Chương 178: Sự thấu hiểu về âm nhạc
“Ừm, trở lên chính là báo cáo nhiệm vụ lần này, sau đó cục điều tra tới nơi cũng phát hiện thi thể của Khoa Lai ở dưới lòng đất, hắn dường như là lúc rơi xuống bị linh bộ kiện của ‘Cơ Nhạc sứ giả’ đâm vào bộ phận mấu chốt mà tử vong.”
Đêm đó, Thụy Tháp Thụy cũng ở phòng làm việc của Igor đưa ra tổng kết báo cáo cho sự kiện lần này, Esis và Tháp Duy Nhĩ thì ở dưới lầu tiếp nhận sự ‘chăm sóc’ của Christopher và Khắc Lai Đức.
Cũng chính là vào lúc này, dưới lầu truyền đến từng đợt tiếng hò hét.
“Á, Khắc Lai Đức, cậu nhẹ tay chút đi, cậu muốn làm xương sườn của tôi gãy luôn à.”
Esis đang thực sự tiếp nhận việc băng bó của Khắc Lai Đức, chỉ có điều trình độ băng bó này nói thế nào nhỉ? Vẫn còn cần nâng cao, bởi vì Esis bên này đã bị Khắc Lai Đức quấn thành một cái ‘bánh chưng’.
“Xem ra cậu chờ một chút cũng phải trải nghiệm một chút cảm giác bị quấn thành bánh chưng đấy.”
Igor cũng vào lúc này nhìn Thụy Tháp Thụy trước mặt, mặt lộ vẻ ý cười nói, màng tai của Thụy Tháp Thụy đã được Igor trị khỏi, còn về thương thế ở những nơi khác của ba người bọn họ, bởi vì Khắc Lai Đức đột nhiên nói muốn luyện tập kỹ thuật băng bó và trị liệu, cho nên đành phải ủy khuất tài liệu sống sẵn có là ba người bọn họ.
Tiếng kêu thảm thiết của Tháp Duy Nhĩ cũng vang lên từ dưới lầu, Thụy Tháp Thụy nghe thấy vậy thì nuốt nước bọt, sau đó chuẩn bị đi xuống lầu nghênh đón số mệnh sắp tới của mình, nhưng trước khi đi, Thụy Tháp Thụy vẫn quay lại hỏi Igor một câu.
“Nhắc mới nhớ, thủ lĩnh, lúc ấy anh cũng có mặt ở đó phải không? Sao lúc ấy anh không trực tiếp ra tay luôn? Ngược lại còn làm như không có mặt ở hiện trường vậy.”
Igor nghe xong thì vội vàng giục cậu ta đi ra ngoài, sau đó xác nhận trong phòng không còn ai nữa, bấy giờ mới giơ tay lên, một kết giới hình vuông màu xanh lam bao phủ toàn bộ căn phòng.
Tiếp đó Igor quay lại ghế ngồi, lấy ra một cỗ máy móc bị hư hỏng từ trong khe không gian, Igor thấy thế liền nở nụ cười đầy dự liệu, rồi mở hộp máy móc ra, lấy ra một chiếc đĩa quang. Sau khi xác nhận đĩa không có vấn đề gì, Igor mới thở phào nhẹ nhõm.
“Cũng may thứ này không bị hỏng, bằng không ta sẽ đau lòng lắm đây.”
Nói xong, anh cầm lấy đĩa quang đi về phía micro trong phòng, đặt chiếc đĩa vào, toàn bộ cỗ máy bắt đầu phát ra những khúc nhạc bên trong, và khúc nhạc này chính là tiết mục mà Tháp Duy Nhĩ đã tấu lên ở nhà hát trước đó.
Lắng nghe âm nhạc của Tháp Duy Nhĩ, Igor lúc này mới an tâm xuống, sau đó lại lấy ra một chiếc hộp từ trong khe hở không gian, bên trong toàn là đĩa nhạc, hơn nữa đều được đóng gói cẩn thận, phía trên còn có những ký hiệu khác nhau.
“Ừm, tác phẩm lần này của Tháp Duy Nhĩ không tồi, trong số các tác phẩm của cậu ta thì có thể xếp hạng A, chỉ là vẫn không hay bằng bài đầu tiên nhỉ.”
