Chương 177: Nguyện vọng của Igor

“Này, Cà Duy Ân, ngươi cũng cảm thấy thiết kế như vậy vô cùng tuyệt vời chứ, những con rối âm nhạc khổng lồ biểu diễn cho lũ trẻ, đó tuyệt đối là buổi biểu diễn âm nhạc tuyệt vời nhất từ trước đến nay.”

“Tạp Môn, ngươi muốn ta nói bao nhiêu lần, cho dù suy nghĩ của ngươi quả thực không tồi, nhưng quy mô đó quá mức khổng lồ, toàn bộ nhà hát, ngươi đang nói đùa sao? Tiền chắc chắn là không đủ.”

Trong một căn phòng có hai người đang kịch liệt thảo luận về bản thiết kế trên bàn, mà hai người này, một người là thợ sáng thế của Rhine —— Cà Duy Ân, và một người khác chính là thầy của Tạp Duy Nhĩ cùng Khoa Lai —— Tạp Môn, cả hai lúc này đều vô cùng trẻ tuổi.

“Này có vấn đề gì chứ, dù sao chỉ cần nhà hát xây dựng thành công, vậy thì chắc chắn không lo thu tiền vé, hơn nữa chẳng phải anh rất có tiền sao.”

Tạp Môn cũng vào lúc này không khách khí cầm lấy ly rượu của Cà Duy Ân trên bàn, còn Cà Duy Ân đối với hành vi của hắn cũng đã sớm thành thói quen, sau đó liền trực tiếp giật lại ly rượu.

“Tiền của tôi không phải tiền chắc, đơn đặt hàng chế tạo những con rối cho chiếc thuyền đó không nhỏ, nhưng tại sao tôi phải cho anh chứ, này.”

Cà Duy Ân nói xong liền uống cạn ly rượu, sau đó hướng thẳng ánh mắt về phía người thứ ba trong phòng.

“Nếu anh thật sự không được thì đi mượn tiền của tên này đi, dù sao hắn rất có tiền, đúng không Igor.”

Tạp Môn và Cà Duy Ân đều dồn ánh mắt về phía Igor, đoạn hồi ức kết thúc tại đây, trở lại hiện tại Igor đang ở dưới tầng hầm đại nhà hát, vừa nhìn phế tích xung quanh vừa đi về phía trước.

Tạp Môn khi đó là một nhạc gia rất có tiếng tăm, hơn nữa vô cùng ham thích sự nghiệp từ thiện, cũng là bạn cũ của Cà Duy Ân, khi ấy hắn muốn mang đến cho lũ trẻ một buổi hòa nhạc đầy hiệu ứng thị giác, cho nên đã cùng Cà Duy Ân thiết kế nhà hát này.

Igor lúc ấy cũng có mặt và cung cấp một số ý tưởng, bản nhạc do Tạp Môn soạn ra khiến toàn bộ nhà hát đều có thể chuyển động, mang lại trải nghiệm thị giác vô cùng mỹ diệu, vì thế hắn còn lấy một câu chuyện ít người biết đến thời kỳ hỗn độn làm cảm hứng sáng tác:

Đó là vào thời đại hỗn độn xa xôi, Ma Vương giáng tai họa xuống thế giới, muốn đẩy thế giới vào địa ngục, mà các anh hùng xuất hiện ở thời điểm nguy hiểm nhất, nhưng vào khoảnh khắc mấu chốt vẫn không địch lại, đúng lúc này thần linh can thiệp đưa ra phán quyết cuối cùng đối với Ma Vương khi đó.

Nhưng tai nạn đã xảy ra trong quá trình soạn thảo, Cà Duy Ân và Tạp Môn đột nhiên phát hiện một số đoạn trong bản nhạc hoàn chỉnh sẽ tạo ra liên động ngoài ý muốn với toàn bộ nhà hát, nếu biểu diễn thì toàn bộ nhà hát sẽ biến thành vũ khí chiến tranh.

Tạp Môn và Cà Duy Ân đều không muốn cục diện đó xảy ra, vì thế một người đem những con rối và ‘sứ giả cơ nhạc’ của nhà hát phong ấn lại, người còn lại giấu đi bản phổ nhạc, nhưng quân đội vẫn phát hiện ra điều đó, không còn cách nào khác Tạp Môn đành phải ẩn lui, hơn nữa tính toán mượn việc này để thu hút sự chú ý của quân đội.

“Nghĩ lại thì, tiền đầu tư xây dựng nhà hát khi đó còn chưa thu hồi lại được, nhưng vốn dĩ cũng không tính chuyện thu hồi vốn.”

Igor cảm thán về trải nghiệm của hai người bạn cũ, tuy rằng Tạp Môn thu hút phần lớn sự chú ý, nhưng Cà Duy Ân cũng vì thế mà chịu ảnh hưởng, dẫu sao thì nhật tử vẫn phải trôi qua, thế nhưng bên phía Tạp Môn lại không mấy thuận lợi, ai có thể ngờ tuổi xế chiều của mình lại xuất hiện một tên nghịch đồ chứ? Vô tình có được tình báo về nhà hát liền nhân cơ hội này coi đó là bước đệm để nổi danh.

“A, tìm thấy rồi.”

Cũng chính lúc này, Igor rốt cuộc đã tìm thấy người mà hắn đặc biệt muốn tìm, Christopher từng nói qua trong tinh cầu liên lạc rằng, sự việc hậu quả năm xưa lẽ ra hắn đã giải quyết xong nhưng lại phát sinh ngoài ý muốn, hắn cũng vội vã đến đây để dọn dẹp cái đuôi cho chuyện nhiều năm về trước.

