Chính văn cuốn · Chương 14: Trang 14

Lục Tây Kiêu bỗng cảm thấy cô ngồi bên cạnh chẳng hề khiến người ta phiền lòng chút nào, ngược lại còn mang đến cảm giác tĩnh lặng.

“Tại sao phải kiếm tiền?”

Lục Tây Kiêu lần đầu gặp cô là khi cô làm thêm ở tiệm trò chơi.

“Bà nội bị ốm.”

Anh nhướng mày, không hề tỏ ra quá ngạc nhiên hay thương cảm, lại rít một hơi thuốc, giọng nhàn nhạt: “Còn bố mẹ em đâu?”

“Bố tôi mất từ khi tôi còn nhỏ.”

Tay cầm thuốc của anh khựng lại một chút: “Thế còn mẹ em?”

Vì câu hỏi này, Chu Vãn vô tình cắn phải lưỡi, vị máu tanh nồng lan tỏa trong khoang miệng, nhưng cô không hề để lộ ra bất cứ điều gì.

Thấy cô không nói, Lục Tây Kiêu cũng không hỏi thêm.

Bưng hai bát mì tam tiên đến bàn ngồi xuống, lúc Lục Tây Kiêu cầm đũa, Chu Vãn thoáng thấy vết thương trên mu bàn tay anh, trông có vẻ đã vài ngày rồi nhưng không được chăm sóc kỹ, vết thương cứ lành rồi lại rách, đỏ ửng cả một mảng.

Chu Vãn thu hồi tầm mắt, cúi đầu ăn mì.

Lần này Lục Tây Kiêu cũng khá nể mặt mà ăn vài đũa.

Hai người lặng lẽ ăn mì.

Chu Vãn ăn xong trước, cô lấy khăn giấy lau miệng, sau đó khẽ nói với Lục Tây Kiêu: “Tôi ra ngoài một chút.”

“Ừ.”

Gần quán mì có một hiệu thuốc.

Chu Vãn mua cồn và băng gạc trở về.

Cô đẩy túi đồ về phía anh, ánh mắt rủ xuống: “Vết thương trên tay anh cần phải sát trùng.”

Lục Tây Kiêu nhướng mày.

Anh vốn được đủ loại con gái nuông chiều quen rồi, chẳng hề để tâm đến sự quan tâm này, rất không nể mặt: “Không cần.”

Chu Vãn khựng lại, cũng không bị thái độ của anh làm ảnh hưởng, chỉ nói cho anh biết hậu quả.

“Không sát trùng kỹ sau này có thể bị viêm, sẽ phiền phức hơn.”

Trước đây bà nội cô từng bị một lần.

Lục Tây Kiêu tựa vào lưng ghế, cằm hơi hếch lên, nhìn cô một cách hờ hững một lúc rồi bật cười.

Anh nghiêng người, đưa tay ra trước mặt cô, không nói gì.

Chu Vãn ngạc nhiên ngẩng đầu lên.

Lục Tây Kiêu cười có chút ngạo mạn: “Tôi không biết làm.”

“……”

Tâm trạng anh dường như lại trở nên khá tốt.

Thật khó đoán.

Chu Vãn lấy nước sát trùng, dùng tăm bông thấm một ít, giúp anh xử lý vết thương.

Cô cúi đầu, vô cùng nghiêm túc, mái tóc xõa trước ngực, vài sợi quét qua đầu ngón tay anh, hơi ngứa.

Góc độ này rất thích hợp để Lục Tây Kiêu quan sát cô.

Lông mi cô rất dài, chóp mũi cao thanh tú, ngũ quan còn nét ngây thơ, điểm không phù hợp với vẻ ngoài thanh lãnh này có lẽ chính là hai chiếc răng khểnh, Tưởng Phàm cảm thấy cô ngọt ngào cũng là nhờ công của hai chiếc răng này.

Cuối cùng, Chu Vãn dán băng gạc cho anh.

“Xong rồi.”

Lục Tây Kiêu cúi mắt nhìn thoáng qua, xử lý cũng ra dáng phết.

“Đi tiệm trò chơi à?” Anh hỏi.

“Ừ.”

“Đi thôi.” Lục Tây Kiêu đứng dậy.

Chu Vãn đi theo anh ra ngoài: “Anh cũng đi à?”

“Tiện đường đưa em.”

Tiệm trò chơi cách quán mì không xa, Chu Vãn đi theo Lục Tây Kiêu về phía trước.

Giữa đường, Lục Tây Kiêu nghe một cuộc điện thoại.