Igor nói xong còn cầm lấy chiếc đĩa quang đầu tiên lên xem xét. Trên thực tế, mỗi buổi biểu diễn của Tháp Duy Nhĩ, Igor tuy luôn vì một vài nguyên ngoài ý muốn mà không có mặt, nhưng anh vẫn luôn đặt một máy ghi âm ở trong hội trường để ghi lại, sau đó khi rảnh rỗi sẽ cẩn thận mở ra lắng nghe.
“Nhắc mới nhớ, không biết bài hát kia của cậu ta thế nào, thật hy vọng có ngày được lắng nghe tác phẩm vĩ đại đó của cậu ta, tên khốn Tạp Môn nếu mà còn sống chắc cũng sẽ cảm thấy tự hào vì cậu ta nhỉ.”
Về tác phẩm mang tên ‘Người nhà’ trong quá trình sáng tác của Tháp Duy Nhĩ, kỳ thực Igor vẫn luôn biết rõ. Nói thế nào nhỉ? Theo cách nói của chính Igor, việc anh tỏ ra thờ ơ với chuyện của Tháp Duy Nhĩ kỳ thực xuất phát từ sự ngạo kiều ở tận sâu trong nội tâm.
Thứ nhất, anh không hy vọng sự xuất hiện của mình làm ảnh hưởng đến buổi biểu diễn của Tháp Duy Nhĩ, cũng không hy vọng mặt này của mình bị người khác phát hiện, coi như giữ chút thể diện cho thân phận người trưởng bối vậy.
Cũng chính trong sự mong chờ này, Igor vừa ngân nga giai điệu phát ra từ micro vừa viết tổng kết cho sự kiện lần này vào sổ tay.
Trở lại dòng thời gian hiện tại, Tháp Duy Nhĩ và Thụy Tháp Thụy đang trò chuyện và ôn lại chuyện cũ.
“Cho nên đấy, nếu hai người thực sự coi đối phương là một nửa của mình, thì đừng chọn cách một mình gánh vác, việc cần thiết phải thành khẩn bày tỏ là vô cùng quan trọng, còn cậu cũng đừng đem chuyện đó để mãi trong lòng, chuyện của Luis Ân Khoa cậu đã làm những gì có thể làm rồi, nếu thực sự muốn trách, thì chỉ có thể trách những kẻ khốn nạn coi sinh mệnh như trò đùa ấy thôi.”
Tháp Duy Nhĩ lại một lần nữa khuyên bảo Thụy Tháp Thụy. Đối mặt với mối quan hệ với Esis, Thụy Tháp Thụy đã tiếp nhận lời khuyên của Tháp Duy Nhĩ, nhưng ở chuyện của Luis Ân Khoa thì vẫn chưa thể hoàn toàn buông bỏ.
Trạng thái của Thụy Tháp Thụy cũng được Tháp Duy Nhĩ thu vào mắt, sau đó anh nhớ lại câu nói quen thuộc của Igor trước kia, đối với người cảm thấy thống khổ vì hành vi của chính mình, điều tốt nhất không phải là dung túng cho hành vi đó, bởi vì như vậy chính là sự đồng lõa với hành vi sai trái của họ, chỉ làm tăng thêm sự thống khổ cho họ mà thôi.
“Nếu cậu vẫn cứ quẩn quanh không thoát ra được, vậy thì càng nên dũng cảm đối mặt với những quần chúng đó, chứ không phải tự sa ngã thế này, bởi vì hành vi kiểu này chẳng khác nào sự phỉ báng đối với những sinh mệnh đã thiệt mạng vì hành vi trước kia của cậu.”
Sau khi nghe Tháp Duy Nhĩ nói xong, Thụy Tháp Thụy ngẩng đầu nhìn người đang đứng dậy, lúc này lớp sương mù trong mắt cũng đã vơi đi không ít. Tháp Duy Nhĩ nhìn Thụy Tháp Thụy như vậy thì cũng yên tâm phần nào, rồi vươn tay ra, Thụy Tháp Thụy liền nắm lấy tay Tháp Duy Nhĩ và đứng dậy.
