Quyển 1 · Chương 279: Kế hoạch thất bại

Nếu nói phải đối phó một con dã thú không có trí tuệ nhưng sức mạnh vô cùng to lớn, thì biện pháp tốt nhất vĩnh viễn vẫn là bẫy rập.

Một người thợ săn lão luyện, cho dù thân thủ có giỏi đến đâu, về cơ bản cũng không thể đối đầu trực diện với một con hổ hay gấu đen, tất nhiên thợ săn và hổ ở đây chỉ là người thường và sinh vật.

Nhưng nếu tên thợ săn này có thể mai phục bẫy rập từ trước, dựa vào đó, hắn hoàn toàn có khả năng săn được những con dã thú cường tráng hơn mình gấp bội.

Lúc này, gã khổng lồ huyết nhục tuy không phải dã thú, nhưng rõ ràng thứ này không có trí tuệ, mà đã không có trí tuệ thì cũng chẳng khác gì dã thú.

Dưới sự dẫn dắt cố ý của Triệu Thanh Toàn, Trần Hựu Ninh cùng một đám phương sĩ, gã khổng lồ huyết nhục nhanh chóng bị dẫn tới cánh đồng phía bên phải thành Bình Dương.

Chỉ liếc mắt một cái, Triệu Thanh Toàn đã phát hiện cánh đồng cách đó không xa có dấu vết bị đào xới, hiển nhiên những thứ nàng muốn đều đã được chôn dưới đó, vì thế nàng liền ra hiệu cho mọi người dẫn gã khổng lồ huyết nhục về phía đó.

Rất nhanh, gã khổng lồ huyết nhục đã đi tới gần khu vực đồng ruộng bị lật đất, chỉ một lát nữa thôi là có thể tới địa điểm đã định.

Mà tại nơi đó, Trần tướng quân đã sớm cho người chôn xuống vô số vò rượu chứa đầy hắc hỏa dược.

Đến nỗi vì sao lần này mọi người không dùng biện pháp như ở Vũ Thành?

Đó là vì lần trước tại Vũ Thành chỉ có một mình gã khổng lồ huyết nhục là địch nhân, nên kỵ binh bình thường mới có không gian phát huy.

Nhưng chiến trường thành Bình Dương hiện tại không giống vậy, ngoài gã khổng lồ huyết nhục ra còn có số lượng đông đảo ác quỷ quân, một khi kỵ binh ra khỏi thành sẽ phải đối mặt với sự tập kích của chúng.

Kể từ đó, các kỵ binh rất khó thực hiện hành động thống nhất, mà không thể thống nhất thì không cách nào vướng ngã gã khổng lồ huyết nhục này.

Cho nên, phương pháp chôn sẵn hỏa dược là kế sách tốt nhất sau khi mọi người đã bàn bạc kỹ lưỡng.

Tuy nhiên, đúng lúc này ngoài ý muốn lại xảy ra. Triệu Thanh Toàn nhìn thấy gã khổng lồ huyết nhục giơ tay phải lên, vốn nàng tưởng rằng nó muốn phóng trụ âm khí để tấn công mọi người, đang định nhắc nhở mọi người tránh né thì bỗng phát hiện hướng nhắm của nó không hề bình thường.

“Không ổn! Nó nhắm vào vị trí bẫy rập!” Triệu Thanh Toàn tức khắc phản ứng lại, đối phương rõ ràng đã nhắm lòng bàn tay vào chỗ đất bị đào xới kia.

Ngay giây tiếp theo, một đạo trụ âm khí từ lòng bàn tay gã khổng lồ huyết nhục phun ra, nháy mắt đánh trúng bẫy rập mà mọi người đã chuẩn bị.

Tức thì, một lượng lớn bùn đất bị hất tung lên không trung, những vò rượu chứa hắc hỏa dược chôn dưới đất cũng theo đó mà vỡ nát, hắc hỏa dược hoặc bị lực đánh văng lên không, hoặc bị thổi bay tứ tung.

“Nó thế mà lại nhìn thấu bẫy rập của chúng ta?” Triệu Thanh Toàn khó tin nói, “Không phải nói thứ này không có trí tuệ sao?”

Gã khổng lồ huyết nhục quả thực không có trí tuệ, theo lý mà nói, dù có chôn bao nhiêu hắc hỏa dược ở đây cũng không thể khiến nó chú ý, nó chỉ biết đuổi theo thẳng tắp rồi bị hắc hỏa dược chôn sẵn nổ tung thành mảnh vụn.