Giọng phía bên kia rất lớn, Chu Vãn ở bên cạnh cũng có thể nghe thấy: “A Kiêu! Mẹ kiếp, có đứa gây sự, đánh nhau rồi!”

Lục Tây Kiêu dừng bước: “Ở đâu?”

Địa chỉ Chu Vãn không nghe rõ, chỉ nghe thấy nói là ở đâu đó trên phố đi bộ.

“Ừ.” Giọng anh vẫn rất bình thản, “Tôi qua ngay.”

Cúp máy, Chu Vãn nói: “Anh đi đi, tôi sắp đến nơi rồi, tự đi là được.”

“Được.” Lục Tây Kiêu nói, “Có việc gì thì tìm tôi.”

*

Thành thật mà nói, tính tình Lục Tây Kiêu không phải là quá tệ, khác hẳn với mấy tên lưu manh hở tí là nổi nóng, về cơ bản không bao giờ có chuyện anh chủ động gây sự với người khác.

Nhưng tính cách lại cứng nhắc, bướng bỉnh, không bao giờ chịu cúi đầu trước ai.

Khi Lục Tây Kiêu đến nơi, hiện trường đã hỗn loạn, sắp kết thúc rồi.

Anh không định tham gia, vuốt lại mái tóc, ngồi xuống bậc thang, châm thuốc, thở ra một làn khói, làn khói bao phủ gương mặt anh khiến nó trở nên mờ ảo.

Trời chưa tối hẳn, ánh đèn đường vừa bật sáng phản chiếu trên bầu trời xanh thẫm, tựa như những vì sao lấp lánh.

Mồ hôi làm Tưởng Phàm cay cả mắt, liếc thấy Lục Tây Kiêu đang ngồi lười biếng bên cạnh, gào lên: “A Kiêu! Mày đến rồi thì giúp một tay đi chứ!”

Anh khẽ cười, búng búng tàn thuốc: “Chẳng phải sắp xong rồi sao.”

Những cảnh tượng thế này dễ dàng dán lên mỗi người tham gia cái nhãn “đầu gấu”.

Mà Lục Tây Kiêu dù không tham gia vào cuộc ẩu đả, nhưng rõ ràng là người ra lệnh.

Áo đen, dáng người sắc bén, miệng ngậm thuốc, gương mặt vô cảm hếch cằm nhìn xuống mọi người, đường nét ngũ quan dưới ánh đèn loang lổ càng thêm sắc lạnh.

Cũng chính lúc này, bên hông một người đối diện bỗng lóe lên tia sáng.

Không ai nhận ra.

Lục Tây Kiêu vớ lấy một cây gậy, đáy mắt đen như mực.

Động tác của anh cực nhanh, cơ bắp cuồn cuộn, giơ gậy đập mạnh vào cổ tay kẻ đó, con dao găm sắc bén rơi xuống đất theo tiếng kêu đau đớn.

“Đã muốn chơi trò hèn hạ.”

Lục Tây Kiêu kịp thời giơ tay chặn cú đấm của kẻ đó, nắm lấy tóc hắn kéo mạnh về phía sau, lạnh lùng nói: “Thì đừng để người ta phát hiện.”

Anh ra tay dứt khoát.

Chẳng mấy chốc đã kết thúc cuộc hỗn chiến này.

Lục Tây Kiêu tùy ý phủi bụi trên tay, đi đến trước mặt một kẻ đang ngã dưới đất, nhìn xuống hắn: “Về bảo với Lạc Hà, sau này có gì cứ trực tiếp tìm tao, không cần phải lén lút như vậy.”

Lục Tây Kiêu và Lạc Hà vốn không ưa nhau đã nhiều năm.

Lạc Hà lớn hơn hắn vài tuổi, vốn chẳng vừa mắt cái vẻ kiêu ngạo cùng phong thái nổi bật của hắn, chỉ hận không thể chộp lấy bất cứ cơ hội nào để chèn ép, hòng củng cố địa vị của bản thân.

Tưởng Phàm đứng bên cạnh khinh khỉnh nhổ một bãi nước bọt, rồi nghiêng đầu hỏi: "Chiều nay mày trốn học đi đâu thế, dạo này cứ thấy mày biệt tăm."

Trong đầu Lục Tây Kiêu thoáng hiện lên dáng vẻ của Chu Vãn.

Hắn nhếch môi: "Bệnh viện."

"Đi bệnh viện làm gì?"

"Lục Chung Nhạc ốm."

Truyện liên quan