Chính văn cuốn · Chương 7: Trang 7
Trong đám nam sinh bỗng vang lên những lời bàn tán.
"Ê, cái bạn cầm bảng của lớp một là ai thế, sao trước giờ chưa thấy bao giờ?"
"Hình như là cô nàng học bá đó, nghe đâu lần nào cũng đứng thứ hai toàn khối. Trước đây mặc đồng phục nhìn mặt đã thấy thanh thuần lắm rồi, đúng chuẩn gương mặt mối tình đầu luôn, không ngờ vóc dáng cũng ngon nghẻ phết, đôi chân này, chậc chậc chậc."
"Mẹ kiếp, tao thấy tao yêu rồi, ngoan với đáng yêu quá đi mất." Tưởng Phàm lớn tiếng nói, "Sao trước đây không thấy bạn ấy nhỉ."
"Mày ngày nào cũng trốn học thì thấy thế nào được."
"Có bạn trai chưa? Tên gì thế?"
"Người ta là học bá, lấy đâu ra bạn trai." Người bạn bên cạnh đáp, "Tên thì tao thấy trên bảng vàng mấy lần rồi, hình như là Vãn, tự nhiên quên mất họ gì."
"Ê, A Kiêu." Tưởng Phàm huých huých Lục Tây Kiêu bên cạnh, "Biết không?"
Lục Tây Kiêu dời mắt khỏi điện thoại, ngẩng đầu lên, nhìn thấy Chu Vãn thì khẽ nhướng mày.
"Có giống mối tình đầu không?" Tưởng Phàm nói, "Lần này tao mới hiểu thế nào là gương mặt mối tình đầu đấy."
Lục Tây Kiêu không nói gì.
Tưởng Phàm mặc định cậu không thể nào quen biết kiểu con gái này, ôm ngực: "Không được, tao không thể nhìn thêm nữa, tim bị sự ngọt ngào này làm tan chảy mất rồi."
Lục Tây Kiêu nhướng mày: "Ngọt?"
Cậu nhớ lại hôm đó ở tiệm trò chơi, thiếu nữ đứng trong bối cảnh u tối và ồn ào, đường nét thanh tú, ngũ quan trong trẻo, hàng mi dài đen láy cụp xuống, rõ ràng là đôi mắt nai tròn trịa, vậy mà từ đáy mắt lại toát ra vẻ cố chấp và kiêu ngạo.
Chỉ là nhìn thì ngọt thôi, chứ tính cách thì chẳng ngọt ngào chút nào.
Tưởng Phàm cảm thấy cậu không biết thưởng thức nữ thần mới của mình: "Thế này mà còn không ngọt?"
Lục Tây Kiêu cười khẩy một tiếng.
*
Sau khi lễ khai mạc kết thúc, nội dung thi đấu đầu tiên là các môn điền kinh.
Chu Vãn đăng ký ném lao.
Không phải vì giỏi, mà vì rất ít nữ sinh chịu đăng ký môn này, cho nên chỉ cần đăng ký là có thể giành được thứ hạng.
Ủy viên thể dục nhờ vả nên cô mới đăng ký.
Ném lao kiểm tra danh sách từ rất sớm, Chu Vãn không kịp thay đồ, cô buộc áo khoác đồng phục ngang hông rồi chạy đi điểm danh, nhanh chóng được đưa đến sân thi đấu.
Vì lý do an toàn, bình thường ngay cả cơ hội tập luyện cũng không có, đây là lần đầu tiên Chu Vãn chạm vào cây lao, nó nặng hơn cô tưởng tượng nhiều.
Kết quả đương nhiên là rõ ràng, không có cây lao nào cắm được xuống đất cả.
Tưởng Phàm đăng ký nhảy xa, thi đấu ngay phía sau sân ném lao, nhìn Chu Vãn ném lao mà cười ha hả.
"Cái này có phải là sự đối lập đáng yêu không nhỉ." Tưởng Phàm cười không dứt, "Mẹ kiếp, đáng yêu quá đi, tao chịu không nổi nữa rồi."
Lục Tây Kiêu nghiêng đầu: "Mày chỉ có thế thôi à."
"Hạo Tử vừa nói em gái này tên là Vãn gì đó, nghe bảo còn là học bá đứng thứ hai toàn khối, A Kiêu, mày thật sự không thấy tên bạn ấy trên bảng thông báo à, có ấn tượng gì không?"
Lục Tây Kiêu: "Tao xem cái thứ đó làm gì."
"Cũng đúng." Tưởng Phàm chậc lưỡi, "Thi xong đi hỏi tên luôn."
Lục Tây Kiêu liếc nhìn cậu ta, im lặng nhếch môi.
Chu Vãn đành cắn răng hoàn thành năm lượt thi đấu, các nữ sinh đăng ký đều không biết ném lao, cuối cùng Chu Vãn "đục nước béo cò" lại giành được vị trí áp chót, hạng năm.
Cố Mộng ở bên cạnh cũng cười: "Biết thế tao cũng đăng ký."
Chu Vãn tháo kẹp giấy trên thẻ số xuống, bỏ vào túi.
Tuy vận động không nhiều nhưng cây lao cầm rất nặng, Chu Vãn đã lấm tấm mồ hôi.