Nhưng gã khổng lồ huyết nhục không có trí tuệ, không có nghĩa là Ngô Hồng đang quan sát trong bóng tối cũng vậy.

Từ lần trước gã khổng lồ huyết nhục bị Triệu Thanh Toàn và đồng bọn xử lý, hắn đã luôn đề phòng tình huống này tái diễn. Hắn quả thật không thể khống chế hoàn toàn hành động của nó, nhưng dùng hổ phù để ảnh hưởng đôi chút thì không thành vấn đề.

Cho nên khi thông qua hổ phù chia sẻ tầm nhìn, nhìn thấy nhóm người Triệu Thanh Toàn dẫn dụ gã khổng lồ huyết nhục tới cánh đồng, hắn liền đoán được dưới đó chắc chắn đã chôn loại pháp khí từng dùng để xử lý gã khổng lồ lần trước.

Vì thế, hắn bất chấp phản phệ, thông qua hổ phù cưỡng ép gã khổng lồ huyết nhục tung một đòn tấn công vào cánh đồng đó. Màn tiếp theo quả nhiên không ngoài dự đoán, dưới đất đúng là có chôn thứ gì đó, nhưng bất kể là gì thì giờ đây chắc chắn cũng đã vô dụng.

Ngô Hồng cười lạnh một tiếng, nhưng ngay sau đó một cơn đau đầu dữ dội ập đến, đau đến mức hắn nghi ngờ đầu mình giây tiếp theo sẽ nổ tung như những vật thí nghiệm kia.

Nằm trên mặt đất rên rỉ một hồi, hắn mới dần hồi phục tinh thần, sau đó được thuộc hạ đỡ dậy từ dưới đất.

Muốn thông qua hổ phù cưỡng ép ảnh hưởng hành động của gã khổng lồ huyết nhục, bắt buộc phải kết nối bản thân với nó.

Nhưng tư duy của gã khổng lồ huyết nhục cực kỳ hỗn loạn, một khi người thi pháp kết nối với nó, dù chỉ trong chớp mắt cũng sẽ bị luồng tư duy hỗn loạn đó tấn công.

Luồng xung kích này vô cùng mạnh mẽ, dù chỉ là khoảnh khắc cũng gần như xé nát tinh thần của Ngô Hồng. Khi mới bắt đầu thí nghiệm, đã có không ít người trong giáo phái bị nổ tung đầu vì lý do này.

Cũng may hắn tu luyện phương thuật về ảo thuật, khiến tinh thần lực mạnh hơn người thường, nhờ vậy mới không bị nổ óc mà chết như những kẻ kia.

“Khụ khụ…” Ngô Hồng thở dốc, trên mặt lộ ra vẻ đắc ý, “Triệu Thanh Toàn, lần này xem các ngươi làm sao xoay xở.”

Tại cánh đồng phía bên phải thành Bình Dương, nhóm người Triệu Thanh Toàn nhìn bẫy rập bị phá hủy, sắc mặt vô cùng khó coi. Dù không biết vì lý do gì mà gã khổng lồ huyết nhục lại ra tay với chỗ bẫy rập này, nhưng dù sao thì nó cũng đã hỏng rồi.

Tuy trong hố vẫn còn không ít hắc hỏa dược, nhưng Lý Duệ từng nói với nàng, hắc hỏa dược bắt buộc phải được đốt cháy trong một không gian kín mới có thể gây nổ. Hiện tại tất cả vò rượu đều đã vỡ nát, hắc hỏa dược rơi vãi đầy đất, hiển nhiên không còn thỏa mãn điều kiện không gian kín mà Lý Duệ đã dặn.

“Điện hạ, giờ phải làm sao đây?”

Một phương sĩ đi tới trước mặt Triệu Thanh Toàn. Kế hoạch tác chiến hiện tại đã thất bại, họ nên đánh tiếp hay rút lui đều phải chờ ý của Triệu Thanh Toàn.

Triệu Thanh Toàn quan sát xung quanh một lượt rồi lên tiếng: “Trước tiên hãy dẫn thứ này vào khu rừng bên kia, dù thế nào cũng không được để nó tiến vào chiến trường chính, cũng không được để nó vào thành!”

Phương sĩ gật đầu, sau đó thi triển thân pháp lao về phía gã khổng lồ huyết nhục, ý đồ thu hút sự chú ý của nó một lần nữa.

Truyện liên quan