Chương 3: Duyên phận

Kỵ Sĩ Chi Đô: Một cái lấy kỵ sĩ làm chủ đạo quốc gia, thường quy từ kỵ sĩ trường học tốt nghiệp, kỵ sĩ có thể thông qua đi lên chiến trường đạt được công huân, cũng có thể thông qua đấu trường để đạt được vinh quang. Ở cái quốc gia bên trong, theo sự phát triển lại đối với chuyện này có những cái nhìn bất đồng.

Tân quý tộc phái đem quyết đấu xem thành giải trí, cũ quý tộc phái lại cho rằng tân quý tộc phái chỉ là một đám người nhát gan làm bẩn vinh quang, cho nên hai phái thường xuyên bùng nổ mâu thuẫn.

Tới ngày hôm sau gần đến trưa thời điểm.

Ngươi rốt cuộc là nghĩ như thế nào, nửa đêm không ngủ được, lại muốn đi cùng người khác đánh nhau.

Wendy tức giận nhìn từ trong phòng tạm giam đi ra Arthur, khi nhìn thấy Arthur hoàn toàn đi ra thì còn không quên phàn nàn một câu.

Tiền ký quỹ rất là đắt đỏ, ngươi lại không phải không biết.

Trong lòng Arthur nội tâm thì thỏ thẻ.

Ta cũng rất ủy khuất a! Ta làm sao nghĩ tới sẽ có người nửa đêm tìm người đánh nhau, ta chính là luyện chút kiếm pháp mà thôi, liền gặp phải loại chuyện này, nói thế nào cũng là ta xui xẻo, hảo đi.

Nhưng là Arthur cũng không có nói như vậy, chỉ là nói một câu.

Lúc đi dạo phố xuất hiện ngoài ý muốn mà thôi.

Cứ như vậy, hai người liền một lần nữa đi về phía Hiệp Hội Nhà Thám Hiểm. Trên đường đi, bụng Arthur đột nhiên kêu lên, rõ ràng là do buổi sáng không ăn mà ra.

Mà cũng chính là vào lúc này, Wendy lấy ra một cái bánh mì đưa cho Arthur.

Arthur tiếp nhận bánh mì liền phát hiện nó đã nguội lạnh, Wendy liền lên tiếng:

Xin lỗi, ta sáng nay cũng dậy muộn, cho nên không mua được bánh mì mới ra lò.

Arthur nghe Wendy nói xong, chỉ mỉm cười, sau đó liền bắt đầu ăn hết ổ bánh mì.

Khi Wendy và Arthur gần đến cửa Hiệp Hội Nhà Thám Hiểm, thì đột nhiên phát hiện một người giả dạng làm kỵ sĩ tóc đỏ từ trong hội đi ra.

Arthur nhìn thấy chiến sĩ trước mắt liền giận sôi máu, bởi vì mái tóc kia tuyệt đối không sai, chính là kẻ đêm qua tìm hắn quyết đấu rồi sau đó hại hắn bị bắt vào đây, A Li.

Nhưng là để nhận nhiệm vụ hôm nay, đành phải tạm thời gác lại chuyện đêm qua. Đáng tiếc kết quả sự việc thường không như ý muốn, Arthur rất nhanh sẽ hiểu thế nào gọi là gặp gỡ chính là duyên phận.

Cái gì! Ngươi nói nữ sinh vừa rồi đã lấy đi nhiệm vụ cuối cùng của hôm nay.

Wendy đập bàn ở quầy tiếp tân hiệp hội, hướng nhân viên bên trong lớn tiếng hỏi, mà Arthur ở một bên lại mang theo vẻ mặt vô lực nhìn bức tường bên cạnh.

Nếu hai vị quá gấp, kỳ thật có thể cùng vị tiểu thư vừa rồi hợp tác.

Nhân viên công tác ở quầy tiếp tân hiệp hội trả lời.

Làm sao bây giờ? Tiền của chúng ta đều đem đi nộp phạt cho ngươi rồi, hiện tại chúng ta chính là không một xu dính túi.

Wendy cùng Arthur đi ra khỏi hiệp hội rồi nói.

Không có cách nào, đành phải tìm A Li hợp tác thôi.

Arthur bất đắc dĩ đáp, hơn nữa không có tiền cũng có một phần là trách nhiệm của hắn, đương nhiên nửa kia là của A Li.

Chờ chút, ngươi làm sao biết tên nữ kỵ sĩ kia? Thôi đi, nhiệm vụ nàng tiếp hình như là tiêu diệt nhện trong hang, chúng ta mau qua đó thôi.

Wendy lúc nghe Arthur thốt ra tên nữ chiến sĩ thì vô cùng bất ngờ, nhưng vẫn dời trọng tâm lên nhiệm vụ ủy thác. Cứ như vậy, Arthur cùng Wendy hướng hang động nhện chạy tới.

A Li vừa đi đến cửa hang động nhện, cảm giác phía sau bụi cỏ có động tĩnh, tưởng có kẻ đang theo dõi mình, liền lập tức cầm lấy trường thương sẵn sàng nghênh địch.

Cũng chính vào lúc này, trong bụi cỏ đột nhiên nhảy ra một con nhện hang nhỏ.

