Quyển 1 · Chương 900: 【Mộ Mưa】Liên lạc tử thần

Ninh Thu Thủy do dự một chút, cuối cùng anh không chọn cách tự mình đi tìm Hà Vũ mà đi theo mọi người lên lầu.

Dù sao cũng không xa, đợi Hà Vũ hồi sức, cậu ta tự khắc sẽ biết đường tìm đến.

Ninh Thu Thủy chọn căn phòng 210 nằm sâu bên trong nhất. Vì số phòng nhiều hơn số người nên có vài phòng mọi người phải ở ghép.

Nhưng căn phòng của Ninh Thu Thủy chỉ có một mình anh. Đẩy cửa bước vào, căn phòng rộng rãi, ngăn nắp và được dọn dẹp sạch sẽ.

Dưới kệ tivi còn bày vài mô hình nhân vật tinh xảo.

Ninh Thu Thủy khóa trái cửa phòng, cởi bỏ quần áo rồi bước vào phòng tắm, tắm rửa bằng nước nóng.

Dòng nước ấm áp trút xuống từ trên đầu khiến cơ thể căng thẳng của Ninh Thu Thủy thả lỏng đôi chút. Anh xoa dầu gội lên tóc, nhẹ nhàng gãi rửa.

Đang tắm, Ninh Thu Thủy bỗng nghe thấy một âm thanh kỳ lạ.

Ban đầu, Ninh Thu Thủy tưởng mình nghe nhầm, nhưng âm thanh đó cứ tồn tại dai dẳng khiến anh không thể không chú ý.

Rào rào——

Tiếng nước quá lớn, Ninh Thu Thủy lập tức tắt vòi hoa sen.

“...”

Không còn tiếng nước can thiệp, lần này Ninh Thu Thủy đã nghe rõ nguồn gốc của âm thanh đó.

Âm thanh kỳ lạ kia... phát ra từ vòi hoa sen của anh.

Ninh Thu Thủy tháo vòi hoa sen xuống, đưa ra xa một chút rồi áp sát vào tai, cố gắng nghe cho rõ hơn.

Đột nhiên, sắc mặt Ninh Thu Thủy biến đổi, anh vứt mạnh vòi hoa sen đi, lùi lại mấy bước, thoát khỏi buồng tắm!

Ánh mắt anh kinh hãi nhìn chằm chằm vào cái vòi đó, nhịp thở trở nên dồn dập.

Trong vòi hoa sen... vậy mà có người đang nói chuyện!

“Là ảo giác của mình sao?”

Ninh Thu Thủy điều hòa lại hơi thở, ép bản thân phải bình tĩnh lại.

Anh cẩn thận bước vào buồng tắm, tiến lại gần vòi hoa sen, lần này âm thanh đó đã biến mất, như thể chưa từng xuất hiện.

Ninh Thu Thủy vẫn không yên tâm, cảm giác bất an ngày càng mãnh liệt, anh cứ ngỡ như có thứ gì đó đang lén lút nhìn mình ở đâu đây. Vì thế, anh không tắm tiếp nữa mà dùng vòi nước ở bồn rửa mặt để xả sạch bọt xà phòng trên đầu.

Khi đang lau tóc, ánh mắt Ninh Thu Thủy xuyên qua màn mưa ngoài cửa sổ, vô tình rơi vào chiếc xe buýt trong nhà xe. Anh thấy cửa xe và cửa sổ đều đóng chặt, không có ai bước xuống, hơn nữa còn thấp thoáng thấy một bóng đen ngồi ở vị trí tài xế, bất động.

Tuy nhiên, vì màn mưa quá dày đặc nên Ninh Thu Thủy cũng không chắc mình có nhìn nhầm hay không.

Anh thở hắt ra, dùng chiếc khăn trắng sạch sẽ lau khô người, thay một bộ quần áo ngắn tay quần đùi khá thoải mái, rồi lấy điện thoại ra gọi cho Hà Vũ.

Tút——

Tút——

Một lúc lâu sau, điện thoại mới được kết nối.

“Alo, Hà Vũ, cậu không sao chứ?”

Ninh Thu Thủy hơi lo lắng cho Hà Vũ, anh cũng không biết sự lo lắng này từ đâu ra, nhưng lúc xuống xe, anh cảm thấy “trạng thái” của Hà Vũ có chút bất thường.

Đặc biệt là khi họ đều đã rời khỏi xe buýt, Hà Vũ dường như không có ý định bước xuống.

“Cứu... cứu... tôi...”

Giọng nói yếu ớt của Hà Vũ truyền đến từ điện thoại.