Nhìn Khoa Lai trước mặt, Igor lạnh lùng nhìn đối phương, đối phương bị thương nặng, một chiếc thiết phiến khổng lồ đâm thủng bụng, hắn đã chẳng còn sống được bao lâu, hơn nữa vì ‘sứ giả cơ nhạc’ cần cung cấp lượng lớn ma lực, việc đối phương sử dụng nó ở trên đó đã sớm tạo gánh nặng cực lớn cho cơ thể.

Đây là lần thứ hai hắn tìm thấy đối phương, trong lần gặp đầu tiên lúc ấy Igor cũng từng khuyên bảo Khoa Lai từ bỏ, nhưng đối phương vẫn cứ kiên quyết làm theo ý mình, lại còn không ngừng lăng mạ Tạp Môn và Tạp Duy Nhĩ, điều này cũng khiến Igor hơi nổi giận, cho nên đã giở trò trên xe khiến chiếc xe lao xuống vực sâu, vốn dĩ Igor cho rằng đã cho hắn một cái chết đầy thể diện, nhưng không ngờ hắn trông có vẻ chẳng thèm mùng cái thể diện ấy.

“Ngươi định tiếp tục giễu cợt ta sao? Rõ ràng ta rất có tài năng, tại sao ta lại chỉ muốn tiến thêm một bước nữa, đám người đó nói với ta, chỉ cần làm được sẽ cho ta cơ hội nổi danh khắp đại lục.”

Khoa Lai cho đến tận bây giờ vẫn không hề cảm thấy hành vi của mình có vấn đề gì, bởi vì hắn đi lên từ tầng lớp đáy xã hội, hắn hiểu rõ nỗi thống khổ của người cùng khổ, hắn không muốn quay trở lại nơi đó nữa, trong khi Igor lại chẳng thèm để ý đến hắn mà tự lo nói một mình.

“Ngươi biết không? Lúc nào cũng mang một bộ mặt tươi cười trước mặt mọi người thực sự rất khó, tuy rằng ta có thể cảm giác được mình có những cảm xúc khác, nhưng ta vẫn thấy bản thân thiếu đi một loại cảm giác, chính là cái cảm giác mà mọi người xuất phát từ nội tâm muốn tìm kiếm và đạt được niềm vui sướng ấy, loại cảm giác này khiến ta giống như thiếu mất thứ gì khi bước chân đến nơi này vậy.”

Igor vừa nói vừa nhặt một thanh thép bên cạnh lên, vẻ mặt vô cùng trầm mặc, hoàn toàn không còn cảm giác như khi đối xử với Tư Tháp Thuý và Esis trước đó.

“Nói thật, ta đã ở nơi này hai vạn năm rồi, bất kể là tuổi mụ hay tuổi thật thì ta cũng đã không nhớ rõ nữa, lặp đi lặp lại việc cứu người cũng khiến ta mệt mỏi, hơn nữa ta cũng đã nhìn thấu rồi, thế giới này căn bản là vô phương cứu chữa, thế giới trước kia của ta cũng vậy, mọi người bình đẳng cư xử, một thế giới không có đau khổ, hừ đừng đùa nữa, điều này căn bản không thể thực hiện được, tất cả đều vô nghĩa.”

Khoa Lai nghe những lời của Igor trước mặt thì cảm thấy vô cùng kinh ngạc, bởi vì hắn căn bản không hiểu đối phương đang nói cái gì, và đúng lúc này, một cơn đau nhói thấu tim truyền đến, Igor trực tiếp đâm thẳng thanh thép vào lồng ngực Khoa Lai.

“Ta có thể vừa biết hành vi của mình không có bất kỳ ý nghĩa nào vừa tiếp tục tiến bước, nhưng lũ trẻ đó thì không, chúng có quyền lực tạo ra giá trị cho cuộc đời mình, hơn nữa ta cũng không tính toán bỏ cuộc, dù sao đây cũng là điều ta đã hứa với đứa trẻ đó.”

Igor vừa nói vừa không ngừng xoáy mạnh thanh thép trong tay, Khoa Lai muốn dùng tay ngăn cản, nhưng xiềng xích không gian đột ngột xuất hiện khóa chặt đôi tay hắn, hắn chỉ có thể thống khổ nghênh đón cái chết, và theo thời gian từng giây trôi qua, Khoa Lai cuối cùng cũng tắt thở.

Nhìn Khoa Lai đã tắt thở trước mặt, Igor lúc này cảm nhận được sự bình tĩnh đã lâu, sau đó đứng dậy, lau vết máu văng trên mặt, rồi lẩm bẩm như đang tự nói với chính mình.

“Ta đến thế giới này hiện tại chỉ vì hai mục đích, một là nhìn lũ trẻ lớn lên thật tốt, dẫn dắt chúng đi thực hiện giấc mơ đẹp đẽ không thể thành hiện thực ấy, dẫu cho đến cuối cùng có lẽ vẫn không thể thực hiện được, còn một mục đích nữa chính là tâm nguyện tồn tại từ thuở sinh thời của ta.”

Igor nói đến đây bèn dừng lại một chút, nhìn về phía tấm gương rách nát rơi ở một bên, nhìn hình ảnh phản chiếu trong gương, thứ phản chiếu trong gương lúc này sớm đã không phải là nhà sáng lập tổ chức xã hội không tưởng —— Igor, mà là Ma Thần —— Tác Luân Đề Khắc, kẻ phải tự tay giết chết tạo vật của chính mình trong một lần chuộc tội.

“Ta rốt cuộc là ai? (Rốt cuộc là một kẻ như thế nào?)”

Truyện liên quan