Quyển 1 · Chương 442: Nghịch lân minh ước

“đây là…… nghịch lân minh ước? nhóc con, ngươi lấy được nó từ đâu?” giọng nói của tàn hồn cổ long mang theo sự kích động khó tin.

“quà tặng của tinh linh bóng đêm.” lâm dịch đáp lại trong ý thức, “sư phụ, thứ này có tác dụng gì?”

“có tác dụng gì?” tẫn gần như gào lên, “đây là một trong mười hai chiếc chìa khóa mở ra ‘bí cảnh long mộ’! tập hợp đủ mười hai mảnh nghịch lân, có thể mở ra nơi chôn cất cuối cùng của long tộc thượng cổ—— nơi đó chôn giấu truyền thừa hoàn chỉnh nhất, di bảo mạnh mẽ nhất của long tộc, thậm chí có thể có…… linh hồn tổ long chưa từng tử vong!”

“quan trọng hơn là——” giọng điệu của tẫn trở nên nghiêm túc, “mỗi một mảnh nghịch lân đều ẩn chứa ‘bản nguyên pháp tắc’ tương ứng với long vương. mảnh ‘nguyệt ảnh’ trong tay ngươi, tương ứng với thuộc tính kép của ‘ám ảnh long’ và ‘nguyệt hoa long’. dung hợp nó, trong thất tâm tuần hoàn của ngươi, thuộc tính ‘ám long’ và ‘băng long’ sẽ đạt được bước nhảy vọt về chất, thậm chí có khả năng ngưng tụ trước ‘long tâm hư ảnh’ tương ứng!”

lâm dịch chấn động trong lòng.

sự cân bằng của thất tâm tuần hoàn là mối nguy lớn nhất của hắn hiện tại. băng hỏa long tâm mạnh mẽ, năm tâm còn lại chỉ là hư ảnh, khiến cho việc vận chuyển sức mạnh thường xuyên bị trì trệ. nếu có thể ngưng tụ trước thực ảnh của ‘ám long tâm’ và ‘băng long tâm’……

“nhưng dung hợp cần thời gian.” tẫn bình tĩnh lại, “hơn nữa quá trình sẽ có rủi ro—— ý chí long vương còn sót lại trong nghịch lân, có thể xung kích linh hồn ngươi. với trạng thái hiện tại của ngươi, tỉ lệ thành công…… không quá năm phần.”

năm phần.

một nửa sống, một nửa chết.

lâm dịch nhìn nghịch lân trong tay, lại nhìn huyền kính yếu ớt, sở mộng dao mệt mỏi và ngải lộ vi, cuối cùng nhìn về phía vùng đất bên ngoài kết giới đã bị vó ngựa kẻ địch giày xéo.

“đủ rồi.” hắn khẽ nói.

“ngươi nói cái gì?” tẫn ngẩn ra.

“xác suất năm phần, là đủ rồi.” lâm dịch bình thản nói trong thức hải, “sư phụ, giúp con hộ pháp. đêm nay, con phải dung hợp mảnh nghịch lân này.”

“ngươi điên rồi sao?! đại quân bên ngoài áp sát, bất cứ lúc nào cũng có thể phát động tổng tấn công! ngươi bây giờ bế quan dung hợp, nhỡ đâu kẻ địch đánh vào——”

“cho nên cần mọi người giúp con tranh thủ thời gian.” lâm dịch ngắt lời ông, “ba tiếng. con chỉ cần ba tiếng.”

thế giới thực tại, trên tế đàn.

lâm dịch mở mắt, ánh mắt quét qua ba người: “huyền kính, vết thương của ngươi cần tĩnh dưỡng, đi cùng ngải lộ vi đến lều y tế của hành tu ti. mộng dao, kết giới giao cho ngươi duy trì, nếu năng lượng không đủ…… thì dùng cái này.”

hắn ném cho sở mộng dao một tinh thể màu xanh băng lớn bằng nắm tay—— đó là sản phẩm phụ tạo ra khi luyện chế “mảnh vỡ băng viêm chung mạt” trước đó, ẩn chứa năng lượng hệ băng tinh khiết, có thể tạm thời bổ sung tiêu hao của kết giới.

“ngươi muốn làm gì?” sở mộng dao nhạy bén nhận ra điều gì đó.

“bế quan.” lâm dịch nói ngắn gọn, “ba tiếng. trong ba tiếng này, bất kể bên ngoài xảy ra chuyện gì, đừng để ai làm phiền ta.”

ngải lộ vi vội vàng nói: “nhưng anh ơi, trạng thái của anh……”

“tin anh.” lâm dịch nhìn cô, lại nhìn sở mộng dao, cuối cùng ánh mắt dừng lại trên người huyền kính, “cũng cảm ơn món quà của ngươi. đợi ta xuất quan…… ta sẽ trả lại cho tinh linh bóng đêm một món quà lớn hơn.”

nói xong, hắn không giải thích thêm, xoay người đi về phía sâu nhất của long tâm tế đàn—— nơi đó có một mật thất thiền định do long tộc cổ đại để lại, cửa đá dày nặng, khắc đầy phù văn kết giới ngăn cách trong ngoài.

cửa đá chậm rãi đóng lại.

trên tế đàn, ba cô gái nhìn nhau.

sở mộng dao hít sâu một hơi, siết chặt trượng tài quyết: “ngải lộ vi, đưa huyền kính đi trị thương. sau đó…… triệu tập tất cả quan chức cấp ti, đến tế đàn họp. chúng ta phải lập ra một kế hoạch—— trước khi bệ hạ xuất quan, tử thủ ba tiếng này.”

ngải lộ vi gật đầu mạnh, dìu huyền kính đứng dậy.

huyền kính lại khẽ đẩy tay cô ra, đôi mắt tím nhìn về phía cánh cửa đá đóng chặt, thấp giọng nói: “chị nói…… khi nghịch lân dung hợp, người dung hợp sẽ tỏa ra khí tức long tộc mạnh mẽ, có thể dẫn đến ‘sự chú ý của một số tồn tại’. các ngươi tốt nhất…… nên chuẩn bị một chút.”

sở mộng dao rùng mình: “tồn tại gì?”