"Đi thôi." Chu Vãn nói, "Mộng Mộng."
"Chúng mình đi xem nhảy cao trước có được không?"
"Ừ."
Cùng lúc đó, phía sau bỗng vang lên một giọng nói——
"Chu Vãn."
Trầm thấp, thanh lãnh, mang theo ý cười nhàn nhạt đầy vẻ hờ hững.
Bước chân cô khựng lại, quay đầu.
Lục Tây Kiêu mặc áo ngắn tay màu đen, gió thổi qua làm lộ ra bờ vai rộng và vòng eo hẹp đầy phong trần, đường xương hàm thanh thoát rõ nét, cổ cao, yết hầu sắc sảo, mái tóc bị gió thổi có chút rối.
Cậu nhìn thẳng vào cô.
Đây là lần đầu tiên cậu gọi tên cô.
Chu Vãn ngẩn người.
Cậu hất cằm, ra hiệu về phía trước: "Rơi thẻ học sinh rồi."
Chương 4
Tiếng gọi "Chu Vãn" đột ngột này của Lục Tây Kiêu không chỉ khiến cô ngẩn người, mà Cố Mộng và Tưởng Phàm bên cạnh cũng ngẩn ra.
Trong vẻ mặt sững sờ của hai người, Chu Vãn khẽ nói lời cảm ơn, nhặt thẻ học sinh rơi dưới đất lên, kéo Cố Mộng nhanh chóng rời đi.
"Mẹ kiếp." Tưởng Phàm nghiêng đầu nhìn Lục Tây Kiêu, "Mày quen à?"
"Chỉ biết cái tên thôi."
"Thế sao vừa nãy mày không bảo tao!" Tưởng Phàm ngẩn ra, lại thấy không đúng lắm, hạ giọng hỏi, "A Kiêu, mày đừng bảo là mày thích nữ thần của tao đấy nhé?!"
Lục Tây Kiêu nghiêng đầu liếc cậu ta một cái.
Tưởng Phàm thót tim, thầm nghĩ không thể nào, đây đâu phải kiểu người A Kiêu thích.
Nhưng cậu ta vẫn vỗ ngực: "Mày yên tâm, mày thích thì tao chắc chắn không tranh với mày, nhường cho mày."
"Tao cần mày nhường à?" Lục Tây Kiêu nhướng mày.
"..."
Được rồi, đúng là không cần thật.
Tưởng Phàm nhìn Chu Vãn đã đi xa, đôi chân thon dài trắng đến chói mắt kia, vẫn thấy khó tin: "Mày thích thật à?"
"Không thích." Lục Tây Kiêu nói.
Phía bên kia, Cố Mộng cũng không ngờ cô nàng ngoan hiền như Chu Vãn lại quen biết Lục Tây Kiêu, trước đây chưa từng thấy hai người có bất kỳ giao điểm nào.
"Vãn Vãn, Vãn Vãn, cậu với Lục Tây Kiêu có chuyện gì thế?"
Chu Vãn cài lại thẻ học sinh: "Gì cơ?"
"Sao cậu ta biết tên cậu!"
Chu Vãn khựng lại, nói thật: "Trước đây cậu ta đưa Hứa Di Tuyền đến tiệm trò chơi, chúng mình từng gặp nhau một lần."
"Thì ra là vậy." Cố Mộng gật đầu, "Làm tớ giật cả mình, cứ tưởng hai người quen nhau chứ."
Chu Vãn cúi đầu cười: "Tớ thì còn có thể quen cậu ta ở đâu được nữa."
...
Đại hội thể thao kết thúc, kéo theo đó là núi bài tập chất cao như núi.
Gần đến giờ tan học, trong lớp học vang lên những tiếng than vãn không ngớt, Chu Vãn và Khương Ngạn vì tham gia cuộc thi Vật lý nên còn phải gánh thêm hai tờ đề thi chuyên biệt nữa.
Truyện liên quan
Kinh Hôn Nồng Ẩn
【Cưới trước yêu sau, ẩn hôn, niên thượng, song khiết/sạch】. —.
Cùng Hắc Hồng Đệ Đệ Cùng Nhau Thượng Tổng Nghệ, Ta Bạo Hồng
【Chính văn đã kết thúc, phiên ngoại nóng bỏng vẫn đang tiếp nối…】. .
Tra Cha Vong Ân Khác Cưới! Tùy Mẫu Hòa Li Ném Đi Toàn Phủ
Song Nữ Chủ + Mẹ Con Liên Thủ + Cung Đấu Trạch Đấu + Thuần Cổ Ngôn Vô Bàn Tay ...
Linh Độ Ái Muội
【1V1+SC+HE+ẩn hôn+ngọt sủng ♥ trà sữa kem mặn bảy phần đường!】
Mạt Thế Nữ Xứng: Khai Cục Xuyên Đến Nam Chủ Trên Giường
【Xuyên thư + tang thi + không gian + dị năng + chênh lệch tuổi tác + song khiết + ...
Một giấc mộng như thuở ban đầu
# mảnh nhỏ hảo văn # cứu rỗi # lạn bài đánh hảo # nữ chủ siêu có mị lực ...