Quyển 1 · Chương 22: Bây giờ chê ngươi còn kịp không?

Mười ngày sau, thương thế của Lương Thần đã cơ bản hồi phục, tuy chưa khỏi hẳn nhưng ít nhất đã có thể tu luyện để khôi phục Nguyên khí. Lương Thần ước tính chỉ cần thêm bốn năm ngày nữa là có thể khôi phục đến trạng thái đỉnh cao.

Từ lúc hắn được Trần Nặc cứu đến nay đã qua nửa tháng, nghĩa là hắn đã hôn mê mất năm ngày.

Trong nửa tháng này, hắn đã trở thành nhân vật nổi tiếng ở Tuyết Vụ Thành, danh vọng cao đến mức sánh ngang với thành chủ, trở thành thần tượng trong lòng rất nhiều tu sĩ trẻ tuổi.

Đối với việc này, Lương Thần tỏ vẻ vô cùng bất đắc dĩ. Nếu cho chọn lại, chắc chắn hắn sẽ không làm như vậy nữa. Lúc đó có lẽ là lòng tự trọng trỗi dậy, khiến đầu óc hắn nóng lên mà bất chấp hậu quả gây ra chuyện này.

Ban đầu khi biết Lương Thần chính là người đánh chết Liễu Mang, Trần Nặc đã tỏ ra vô cùng cung kính, thậm chí có chút sợ hãi. Nhưng sau thời gian dài chung sống, hắn phát hiện thiếu niên này không hề có sự ngạo mạn như những thiên kiêu khác, ngược lại đối xử với hắn như anh trai, nên dần dần trút bỏ được nỗi sợ trong lòng.

“Nha, danh nhân nhanh như vậy đã tu luyện xong một chu thiên rồi sao?” Vừa đẩy cửa bước vào, thấy Lương Thần dừng tu luyện, Trần Nặc trêu chọc cười nói.

“Trần đại ca, huynh đừng giễu cợt đệ nữa, đệ chỉ là mèo mù vớ cá rán thôi, huynh không thấy đệ đang thê thảm thế này sao?” Lương Thần bất đắc dĩ cười khổ.

“Hắc, ca ca ta cũng muốn vớ được cá rán đây, đệ dạy ta đi?” Trần Nặc đùa một câu, đặt giỏ thảo dược trong tay xuống rồi hỏi tiếp: “Thế nào, hồi phục hết chưa?”

“Vẫn chưa, nhưng cũng gần xong rồi!” Lương Thần lắc đầu thở dài.

“Được rồi, đệ đừng ủ rũ nữa, ca ca ta hâm mộ còn không hết đây. Thương nặng như vậy mà mới hơn mười ngày đã có thể tu luyện, đúng là yêu nghiệt!” Trần Nặc vỗ vỗ vai Lương Thần, giọng điệu đầy vẻ ai oán.

Tuy ngoài miệng Trần Nặc than vãn, nhưng Lương Thần không hề nhìn thấy bất kỳ cảm xúc tiêu cực nào trong mắt hắn, chỉ thấy sự vui mừng và quan tâm chân thành.

“Trần đại ca, cho huynh này!” Lương Thần đưa ra một chiếc túi tinh xảo.

Đây là túi trữ vật cấp thấp hắn đổi từ hệ thống, bên trong có không gian khoảng hai mươi mét khối, có thể chứa đồ vật nhưng không chứa được vật sống. Thứ này rất phổ biến ở thế giới này, giá bán một trăm điểm.

Nhiều tu sĩ thường chuẩn bị rất nhiều túi như vậy, vừa tiện lợi, vừa tiết kiệm không gian cho nhẫn trữ vật.

Lương Thần đã bỏ vào đó mười viên thượng phẩm Nguyên thạch cùng mấy loại đan dược tăng tiến cảnh giới.

Trong những ngày dưỡng thương, Lương Thần tranh thủ kiểm tra hệ thống, kinh ngạc phát hiện số dư đã lên tới hơn 4500 điểm. Khi xem lại lịch sử, hắn thấy hai ngàn điểm đến từ phần thưởng đặc biệt khi đánh chết Liễu Mang, cùng một gói quà đánh chết.

Ban đầu Lương Thần còn chút mâu thuẫn, sống hơn hai mươi năm, đây là lần đầu tiên hắn giết người. Sau đó nghĩ lại, Liễu Mang ôm tâm địa muốn giết hắn, hắn chỉ là phòng vệ chính đáng, trong lòng mới miễn cưỡng chấp nhận sự thật này.

Sau đó Lương Thần hỏi hệ thống liệu giết người có nhận được gói quà hay không, hệ thống trả lời rằng chỉ khi vượt cấp đánh chết mới nhận được phần thưởng, còn đánh chết tu sĩ cùng cảnh giới hoặc thấp hơn chỉ nhận được điểm số tương ứng.

Tất nhiên, Lương Thần quyết không vì kiếm điểm mà đi giết người, dù sao có câu nói rất đúng: Kẻ giết người thì luôn bị người khác giết lại.