“không biết.” huyền kính lắc đầu, “chị chỉ nói, đó là cấm kỵ được ghi chép trong cổ tịch của tinh linh bóng đêm—— ‘nghịch lân hiện, kẻ săn rồng tỉnh’.”

lời vừa dứt, gió đêm chợt lạnh. ngay khi lâm dịch bắt đầu bế quan, bên ngoài thung lũng trụy long, đại doanh liên quân.

trong đại trướng trung quân, bầu không khí lại không hề thoải mái như tưởng tượng.

nam tước o nhĩ ngồi ở vị trí chủ tọa, sắc mặt âm trầm. trên chiếc bàn dài trước mặt hắn, trải ra một văn thư chính thức vừa được gửi đến từ công quốc phỉ thúy lâm mạch.

văn thư dùng lời lẽ nghiêm khắc, lấy lý do công quốc “duy trì ổn định biên giới, ngăn chặn làn sóng tị nạn tấn công” để chính thức yêu cầu liên quân của nam tước o nhĩ “ngay lập tức dừng hành động quân sự, rút lui về phạm vi quận tử hôi nham”. ở phần ký tên, đóng dấu của công tước phỉ thúy, và…… ấn chương hỗ trợ của hội viêm hoàng.

“chú ấy…… vậy mà thực sự nhúng tay vào.” nam tước o nhĩ nghiến răng, ném mạnh văn thư xuống bàn, “còn có hội viêm hoàng! triệu kình thiên tên ngụy quân tử đó, miệng thì nói trung lập, sau lưng lại cấu kết với vương quốc chung yên!”

dưới trướng, ngồi ba người.

bên trái là một lão giả mặc áo tế tư đỏ thẫm, trên ngực in dấu thập tự ngược—— người phụ trách hành động lần này của hắc ám giáo đình, hồng y giáo chủ mặc phi.

bên phải là một thú nhân chột mắt, phần thân trên trần trụi đầy sẹo, bên hông đeo hai chiếc rìu máu—— đại đầu mục của liên minh cướp bóc, “huyết phủ” lạp đức.

mà người ở giữa, lại là một người bí ẩn khoác áo choàng xám, khuôn mặt ẩn trong bóng tối. trong tay hắn đang xoay xoay một quân cờ pha lê trong suốt, bên trong quân cờ thấp thoáng có tinh đồ luân chuyển.

“đại nhân o nhĩ không cần nổi giận.” giọng người áo xám khàn khàn, mang theo nhịp điệu kỳ lạ, “thái độ của công quốc phỉ thúy lâm mạch, sớm đã nằm trong dự liệu. công tước phỉ thúy tuy là chú của ngài, nhưng ông ta trước hết là một chính trị gia. sau lưng hội viêm hoàng là ‘côn lôn’, đó là thế lực mà ngay cả vĩnh hằng giáo đình cũng phải kiêng dè ba phần. họ đứng ra gây áp lực, là chuyện bình thường.”

“vậy bây giờ chúng ta phải làm sao?” lạp đức ồm ồm nói, “cường công? kết giới đó ta đã xem qua rồi, ít nhất có thể chặn chúng ta ba ngày! ba ngày thời gian, đủ để viện quân của hội viêm hoàng từ phỉ thúy lâm mạch chạy tới rồi!”

giáo chủ mặc phi cười lạnh: “viện quân? họ không kịp đâu. từ khu vực cốt lõi của phỉ thúy lâm mạch đến thung lũng trụy long, nhanh nhất cũng phải hai ngày rưỡi. mà chúng ta…… tối nay là có thể phá vỡ kết giới.”

“ồ?” mắt nam tước o nhĩ sáng lên, “giáo chủ có diệu kế gì?”

mặc phi lấy từ trong ngực ra một chiếc đầu lâu pha lê đen ngòm, trong hốc mắt đầu lâu cháy lên quỷ hỏa màu xanh: “đây là thánh vật của giáo đình—— ‘ám thực lâu cốt’. nó có thể phóng ra tia ‘pháp tắc hủ thực’, chuyên phá giải loại kết giới dựa vào lõi năng lượng cổ đại để duy trì này. chỉ cần tập trung sức mạnh của mười cường giả cấp giáo chủ để thúc đẩy, trong vòng ba tiếng, là có thể xé ra một lỗ hổng vĩnh viễn trên kết giới.”

người áo xám lại lắc đầu: “ba tiếng…… quá lâu rồi.”

hắn đứng dậy, đi đến bên trướng, nhìn về phía quầng sáng bảy màu trên bầu trời thung lũng trụy long: “lâm dịch lúc này bế quan, chắc chắn là đang tiêu hóa một thu hoạch quan trọng nào đó. nếu cho hắn ba tiếng, đợi đến khi hắn xuất quan, thực lực có thể sẽ lại đột phá. đến lúc đó…… dù chúng ta có phá được kết giới, cũng phải trả giá đắt.”

Truyện liên quan