Quyển 1 · Chương 5: Đàn bà, im miệng
“Xem các ngươi còn chạy đi đâu!”
Đám người đuổi giết nháy mắt ập tới, chặn đứng mọi đường lui của hai người.
“Ngươi đi mau đi, để ta cản bọn họ lại!”
Bạch Như Tuyết đẩy Lương Thần ra, khôi phục vẻ lạnh lùng vốn có.
Lương Thần cũng dần thoát khỏi cảm xúc bi thương, giơ tay lau mặt, tự cho là rất phong độ mà vuốt lại mái tóc. Không ngờ động tác này trong mắt người khác lại vô cùng lố lăng, đặc biệt là gương mặt dính đầy bùn đất bị hắn quệt càng lúc càng lem luốc, trông cực kỳ ghê tởm.
“Tít tít, chúc mừng ký chủ đạt được 50 điểm thù hận.”
Đúng lúc này, âm thanh hệ thống vang lên trong đầu.
Đôi mắt Lương Thần sáng rực, thầm kêu một tiếng: “Hấp dẫn!”
Sau một hồi mày mò, hắn phát hiện chỉ cần khiến người khác nảy sinh hận ý hoặc chán ghét, nói chung là những cảm xúc tiêu cực, thì sẽ nhận được cái gọi là “Thù hận giá trị”. Đơn giản mà nói, cứ làm những chuyện không giống người thường là sẽ có điểm.
“Kéo thù hận à? Chuyện này ta rành quá mà!” Lương Thần thầm mừng rỡ.
Thực ra ngay khi hắn đạp Liễu Trần một cước lúc nãy, hệ thống đã báo điểm, chỉ là khi đó hắn mải chạy trốn nên không để ý. Hiện tại thù hận giá trị đã có hơn hai trăm điểm, đổi một lá Độn Ảnh Phù là đủ rồi.
Lén lút đổi Độn Ảnh Phù xong, Lương Thần vỗ vỗ vai Bạch Như Tuyết.
“Ngươi…”
Bạch Như Tuyết quay đầu lại nhìn hắn khó hiểu, vừa định hỏi sao còn chưa đi thì đã bị Lương Thần ngắt lời.
“Xin lỗi, vừa rồi ta thất lễ quá, ngươi và nàng thật sự quá giống nhau! Nhưng ta biết, ngươi không thể nào là nàng được!” Giọng Lương Thần đầy vẻ hối lỗi và dịu dàng.
Nhìn thấy tia cô đơn và nhung nhớ thoáng qua trong đáy mắt Lương Thần, không hiểu sao lòng Bạch Như Tuyết lại nhói lên một cái, cảm giác rất khó chịu.
Ngay sau đó, Lương Thần nhìn đám người kia rồi nhếch miệng cười. Gương mặt đen nhẻm lộ ra hai hàm răng trắng bóc, trông quỷ dị vô cùng.
“Xin lỗi các vị, nàng, các ngươi không giết được đâu! Các ngươi biết đấy, Lương Thần ta chưa bao giờ nói suông!” Giọng điệu Lương Thần đầy vẻ kiên định và khí phách.
“Tít tít, chúc mừng ký chủ đạt được 40 điểm thù hận.”
Đám người nghe xong ngẩn ngơ, thầm nghĩ: Chúng ta biết ngươi là thằng nào chứ? Ngươi không thể lau cái mặt đi được à, trông ghê chết đi được!
“Ngươi đi mau đi, cảnh giới của ngươi quá thấp, không phải đối thủ của bọn họ đâu, để ta cản bọn họ, ngươi đi mau!” Bạch Như Tuyết sốt ruột.
“Nữ nhân, ngươi im miệng! Ta đã nói bọn họ không giết được ngươi là không giết được!”
Ngươi bị lừa đá vào đầu à? Giờ này khắc này rồi mà còn bày đặt làm màu cái gì?