“Lương Thần, đệ có ý gì?” Đối với món quà Lương Thần đưa, Trần Nặc không nhận mà lạnh mặt hỏi.

Dù không biết bên trong có gì, nhưng hắn hiểu đây chắc chắn là thứ Lương Thần phải đánh đổi bằng mạng sống mới có được, nên hắn không định nhận.

“Huynh nhận đi, đều là tán tu, đệ hiểu rõ tầm quan trọng của tài nguyên và biết khó khăn thế nào để có được chúng.” Lương Thần vô cùng chân thành nói.

Nhìn vẻ mặt chân thành của Lương Thần, Trần Nặc khó xử, hắn không muốn nhận đồ của Lương Thần nhưng cũng không muốn phụ lòng tốt của đệ ấy.

“Thật không dám giấu giếm, tiểu đệ đến từ một đại gia tộc ở vực ngoại, nếu không huynh nghĩ xem đệ dựa vào đâu mà đánh chết được Liễu Mang?” Nhìn ra sự do dự của Trần Nặc, Lương Thần đành bịa ra một lời nói dối.

“Huynh nếu còn coi đệ là đệ đệ, thì hãy nhận lấy. Nếu không, đệ sẽ nhảy từ trên mái nhà này xuống, dù có đói chết đệ cũng không ăn của huynh bất cứ thứ gì nữa!” Thấy Trần Nặc vẫn bán tín bán nghi, Lương Thần cố ý làm mặt nghiêm.

Lời đã nói đến mức này, Trần Nặc không thể từ chối thêm được nữa, đành nhận lấy, thậm chí không thèm nhìn, chỉ phất tay một cái đã thu vào nhẫn trữ vật.

Lương Thần thầm buồn cười, nếu Trần Nặc biết bên trong là gì, sợ rằng sẽ trả lại ngay, nên hắn không nói ra. Khi bỏ đan dược vào, hắn đã kèm theo hướng dẫn công hiệu và cách sử dụng, nên không sợ Trần Nặc không biết.

“Trần đại ca, tiểu đệ có một thỉnh cầu không biết có nên nói hay không?”

“Chuyện gì, cứ nói đi, số dược này chắc cũng đủ để đệ khỏi hẳn thương thế rồi.” Trần Nặc đang dọn dẹp thảo dược, không quay đầu lại đáp.

Nghe Trần Nặc nói, lòng Lương Thần dâng lên một dòng nước ấm, mũi hơi cay cay. Trần Nặc là người duy nhất hắn coi là bạn kể từ khi đến thế giới này. Hơn mười ngày chung sống, hắn nhận ra Trần Nặc là người không có tâm cơ, làm việc cẩn thận, tâm địa thiện lương. Thật ra người như vậy rất khó sinh tồn trong giới tu tiên, nhưng cũng chính vì vậy mà họ không tranh giành với ai, sống một cuộc đời an nhiên. Tính cách này định sẵn hắn khó có thể tiến xa trên con đường tu luyện.

“Tại vực này, Trần đại ca là người bạn duy nhất của đệ, lại có ơn với đệ, nên tiểu đệ muốn kết nghĩa huynh đệ với huynh, mong đại ca thành toàn!” Lương Thần nói xong, chắp tay quỳ một gối xuống đất.

Xoạch!

Trần Nặc nghe vậy tay run lên, gốc thảo dược trên tay rơi xuống đất, nhìn Lương Thần đầy kinh ngạc.

Một lát sau, Trần Nặc hít sâu một hơi, mỉm cười đỡ Lương Thần dậy, gật đầu mạnh mẽ nói một tiếng “Được”.

Nghi thức kết bái không hề phức tạp, hai người chỉ có một chén rượu gạo, một cái bàn, một lư hương và ba nén nhang, thậm chí không có cả một con gà.

Bang!

Hai bàn tay nắm chặt lấy nhau, cả hai đều thấy được sự xúc động trong mắt đối phương.

“Đại ca!”

“Nhị đệ!”

Trần Nặc lớn hơn Lương Thần ba tuổi, nên Lương Thần 21 tuổi đương nhiên ngồi vào vị trí nhị đệ.

Trần Nặc kể cho Lương Thần nghe, cha mẹ hắn mất sớm, hắn phải nhờ hàng xóm tiếp tế mới sống sót qua ngày, kể lể một cách đầy nước mắt.

“Sau đó gặp được một vị tán tu chỉ điểm, ta mới đạt được tu vi như hiện tại. Đừng nhìn ta có nhân duyên tốt, nhưng ta biết họ chỉ là bạn bè xã giao, khoảng cách giữa ta và họ chỉ ngày càng xa.” Nói rồi, hắn dùng bàn tay vừa lau nước mắt vỗ vỗ vai Lương Thần, tâm sự: “Nhưng chỉ có nhị đệ là không chê ta.”

Lương Thần cau mày nhìn vai mình, rồi nhìn Trần Nặc, thầm nghĩ: “A, giờ đệ chê huynh còn kịp không?”

Truyện liên quan