi.

Em thật sự không kiếm lời đâu, nhưng phía lão đại của em thì khó nói lắm.”

Ra ngoài lăn lộn, những lời nói ra cũng đầy tình nghĩa.

“Được rồi, được rồi, tiền chú cứ đếm đi, đưa đồ cho anh.

Lát nữa anh còn có việc, không giữ chú lại ăn cơm được.”

Đồng An trực tiếp ném cái ba lô qua, rồi lấy từ cốp xe của Lý Cường một cái thùng nhôm và một cái túi dệt.

Khi về đến nhà, cả nhà đã đợi anh ở nhà mới.

Cô con gái nhỏ cố chấp muốn cuối tuần về đảo ở hai ngày, thói quen này đã hình thành từ nhỏ, người nhà cũng chỉ biết chiều theo nó.

Trương Linh bảo Đồng An đưa hàng đi, rồi bảo nàng cùng bà ngoại tới tân phòng bên này chờ một lát.

Trương Linh cũng đang giải thích với mẫu thân về việc sớm tìm vài công nhân đến để chuyển hàng lên xe.

Đồng An sau khi nghe xong cũng cảm thấy cần sớm chuẩn bị tốt kho hàng, chỉ là hiện tại tiền của mình đã xài hết, ở chỗ này mua một kho hàng 1000 mét vuông mà không có 3000 vạn thì không thể nào lấy được.

Tiểu nha đầu rất vui vẻ ngồi ở hàng ghế sau, đang cùng bà ngoại nói chuyện trưa nay muốn ăn món gì, bà ngoại lại vẻ mặt cưng chiều nhìn kẻ dở hơi này, nói muốn ăn gì cũng được, nhưng trước tiên phải giao ra một hộp chocolate.

Nhạc mẫu nói một hộp là của Tiểu Hải, nàng phải giao ra hai hộp, trong đó có một hộp khác.

Nhìn qua gương chiếu hậu thấy tiểu nha đầu chu cái miệng nhỏ, các đại nhân đều vui vẻ cười rộ lên.

Vừa đến quê quán, tiểu nha đầu liền hô to cầm đồ ăn vặt muốn đi tìm đệ đệ Tiểu Hải.

Đồng An ngay từ đầu không chú ý, chỉ lo dọn hành lý trên xe, nhưng nghĩ lại thấy không ổn, đồ ăn vặt ăn no rồi thì cơm trưa lại không ăn nổi, đến lúc đó người bị mắng vẫn là hắn thôi.

Thế là chẳng màng hành lý, hắn một tay xách cổ áo tiểu nha đầu, nhấc bổng nàng lên giữa không trung, thu lại đống đồ ăn vặt trong lòng nàng, chỉ để lại hai thanh chocolate, tức đến mức tiểu nha đầu cứ kêu mãi là ba ba hư.

Cả buổi chiều, Đồng An ở lầu một cùng hai đứa nhỏ làm bài tập, ăn đồ ăn vặt, còn thường xuyên giải đáp một số bài tập.

Trên lầu hai, Trương Linh còn gọi hắn lên hỗ trợ mát-xa phía sau lưng.

Giữa chừng còn phải cùng hai đứa nhỏ đánh cầu lông.

Đây là buổi chiều nhàn nhã nhất mà hắn trải qua trong nửa tháng nay.

Cơm chiều gia đình ba người ăn ở nhà cô em vợ.

Trù nghệ của em rể không phải loại mèo ba chân như Đồng An có thể so sánh.

Đồng An biết kỹ năng nấu nướng của mình chỉ ở mức ăn được, lừa gạt người nước ngoài thì còn tạm, chứ đối với người Trung Quốc sành ăn thì đúng là múa rìu qua mắt thợ.

Nhà em rể ở ngay bờ sông, cơm chiều xong hai đứa nhỏ đang xem TV, vợ chồng Đồng An liền nói đi dạo bờ sông.

Tay trong tay, hai người đi vào rừng cây nhỏ ven sông, dưới sự che chắn của cây cối, họ dùng gần một giờ để rót đầy mười tám thùng nước loại mười tấn.

Khi hai người đi ra khỏi cánh rừng đó, rất nhiều người đều khen Đồng An thể lực thật tốt, đi vào tận gần một giờ.

Đồng An, tay lái già này lập tức hiểu ngay, Trương Linh lại vẻ mặt mê hoặc hỏi Đồng An, những người đó làm sao biết lão công thể lực tốt.

Tiểu nha đầu nói đêm nay muốn ngủ cùng dì, nên không về nhà cùng cha mẹ.

An Linh, tiểu nha đầu này lúc sinh ra, Đồng An và Trương Linh đều rất bận, cô em vợ khi đó đang mang bầu vẫn mỗi ngày ở nhà chăm sóc đứa cháu ngoại mới đầy tháng này, hiện tại lớn lên vẫn là thân với dì nhất.

Đồng An hai người cũng không nói nhiều, đối với quyết định của tiểu nha đầu, hai người họ rất ít khi phản đối.

Chỉ dặn dò buổi tối bớt xem TV, đi ngủ sớm một chút, liền bị chính con gái mình đuổi ra khỏi cửa.

Đồng An biết cô em vợ và em rể còn cưng chiều tiểu công chúa này hơn cả mình, nó ở đây đúng là vô pháp vô thiên, cực kỳ tự do.

Hai người về đến nhà, Trương Linh đi nói với cha mẹ lý do tiểu bảo bối không về.

Đồng An liền ôm Trương Linh nói về cuộc sống ở mạt thế, nói mình muốn xây dựng một cứ điểm an toàn ở đó trước, sau đó mới tuyển nhận những người này làm việc buôn bán vật tư.

Để công ty bên phía Trương Linh mau chóng vận chuyển hàng hóa, thuận tiện thu mua hàng hóa quốc tế của công ty Tinh Châu.

Đồng An cũng nghĩ đến lúc đó có thể xuyên qua khu vực phóng xạ để tới Hoa Quốc xem sao, nếu được còn có thể mang thêm nhiều vật tư qua đó cho Hoa Quốc.

Dù sao mình cũng là người Hoa Hạ thuần khiết, chắc chắn phải ưu tiên cung cấp vật tư cho người Hoa.

Nhưng phạm vi phóng xạ khổng lồ khiến cả Mỹ cũng phải bó tay.

Cự thú dưới biển sâu cũng khiến nhân loại từ bỏ đại dương.

Đường hàng không còn có thể đi, nhưng vận khí không tốt sẽ gặp rất nhiều chim cương thi, vận tải đường thủy ở mạt thế cơ bản đã đình chỉ, Đồng An liền nghĩ đến lúc đó mình sẽ tìm cách lấy máy bay bay qua, không được thì lấy thêm vài chiếc.

Cái kho vũ khí kia hình như có máy bay, xem ra phải tìm cách đi xem thử.

Trong lúc Đồng An đang lập kế hoạch, hai người ôm nhau chìm vào giấc ngủ.

Truyện liên quan