Đám người nhìn Lương Thần với ánh mắt khinh bỉ như đang nhìn một gã hề.
Bạch Như Tuyết nghe Lương Thần nói thì sững sờ.
Ở Lăng Hư Tông, nàng là đại sư tỷ được người người kính trọng, là đệ tử chân truyền của tông chủ. Năm nay hai mươi tuổi, tuổi xuân phơi phới, tu vi đã đạt tới Đạo Sư cảnh viên mãn, chỉ còn cách Đạo Tông cảnh một bước chân.
Với tư chất tuyệt đỉnh, nàng được Lăng Hư Tông bồi dưỡng làm tông chủ kế nhiệm, nên tông chủ Bạch Huyền Linh mới truyền thụ cho nàng bộ bí pháp tối cao mà chỉ tông chủ mới được tu luyện.
Trong mắt người ngoài, nàng là thiên tài, từ nhỏ đã được đặt kỳ vọng cao, cũng chính vì thế mà tạo nên tính cách lạnh lùng, xa cách ngàn dặm.
Một thiên tài như nàng, vậy mà lại được một kẻ chỉ mới Đạo Linh cảnh nhị trọng bảo vệ?
Chuyện này nói ra ai mà tin!
Đột nhiên, Bạch Như Tuyết cảm thấy bàn tay nhỏ bé lạnh lẽo của mình bị nắm lấy. Nếu chuyện này bị truyền ra ngoài, danh tiếng “băng sơn mỹ nhân” của nàng coi như tiêu tùng! Nàng vừa định rút tay ra thì bên tai vang lên giọng nói nhỏ nhẹ, đầy ôn nhu của Lương Thần.
“Đừng nhúc nhích, yên tâm đi, ta có cách để bình yên rời khỏi đây. Ta đã nói bọn họ không giết được ngươi, thì tự nhiên sẽ làm được!”
Nghe Lương Thần nói, Bạch Như Tuyết không hiểu sao cảm thấy an tâm lạ thường. Như thể có một giọng nói trong định mệnh đang bảo nàng rằng người này nói thật. Trái tim vốn đã phủ bụi từ lâu của nàng bỗng rung động. Gương mặt tuyệt mỹ không phấn son thoáng ửng hồng, bàn tay nhỏ bé thế mà lại ma xui quỷ khiến nắm chặt lấy tay Lương Thần.
“Động thủ đi, kẻ này tự tin như vậy, chắc là có chuẩn bị gì đó!” Một nữ tử trong đám người lên tiếng.
Lương Thần nhìn sang, có chút kinh ngạc. Người ta nói tướng giỏi không có lính tồi, nhưng tên thiểu năng Liễu Trần kia mà cũng có thủ hạ thông minh thế này sao? Thật phi khoa học! Mỹ nữ, nàng về đội của ta không?
“Ha hả, trước khi động thủ, ta hy vọng các vị hãy nghĩ kỹ hậu quả!” Lương Thần cười lạnh.
Câu nói này lập tức xác nhận suy đoán của nữ tử kia, khiến đám người chần chừ không dám ra tay. Ai nấy đều nghĩ: Tên này tu vi thấp như vậy mà lại bình thản đến thế, chẳng lẽ là người thân ngốc nghếch của cao nhân nào đó?
Tại sao không đoán là đệ tử của cao nhân ư? Ha hả, ai mà đầu óc bị lừa đá mới thu loại người này làm đồ đệ chứ?
Thấy mọi người do dự, Lương Thần thầm mừng.
“Ta hy vọng các ngươi biết, ta là người của Long ca!” Lương Thần chắp tay sau lưng, vẻ mặt cao thâm khó đoán.
Long ca? Long ca nào? Sao nghe như tên đầu sỏ thổ phỉ thế này!
Lương Thần bĩu môi: “Xì, Long ca mà các ngươi cũng không biết! Đúng là lũ ếch ngồi đáy giếng!”
