Chương 27: Hồi kết

Vài ngày sau, tin tức ở Kỵ Sĩ Chi Đô lan truyền như thế này: Bởi vì "Huyết Kỵ Sĩ" bị người ám toán, mới dẫn đến sự cố tại đấu trường lần này xảy ra.

Mà "Thái Dương Kỵ Sĩ" tiểu thư Alice bởi vì thành công ngăn trở cơn bạo tẩu của "Huyết Kỵ Sĩ" lần này, thông qua hiệp định của năm đại gia tộc, do đó phán định tiểu thư Alice trở thành "Kỵ Sĩ Vương" thế hệ mới.

Còn gia tộc nguyên thủy của tiểu thư Alice được thăng từ tước hiệu bá tước lên hầu tước.

Trong lúc đó, tại tầng hầm của gia tộc Bạch Ưng, một tràng tiếng kêu thảm thiết vang lên.

“A a a.”

Bá tước Onder đang kêu gào trong đau đớn, đôi tay bị xiềng xích khóa chặt, toàn thân bị treo lơ lửng giữa không trung, khắp người đầy vết thương do roi quất.

“Đau, ca, đau.”

Bá tước Onder nén đau nói.

“Đau? Vậy ngươi còn làm ra trò ngu xuẩn này, ngươi có biết lần này vì muốn mau chóng quay về, chúng ta ở ‘Thành Phố Hơi Nước’ tổn thất bao nhiêu không, ngươi có biết không?”

Nghe thấy đệ đệ của mình kêu đau, Công tước Bạch Ưng càng nghĩ càng giận, liền quất thêm mấy roi lên người Bá tước Onder.

Công tước Bạch Ưng đánh xong thì mệt mỏi, bảo hạ nhân thả Bá tước Onder xuống, sau đó nói:

“Ta đã sớm nói với ngươi, chuyện của Alice cứ đợi ta trở về rồi xử lý, kết quả ngươi làm thế này, khiến địa vị của năm đại gia tộc chúng ta trong mắt những người dân kia sụt giảm bao nhiêu, ngươi có biết không?”

“Ta biết sai rồi, ca.”

Bá tước Onder bị thả xuống liền ngất xỉu trên mặt đất. Nhìn người đệ đệ không nên thân này, Công tước Bạch Ưng thở dài một hơi, rồi ra lệnh cho người mặc quần áo lại, bôi thuốc cho Bá tước Onder, sau đó đưa về phòng.

Hắn mệt mỏi ngồi xuống ghế, không biết đang suy nghĩ điều gì.

“Đối xử với thân đệ đệ mà cũng tàn nhẫn như vậy, không biết đây là diễn cho ai xem đây.”

Đột nhiên một giọng nữ trưởng thành vang lên, khiến Công tước Bạch Ưng vốn đang nhắm mắt dưỡng thần phải mở mắt ra.

“Đây chỉ là xử lý chút việc nhà của ta mà thôi, hoàn toàn không có tính toán bày vẽ cho ai xem cả, Công tước Ngân Lang.”

Công tước Bạch Ưng đáp lời, dứt lời liền đứng dậy quay đầu nhìn lại, lúc này phía sau xuất hiện bốn bóng người, đó chính là các vị công tước của những gia tộc khác. Trong năm đại gia tộc, công tước chính là gia chủ có địa vị cao nhất.

“Trở lại chính đề đi, tuy rằng gia tộc Bạch Ưng và gia tộc Hắc Long làm hỏng bét sự kiện lần này, nhưng cũng mang lại chút ít lợi ích, ít nhất đã xử lý xong cái họa ngầm ‘Kỵ Sĩ Vương’ phiền toái kia.”

Công tước Kim Sư nói. Trong năm đại gia tộc, gia tộc Kim Sư có thực lực mạnh nhất nên cũng có quyền lên tiếng lớn nhất.

“Nói thì nói vậy, nhưng tổn thất của chúng ta lần này cũng không nhỏ đâu. Do cuộc đàm phán với ‘Thành Phố Hơi Nước’ mà cứ thế rút lui sớm, căn cứ vào đâu để đòi hỏi bất kỳ ưu thế nào chứ.”

Công tước Ngân Lang ở một bên nói, dứt lời còn không quên châm chọc Công tước Bạch Ưng và Công tước Hắc Long vài câu kiểu như chuyện nhỏ nhặt thế này mà cũng làm không nên hồn, khiến Công tước Bạch Ưng và Công tước Hắc Long không biết nên nói gì hơn. Chủ yếu là kế hoạch lần này họ hoàn toàn không hề hay biết, bằng không nhất định đã ngăn cản.

Đúng lúc này, một giọng nói trầm âm vang lên, Công tước Dơi Xanh cất lời:

“Đủ rồi, trước tiên bàn chính sự đi, dù sao theo tình hình hiện tại thì chúng ta và ‘Thành Phố Hơi Nước’ sớm muộn gì cũng có một trận chiến, hãy thảo luận trước về bố cục chiến lược đi.”

Dứt lời, hắn lấy ra một tấm bản đồ bố cục chiến lược của ‘Thành Phố Hơi Nước’ đặt lên mặt bàn.

Nhắc đến chuyện chiến tranh, mọi người lập tức chuyển trọng tâm sang việc giao chiến, bởi vì ai nấy đều rõ ràng so với chiến tranh thì chuyện của “Kỵ Sĩ Vương” thực ra quá ư nhỏ nhặt. Thế là năm người bắt đầu bàn bạc về cuộc chiến tranh giữa “Kỵ Sĩ Chi Đô” và “Thành Phố Hơi Nước”.

