Quyển 1 · Chương 901: 【Mộ Mưa】Thông báo

“Nhanh lên!”

“Mau gọi điện báo cảnh sát đi!”

Vương Long Hạo phản ứng rất nhanh, lập tức nói với hai người kia. Lỗ Phong Lâm, kẻ trước đó còn hung hăng áp đảo Ninh Thu Thủy, giờ đây khi nhìn thấy thi thể của Hà Vũ, lập tức như cọng rau héo gặp sương, ỉu xìu hẳn đi.

Hắn luống cuống tay chân móc điện thoại từ trong người ra, rồi bấm số gọi cảnh sát thành phố.

“Xin lỗi, số máy quý khách vừa gọi là số không tồn tại, xin vui lòng gọi lại sau…”

“Xin lỗi, quý khách…”

Lỗ Phong Lâm trợn mắt, không tin vào tai mình, hắn nhìn lại số điện thoại trên màn hình, xác nhận mình không hề bấm sai, rồi lại gọi thêm hai lần nữa. Cuối cùng, bàn tay cầm điện thoại buông thõng xuống một cách vô lực, hắn nói với Vương Long Hạo:

“Long… Long thiếu, số báo cảnh sát là… số không tồn tại.”

Vương Long Hạo cũng ngẩn người:

“Cái quái gì thế?”

Lỗ Phong Lâm ấp úng:

“Tôi nói là, số báo cảnh sát là… số không tồn tại.”

Vương Long Hạo cầm lấy điện thoại từ tay hắn, định tự mình gọi lại lần nữa, nhưng lại nghe Ninh Thu Thủy lên tiếng:

“Không cần gọi nữa, không gọi được đâu.”

Lỗ Phong Lâm nhướng mày:

“Này, cậu có ý gì hả?”

Ninh Thu Thủy liếc nhìn hắn một cái, rồi tóm tắt lại những chuyện vừa xảy ra.

“Bây giờ có thể xác định hai việc. Thứ nhất, điện thoại của chúng ta chắc là không gọi ra ngoài được nữa.”

“Thứ hai, nếu một người chết đi, số điện thoại của người đó sẽ trở thành số không tồn tại.”

“Ngược lại mà nói, nếu số điện thoại của ai đó biến thành số không tồn tại, thì người đó… khả năng cao là đã gặp nạn rồi.”

Giọng nói không lớn của Ninh Thu Thủy vang lên giữa cơn mưa tầm tã lại trở nên vô cùng chói tai. Lỗ Phong Lâm cao một mét chín, vậy mà bị câu nói của Ninh Thu Thủy làm cho giật bắn mình:

“Ninh Thu Thủy, tôi thấy đầu óc cậu có vấn đề phải không?”

“Cậu là bác sĩ, không phải thầy bói, ở đây lảm nhảm cái gì thế? Người chết với số điện thoại biến thành số không tồn tại thì liên quan quái gì đến nhau?”

“Trời âm u thế này, cậu ở đây gieo rắc tin đồn nhảm nhí, dọa ai đấy?”

Lời lẽ của Lỗ Phong Lâm cực kỳ hung hăng, có vẻ như vì hắn tự cho mình là kẻ khỏe mạnh nhất trong nhóm, dù sao cũng chẳng ai dám làm gì hắn, nên nghĩ gì nói nấy. Trong lòng hắn, ngoài Vương Long Hạo là tuyệt đối không được đắc tội, còn những người khác nếu dám chọc vào hắn, chắc chắn sẽ bị trả đũa.

Thế nhưng lúc này, đối mặt với lập luận của Ninh Thu Thủy, Vương Long Hạo lại nghĩ ngay đến người quản gia của khách sạn tư nhân này.

Hình như đúng là như vậy thật…

Trước đó hắn gọi cho quản gia khách sạn cũng là số không tồn tại. Trừ khi bây giờ có thể tìm thấy quản gia để bác bỏ lời nói của Ninh Thu Thủy, nhưng hiện tại quản gia người không thấy, xác không còn, ai dám chắc ông ta còn sống?

Nghĩ đến đây, sống lưng Vương Long Hạo bắt đầu rịn mồ hôi.

Nếu chỉ có quản gia gặp nạn thì không đáng sợ, dù sao khu sơn trang này nằm sâu trong rừng núi, thỉnh thoảng gặp phải rắn độc thú dữ cũng là chuyện bình thường. Nhưng một khi giả thuyết của Ninh Thu Thủy là đúng, điều đó có nghĩa là bọn họ rất có thể đã đụng phải thứ gì đó không sạch sẽ!

Ngay khi Vương Long Hạo đang suy nghĩ, Ninh Thu Thủy giơ tay chỉ vào thi thể Hà Vũ trong xe buýt, nói với Lỗ Phong Lâm:

“Nhìn cách chết của anh ta đi… cổ bị bẻ gãy một cách thô bạo. Tôi có thể khẳng định chắc chắn với anh, thú dữ không thể làm được điều này, hơn nữa trên thi thể Hà Vũ hoàn toàn không có dấu vết bị thú dữ cắn xé.”

“Còn nữa, trên xe không có bất kỳ dấu vết giằng co nào, chứng tỏ trước khi chết Hà Vũ không hề phản kháng. Theo lẽ thường, phải có người đánh úp mới làm được như vậy. Nhưng lúc đó tất cả chúng ta đều đã xuống xe, trên xe chỉ còn một mình Hà Vũ. Trước khi Hà Vũ chết, tôi vẫn đang nói chuyện điện thoại với anh ta. Dựa vào nội dung cuộc gọi, Hà Vũ biết mình sắp chết nhưng lại không hề phản kháng, điều này rất kỳ lạ!”