Nghe thấy tiếng này, Ninh Thu Thủy lập tức lao ra khỏi phòng. Ở hành lang, anh va phải Vương Long Hạo nhưng không thèm để ý, mà lớn tiếng nói vào điện thoại:

“Hà Vũ, tình hình cậu ở đó thế nào rồi?”

Lời vừa dứt, Lỗ Phong Lâm, một người đàn ông vạm vỡ bên cạnh Vương Long Hạo, quát lớn với Ninh Thu Thủy:

“Mẹ kiếp, không có mắt à? Hành lang rộng thế này mà cứ đâm sầm vào Long thiếu?!”

“Đồ ngu!”

Hắn kiên quyết bênh vực Vương Long Hạo, cảm xúc kích động nhưng bị Vương Long Hạo ngăn lại. Người sau nhanh chóng bước theo sau Ninh Thu Thủy.

Cùng lúc đó, Hà Vũ lại khó khăn phát ra tiếng:

“Không... kịp... rồi...”

“Mọi người... mau chạy đi... càng nhanh càng tốt...”

“Mau rời khỏi... cái khách sạn đó...”

“Bên trong... có... có...”

Cậu ta chưa nói hết câu đã đột ngột im lặng. Bước chân đang vội vã của Ninh Thu Thủy khựng lại, anh đứng chôn chân tại chỗ, hét vào điện thoại:

“Alo! Hà Vũ!”

“Hà Vũ, cậu nghe thấy không?”

“Vừa rồi cậu nói, khách sạn có cái gì?”

“Cậu...”

Ninh Thu Thủy chưa nói hết lời, trong điện thoại đã truyền đến một giọng nói lạnh lẽo:

“Xin lỗi, số điện thoại quý khách vừa gọi là số không tồn tại...”

Khi âm thanh này vang lên, toàn thân Ninh Thu Thủy run bắn lên, suýt chút nữa đã ném bay điện thoại!

Vương Long Hạo đi theo phía sau thấy anh cử chỉ vội vàng, phản ứng kỳ quái, không nhịn được hỏi dồn:

“Ninh Thu Thủy, tình hình gì thế, cậu gọi cho Hà Vũ à, Hà Vũ sao rồi?”

Ninh Thu Thủy quay đầu nhìn Vương Long Hạo, đối phương dường như không mấy để tâm đến cú va chạm lúc nãy, ngược lại Lỗ Phong Lâm bên cạnh thì ánh mắt đầy ác ý.

Sau khi thuật lại chuyện vừa rồi, Vương Long Hạo nhíu mày, nói với Ninh Thu Thủy:

“Cậu ta vẫn chưa xuống xe sao?”

Ninh Thu Thủy:

“Chắc là vậy.”

Vương Long Hạo nghĩ ra điều gì đó, vừa đi về phía phòng mình vừa nói với Ninh Thu Thủy:

“Cậu đợi tôi một chút, tôi có áo mưa, chúng ta ra xe xem thử!”

Lấy áo mưa xong, cả ba người băng qua cơn mưa lớn, đi đến nhà xe.

Trời rất tối, nhưng đèn trong nhà xe lại rất sáng. Khi Vương Long Hạo bật đèn trên cao lên, cả ba lập tức nhìn thấy... máu trên mặt đất.

Máu không nhiều, rỉ ra từ khe cửa xe buýt.

Vương Long Hạo vẫy tay ra hiệu cho hai người kia, họ vòng qua cửa xe, tiến đến phía trước xe buýt.

“Mẹ kiếp!”

Vương Long Hạo là người đầu tiên ngẩng đầu lên, bị dọa đến mức lùi lại nửa bước, giẫm lên chân Lỗ Phong Lâm, lảo đảo suýt ngã.

Sau khi Ninh Thu Thủy và Lỗ Phong Lâm nhìn thấy cảnh tượng bên trong xe buýt, sống lưng cũng lạnh toát.

Dưới ánh đèn nhợt nhạt, Hà Vũ ngồi quay lưng lại với cửa sổ xe, mặt đối diện với lưng ghế lái, hai tay buông thõng, nhưng cổ lại bị bẻ ngược một trăm tám mươi độ, cằm hướng lên trên, nhìn chằm chằm mọi người qua cửa kính, khuôn mặt biến dạng vô cùng kinh hãi!

Cổ cậu ta bị gãy, xương sống đâm xuyên qua cổ họng, máu thịt be bét...

Tái bút: Chúc ngủ ngon! Đã tiễn bạn của chị Cá về, ngày mai cập nhật bình thường, sẽ không làm mấy trò âm u thế này nữa.

Truyện liên quan