Quay lại phía phủ Hầu tước Scala, vì Alice đã qua đời, rất nhiều người đã đến phúng viếng. Để cảm ơn những gì Wendy đã làm, Hầu tước Scala liền tổ chức tang lễ cho Wendy cùng một thể.

Trong tang lễ này, Thư Thụy không nói một lời nào, chỉ lặng lẽ làm công tác chuẩn bị. Đến ban đêm, người ta thường xuyên bắt gặp Thư Thụy đứng trước di ảnh của Wendy và Alice mà ngẩn ngơ suy nghĩ điều gì không rõ.

Rất nhanh sau đó, quan tài của Alice và Wendy được hạ thổ tại quảng trường Anh Hùng. Vốn dĩ Wendy không có tư cách được mai táng ở nơi này, nhưng Igor đã kể lại những chiến tích anh hùng của Wendy cho mọi người nghe, lúc này mới giúp Wendy có đủ tư cách an táng tại đây, xét ở ý nghĩa nào đó thì đây cũng xem như một chốn về tốt đẹp dành cho Wendy.

Vào ngày hạ táng, trời đổ mưa phùn mịt mờ, y như lúc hai vị anh hùng qua đời. Tóc của Hầu tước Scala bạc trắng chỉ sau một đêm, còn Thư Thụy đứng giữa đám đông mà chẳng thốt lên lời nào.

Sau khi tang lễ của Alice và Wendy tổ chức xong, Thư Thụy liền ngỏ lời xin từ biệt Hầu tước Scala. Hầu tước Scala vốn muốn giữ lại, nhưng nhìn ánh mắt kiên định của Thư Thụy, ngài đành từ bỏ và nói với Thư Thụy một câu:

“Bảo trọng.”

Rồi ngài nhìn theo bóng Thư Thụy rời đi.

Khi bước ra khỏi phủ Hầu tước Scala, Thư Thụy ngẩng đầu nhìn bầu trời và lập tức lâm vào sự mơ hồ, lạc lõng. Đúng vào lúc này, Igor xuất hiện trước mặt cậu và cất lời:

“Tiên sinh Thư Thụy, có thể cùng tôi uống một chén trà chiều được không?”

Vốn dĩ Thư Thụy định từ chối, nhưng dưới sự bám riết không buông của Igor, cuối cùng cậu vẫn đành theo Igor đến quán trà ban đầu của họ. Nhìn Igor đang thong thả uống trà bên cạnh, Thư Thụy không biết người đàn ông trước mặt tìm mình rốt cuộc có chuyện gì.

Chỉ thấy Igor thong thả đặt chén trà xuống rồi mở lời hỏi thăm Thư Thụy:

“Tiên sinh Thư Thụy, hiện tại anh có quy hoạch gì cho tương lai chưa?”

Igor tò mò nhìn về phía Thư Thụy, bởi vì giờ phút này cậu rất tò mò lựa chọn hiện tại của Thư Thụy là gì.

“Không có tính toán gì cả, tôi bây giờ chỉ muốn mau chóng nâng cao thực lực của bản thân.”

Thư Thụy vừa nói được nửa câu đã bị Igor cắt ngang.

“Rồi sau đó đi báo thù bọn chúng.”

Igor thản nhiên nói. Thư Thụy giật mình nhìn người đàn ông trước mặt.

“Nói một câu thật lòng, theo tôi thấy, kế hoạch này của anh không hề khôn ngoan chút nào.”

Igor lắc đầu nói, sau đó cầm một miếng bánh ngọt bỏ vào miệng nhai rồi nói tiếp: “Anh phải biết rằng, kẻ hại chết Alice và Wendy không phải đất nước này, mà là thể chế của đất nước này.”

“Thể chế quốc gia? Anh đang nói cái gì vậy?”

Thư Thụy khó hiểu nhìn về phía Igor.

“Không sai, chính là thể chế. Bởi vì thực lực của Alice đã uy hiếp đến thể chế cố hữu của đất nước này, cho nên mới phải chịu sự tấn công từ thể chế đó rồi bị sát hại. Nói cách khác, kẻ địch của anh không phải gia tộc Bạch Ưng hay gia tộc Hắc Long, mà là toàn bộ thể chế cố hữu của ‘Kỵ Sĩ Chi Đô’.”

Igor thản nhiên giảng giải.

“Cho nên, ngươi rốt cuộc muốn ta làm gì?”

Thứ Thụy minh bạch, Igor sẽ không vô duyên vô cớ kể cho hắn nghe những chuyện này, nhất định là có mục đích riêng, giống như những ám chỉ liên quan đến A Cát Lị lúc trước.

Igor thấy thế mỉm cười nhìn về phía Thứ Thụy, sau đó vươn tay nói:

“Mục đích của ta rất đơn giản, ta không muốn nhìn thấy một thế giới có những người hy sinh như Wendy và A Cát Lị nữa, cho nên hãy gia nhập với ta, cùng ta làm cho thế giới trở nên tốt đẹp hơn, kiến tạo một thế giới không còn có người phải hy sinh.”

Nhìn Igor trước mặt, Thứ Thụy cảm nhận được một luồng sức hút đặc biệt đang lôi kéo hắn, hắn theo bản năng nắm lấy tay Igor, bước tới tương lai mới.

Truyện liên quan