Trở lại phía Esis, dưới sự dẫn dắt của Lai Lợi và Tạp Duy, nàng đã hiểu được sự gian khổ trong bao năm qua của Tháp Duy Nhĩ, cũng như sự kính ngưỡng của Tạp Duy và Lai Lợi dành cho Tháp Duy Nhĩ. Đặc biệt là Lai Lợi, khi nhắc đến Tháp Duy Nhĩ, cảm xúc vô cùng kích động, đối lập hoàn toàn với tính cách la cà ồn ào của Tạp Duy trông lại vô cùng bình tĩnh.
Lai Lợi vốn xuất thân chính quy từ học viện âm nhạc chuyên nghiệp, lúc ở học viện đã may mắn được nghe nhạc khúc của Tháp Duy Nhĩ. Dưới giai điệu du dương của Tháp Duy Nhĩ, Lai Lợi càng cho rằng âm nhạc của Tháp Duy Nhĩ là thứ âm nhạc đẹp đẽ và tao nhã nhất trên thế giới này, những khúc nhạc như thế đáng lẽ phải để những người có khả năng thấu hiểu nó hơn thưởng thức.
Cho nên sau khi kết thúc, Lai Lợi đã nhanh chóng đến nhờ Tháp Duy Nhĩ thu mình làm đồ đệ. Tháp Duy Nhĩ lúc ấy nhìn thấy sự nhiệt tình của Lai Lợi đối với tác phẩm của mình, hơn nữa nghĩ rằng việc thu đồ đệ cũng là một phần của sự trưởng thành, thế là thu Lai Lợi làm đồ đệ, mà Lai Lợi cũng rất có thiên phú ở phương diện này.
Còn về phần Tạp Duy, hoàn toàn trái ngược với Lai Lợi, Tạp Duy sinh ra và lớn lên ở tầng lớp hạ chí, cậu cảm thấy trọng tâm của âm nhạc không phải là cái gọi là sự tao nhã, mà phải là sự gần gũi với quần chúng mới đúng, chỉ cần là khúc nhạc mọi người thích thì đó chính là ca khúc hay.
Khi ở tầng lớp hạ chí, cậu thường xuyên tìm cách dùng nhạc cụ của mình để biểu diễn cho những người lao động nghèo nghe. Tiếng nhạc của Tạp Duy đã giúp nội tâm của những người lao động được thư giãn. Trong một lần biểu diễn, âm nhạc của cậu đã lọt vào tai Tháp Duy Nhĩ, Tháp Duy Nhĩ nghe xong rất thích nội tâm của Tạp Duy, từ đó đưa ra ý định nhận đồ đệ.
Mà Tạp Duy khi biết Tháp Duy Nhĩ là một đại sư âm nhạc nổi tiếng thì vui sướng đến mức suýt phát cuồng, từ đó hành động với hy vọng có thể nhìn thấy nhiều người hơn sáng tác ra những khúc ca đẹp đẽ cho họ.
Cũng chính lúc ba người Esis đang trò chuyện, 【Chiến tranh】 và 【Ôn dịch】 cũng đang đứng cách đó không xa nhìn họ, sau đó 【Ôn dịch】 lên tiếng nói:
“Đó chính là mục tiêu lần này của chúng ta.”
Truyện liên quan
Ta Có Một Khối Táng Thiên Quan
Trấn ma trên bia chân ma rống, Táng Thiên Quan huyết sâu kín.. Trời xanh giận dữ phàm tu khổ, ...
Thiên Đạo Học Viện, Ta Chuyên Thu Tu Tiên Phế Tài!
Vô địch thu đồ đệ bàn tay vàng tu tiên + trả về. Vai chính Du Hâm từ Lam Tinh ...
Cái Này Tu Sĩ Có Điểm Tâm Kế
Chủ đạo mưu mô tính kế, huyền nghi, đảo ngược liên tục, yêu thích phong cách này thì yên tâm ...
Trường Sinh Gia Tộc, Từ 17 Tuổi Trở Thành Gia Chủ Bắt Đầu
【Văn phong hắc ám, thánh mẫu nhất định chớ nhập】+【Vững vàng】+【Người ở chính đạo, tâm hướng ma đạo】+【Sát phạt quyết ...
Mạt Thế Nơi Cầu Trùng Điệp
Đối mặt với các thế giới khác đột nhiên xuất hiện, thế giới của chúng ta sẽ đi theo tiến ...
Chín Biến Đồ Thần Quyết
Nuốt Huyền Vũ, nuốt Cửu Anh.. Đạt chín biến, bèn đồ thần!