Ngay khoảnh khắc con nhện hang nhảy dựng lên, một mũi tên bỗng nhiên bắn tới, ghim thẳng con nhện vào cái cây bên cạnh.

Hướng theo hướng mũi tên bay tới nhìn lại, phát hiện Arthur và Wendy đang đứng ở đó, hai người thấy A Li không có việc gì liền lập tức đuổi theo.

Vô cùng cảm ơn sự giúp đỡ của hai vị, xin hỏi hai vị có chuyện gì không?

A Li nhìn về phía hai người, bày tỏ lòng biết ơn. Arthur cùng Wendy bước đến gần, Arthur và Wendy trước tiên tự giới thiệu, sau đó nói cho A Li mục đích đến đây lần này.

A Li trong lúc họ trò chuyện cũng nhận ra Arthur rất giống người giao đấu với cô đêm qua, hơn nữa cảm thấy hai người không giống người xấu, liền đưa ra câu trả lời của mình.

Không thành vấn đề, chẳng qua ta có một yêu cầu, ta muốn cùng Arthur tiếp tục trận một đấu một của đêm qua.

Wendy nghe xong liền ngẩn người, cái gì gọi là tiếp tục trận một đấu một đêm qua, chẳng phải hôm nay Arthur vì ẩu đả nên mới bị tống vào trong đó sao? Trận một đấu một là chuyện thế nào chứ?

Còn Arthur ở bên này khi nghe A Li nói vậy liền hối hận vì đã không bịt miệng cô lại, bởi vì cảm giác lúc này thật sự quá mức mất mặt.

Arthur đành cố gắng chuyển chủ đề, cất lời:

Được chứ, hy vọng chúng ta hợp tác vui vẻ.

Hơn nữa vươn tay ra để thể hiện sự hợp tác vui vẻ.

A Li nghe xong liền nắm lấy tay Arthur, đồng thời nói:

Hợp tác vui vẻ.

Hiện trường chỉ còn lại Wendy với vẻ mặt ngơ ngác, không biết phải làm sao nhìn hai người bọn họ.

Hang động nhện vốn là một phó bản cấp B, lúc bước vào hang động nhện, xung quanh toàn là mạng nhện chằng chịt, hơn nữa cảm giác nhiệt độ bên trong hang lạnh hơn bên ngoài rất nhiều.

Ba người cầm ngọn đuốc không ngừng tiến về phía trước.

Trên đường đi, vì sự tò mò không dứt của Wendy, Arthur đành phải kể lại chuyện mình bị A Li ngắt quãng lúc luyện tập đêm qua, cùng với việc vì tiểu đội mà luyện kiếm từ trước đến nay.

Wendy nghe xong vô cùng cảm động, đúng lúc Wendy định ôm chầm lấy cậu thì bị A Li cắt đứt.

Chúng ta hiện tại đang ở sào huyệt của nhện hang, nếu có thể, ta hy vọng động tĩnh của chúng ta nhỏ một chút.

A Li nói.

“Nói trở về, tiểu thư Ailey, thân thủ của ngươi tốt như vậy, ở thành phố kỵ sĩ Huân Huy chắc là huân vị không thấp nhỉ?”

Thư Thụy tò mò hỏi.

“Thân thủ của ngươi cũng không tệ, ta lần đầu tiên thấy có người luyện một tháng là có thể đạt tới Bạch Ngân (đẳng cấp kỵ sĩ của đấu trường thành phố kỵ sĩ, thấp nhất Hắc Thiết, cao nhất Ánh Sao, tổng cộng bảy đẳng cấp) thực lực đấy.”

Ailey cũng không trả lời trực tiếp, chỉ mượn thân thủ của Thư Thụy để qua loa lấy lệ.

“Nói trở về, các ngươi nghe nói qua chưa, chuyện liên quan đến ‘nhện hang động trắng’ ấy?”

Ailey hỏi.

“Chắc là, chắc là, không thể nào đâu.”

Wendy lắp bắp hỏi, vừa nghe đến cái tên ‘nhện hang động trắng’, Wendy đã bị dọa ra một thân mồ hôi lạnh.

“‘Ác ma trắng’? Là cái truyền thuyết về con nhện ác ma kia phải không, vận khí của chúng ta chắc là không đến mức kém như vậy chứ.”

Thư Thụy biết nhắc đến ‘ác ma trắng’ trong hang động có ý nghĩa gì, cho nên mới nói một câu như vậy để an ủi mọi người, bởi vì nếu thực sự dựa theo chiến lực của hai người bọn họ với Wendy.

Gặp phải ‘ác ma trắng’ thì cơ bản là chết chắc, nhưng hiện tại trong đội ngũ lại có thêm một Ailey không rõ thực lực thật sự, chắc là có thể thử một chút.

Đúng lúc đám người đang trò chuyện, cảnh vật xung quanh đột nhiên trở nên trống trải, hơn nữa ở giữa hang động phía trước có một bãi trứng trùng lớn.

Mà trong đám trứng trùng này, vừa vặn có một con nhện hang động trắng đang bám trên thạch nhũ ở trần nhà phía trên, lạnh lẽo nhìn chằm chằm đám người Thư Thụy.

Truyện liên quan