“Nghe cho kỹ đây! Người tàn nhẫn ruột nhiều, chính là Long ca của ta.” Lương Thần dừng lại một chút, nhìn mọi người rồi gằn từng chữ: “Long ca của ta chỉ dùng bảy giây, bị người ta chém năm đao. Một tay ôm bụng, một tay túm ruột, vậy mà không kêu một tiếng, cất bước chạy thẳng! Suốt bảy giây đó, ăn năm đao, thử hỏi các vị ai làm được?”
“Tít tít, chúc mừng ký chủ đạt được 30 điểm thù hận.”
“Tít tít, chúc mừng ký chủ đạt được 50 điểm thù hận.”
Trong đầu Lương Thần vang lên những tiếng thông báo liên hồi, lòng hắn nở hoa.
Bạch Như Tuyết: “???”
Đám người Linh Vũ Các: “???”
Bị chém năm đao, không kêu một tiếng rồi cất bước chạy?
Người tàn nhẫn ruột nhiều, thế mà cũng đáng để ngươi tự hào sao?
Đến lúc này mọi người mới hiểu ra, rõ ràng là bị tên này lừa rồi!
“Giết!” Nữ tử lên tiếng lúc trước nghiến răng ken két.
Vèo!
Ngay sau đó, Lương Thần và Bạch Như Tuyết biến mất không dấu vết, để lại đám người ngơ ngác giữa gió lạnh.
Bên kia, Liễu Trần nhờ thủ hạ đỡ mới khó khăn ngồi dậy. Vừa nuốt một viên đan dược chuẩn bị vận công hồi phục thương thế, không gian trước mặt bỗng vặn vẹo, hai bóng người quỷ dị xuất hiện ngay trước mắt hắn.
“Ngọa tào! Sao lại quay về rồi?”
Vừa xuất hiện thấy Liễu Trần, Lương Thần kêu lên quái dị, lập tức tìm hệ thống đổi thêm một lá Độn Ảnh Phù. Đồng thời trong lòng thầm mắng hệ thống không đáng tin, cái phạm vi dịch chuyển tức thời này quá nhỏ, lại đưa hắn quay về chỗ cũ rồi.
“Ngươi còn dám quay lại, ta không giết chết ngươi thì không phải là người!”
Liễu Trần thấy Lương Thần xuất hiện thì sững sờ, sau đó bộc phát sát ý ngút trời, ánh mắt như muốn băm vằm Lương Thần thành mười tám mảnh rồi chôn mỗi nơi một chỗ.
Truyện liên quan
Toàn Viên Ác Tiên!!!
Sách còn có tên: 《Toàn Viên Ác Tiên》, 《Toàn Viên Ác Tiên: Ta Có Một Tòa Đạo Quán Trồng Tiên》. ...
Từ Kiếm Thuật Đại Sư Bắt Đầu Quỷ Bí Dị Thế Giới Sinh Hoạt
(Tây huyễn hệ thống + đơn nữ chủ) Hệ thống giao cho ta khả năng miễn dịch ô nhiễm quỷ ...
Hắc Thần Thoại: Hủy Diệt
[Đơn nữ chính][Hậu kỳ vô địch] "Có người nói hắn hủy diệt tất cả, người khác lại bảo hắn đã ...
Dị Giới Đại Nhà Tư Bản
Dị thế giới "Làm ruộng". Kiếm tiền văn!. Tin tốt: Xuyên không!. Tin xấu: Không có hệ thống!.
Mười Bốn Tuổi Thất Phu, Lấy Phàm Võ Nghịch Phạt Thần Minh!
Đây là một thời đại bi tráng, nơi các anh liệt dùng nhiệt huyết bảo vệ tôn nghiêm, lấy sinh ...
Ma Pháp Nhà Chiến Lược
Thiếu niên pháp sư lai mang thể chất đặc biệt, sở hữu cả đấu khí của loài người lẫn huyết ...