“Cuối cùng, dù có người lén lút lẻn lên xe buýt đánh úp Hà Vũ, thì chắc chắn không phải là chúng ta. Với cơn mưa lớn bên ngoài kia, làm sao xung quanh xe buýt lại không để lại chút dấu vết nước hay dấu chân nào?”

Lỗ Phong Lâm bị Ninh Thu Thủy vặn lại đến mức đầu óc choáng váng, hắn chẳng còn quan tâm Ninh Thu Thủy nói gì nữa, giờ đây hắn chỉ cảm thấy mình mất mặt trước Vương Long Hạo, liền buột miệng:

“Người ta không thể để giày ở ngoài mưa, giết người xong rồi quay ra xỏ lại à? Đạo lý đơn giản thế mà cậu cũng không nghĩ ra sao?”

“Đi giày sẽ có tiếng động đấy, đồ ngốc.”

Hắn còn muốn nói thêm gì đó, Vương Long Hạo bỗng biến sắc, nói với hai người:

“Đợi đã… lúc chúng ta vừa xuống xe, Hà Vũ là người mở cửa xe. Xe đỗ trong nhà để xe, anh ta lại không lái xe, bên ngoài cũng không có mưa, tại sao Hà Vũ lại phải đóng cửa xe?”

Lỗ Phong Lâm không thèm suy nghĩ, tiếp lời ngay:

“Có lẽ không phải anh ta đóng thì sao?”

Lời vừa dứt, sắc mặt chính hắn cũng thay đổi.

Cả ba người nhìn vào trong xe buýt với ánh mắt kinh hãi, rồi quay đầu bỏ chạy vào trong khách sạn.

Trên đường đi, Lỗ Phong Lâm nói với Vương Long Hạo:

“Long thiếu, chuyện Hà Vũ chết, hay là chúng ta cứ tạm thời giấu đi… tránh gây ra hoảng loạn không cần thiết!”

Vương Long Hạo lắc đầu:

“Không giấu được!”

“Trong sơn trang có thể đã xuất hiện một tên ‘sát nhân cuồng’, mọi người phải chuẩn bị đề phòng, nếu không bất cứ lúc nào cũng có thể xuất hiện nạn nhân tiếp theo!”

Lỗ Phong Lâm nghe vậy thì sững sờ, sau đó mắt đảo liên hồi, trên mặt hiện lên một tia vui mừng khó hiểu, hắn cười nói:

“Đúng đúng đúng!”

“Vẫn là Long thiếu suy nghĩ chu đáo!”

“Tôi đi triệu tập bọn họ đến phòng giải trí ở tầng một họp!”

Vương Long Hạo nhìn Ninh Thu Thủy, nói với cậu:

“Bác sĩ Ninh, cậu đi cùng tôi xuống tầng một trước.”

Ninh Thu Thủy gật đầu.

“Được.”

Ba người chia nhau làm việc, Vương Long Hạo dẫn Ninh Thu Thủy xuống phòng giải trí ở tầng một ngồi xuống, tự rót cho mình một ly nước lạnh rồi hỏi Ninh Thu Thủy:

“Bác sĩ Ninh, lúc nãy Hà Vũ nói gì với cậu trong điện thoại, kể lại cho tôi nghe!”

Ninh Thu Thủy do dự một chút:

“Long thiếu, anh muốn nghe toàn bộ sao?”

Vương Long Hạo gật đầu:

“Ừ, toàn bộ, bất kể anh ta nói gì, cậu cũng đừng giấu giếm!”

Trí nhớ của Ninh Thu Thủy rất tốt, cậu thuật lại nguyên văn những gì Hà Vũ đã nói cho Vương Long Hạo nghe. Sau khi nghe xong, người kia im lặng hồi lâu không nói lời nào.

“Long thiếu… có một câu tôi không muốn nói, nhưng sơn trang và khách sạn tư nhân này của anh trước đây có từng bị ma ám không?”

Vương Long Hạo lắc đầu.

“Làm gì có, nếu bị ma ám thì tôi còn sống đến hôm nay sao?”

“Hai năm trước tôi cũng từng đến sơn trang này tránh nóng, chưa từng thấy mưa lớn thế này, càng không xảy ra nhiều chuyện quái đản như vậy… hết người chết bất đắc kỳ tử, lại đến điện thoại biến thành số không tồn tại, thật mẹ nó là điềm gở!”

Hắn ực ực uống cạn hai ngụm nước lạnh, Ninh Thu Thủy lại hỏi:

“Vậy, Long thiếu, trong khoảng thời gian gần đây, sơn trang tư nhân của anh có xảy ra chuyện gì kỳ lạ không?”

Vương Long Hạo cẩn thận suy nghĩ một chút:

Nếu nhất định phải nói có điều gì kỳ lạ, thì hình như có một chuyện khá bất thường. Khoảng một tháng trước, quản gia của sơn trang là Ngũ Thù có gửi cho tôi một tin nhắn. Hắn nói rằng hình như trước đó có người đã lẻn vào sơn trang, bên trong hơi lộn xộn, xuất hiện thêm rất nhiều tạp vật, dọn dẹp rất phiền phức, thế nên chuyến đi nghỉ mát lần này của chúng ta đành phải hoãn lại nửa tháng...

Truyện liên quan