Quyển 1 · Chương 1: Nhập học

Tôi tên Ngụy Tuấn Hi, sinh ra trong một gia đình bình thường ở một huyện lỵ bình thường, vì muốn ra ngoài trải nghiệm cuộc sống, lúc đăng ký nguyện vọng đại học tôi đã cố tình chọn một trường thật xa nhà.

Sau khi chuẩn bị xong xuôi mọi thứ ở nhà, tôi liền bước lên chuyến tàu rời quê, lao đến thành phố xa lạ, ngôi trường xa lạ ấy.

“Wow! Đây là trường đại học mình sắp theo học sao?” Vừa đến cổng trường, tôi đã bị cánh cổng hoành tráng này làm cho chấn động, lúc trước xem trên mạng cũng đâu thấy nó khí phái thế này. Trước cổng trường đặt một tấm bia đá khổng lồ, trên đó khắc tám chữ lớn màu đỏ:

“Không có quy củ, không thành khuôn phép”

Tôi cảm thấy hơi kỳ quái, tại sao cổng một trường đại học lại đặt một câu như vậy, chẳng lẽ quy định của trường rất nghiêm khắc sao? Không kịp nghĩ nhiều, tôi đã nóng lòng muốn bắt đầu cuộc sống đại học, vội vã đi đến chỗ báo danh cho tân sinh viên.

Đến chỗ báo danh, một học tỷ xinh đẹp lại giúp tôi làm thủ tục nhập học, “Đây là APP độc quyền của trường, học đệ quét mã tải về nhé!”

“À, vâng vâng.” Tôi vội vàng lấy điện thoại ra quét mã tải APP của trường.

“Thông tin cụ thể về trường và nội quy, quy chế của trường đều có thể xem trên APP, nếu không tìm thấy ký túc xá thì cũng có thể vào đó xem bản đồ trường nhé.”

Nghe học tỷ xinh đẹp kiên nhẫn giải thích về APP của trường, tôi thầm nghĩ: Nếu sau này cũng tìm được một cô bạn gái xinh đẹp như vậy thì tốt quá…

Đang miên man suy nghĩ, học tỷ đột nhiên nói: “Học đệ, khu vực gần trường chúng ta đang nâng cấp hệ thống viễn thông, bình thường chỉ có thể dùng mạng nội bộ của trường để liên lạc, muốn gọi cho bố mẹ thì đến chỗ cô quản lý ký túc xá mượn điện thoại bàn nhé.”

“Vâng, em biết rồi, cảm ơn học tỷ.” Tôi lịch sự cảm ơn học tỷ, muốn nhanh chóng rời đi để bắt đầu cuộc sống đại học của mình.

Trước khi đi, học tỷ nhỏ giọng nói với tôi một câu: “Phải tuân thủ quy tắc của trường thật tốt nhé, cẩn thận đừng để người khác lừa.”

Lúc nói những lời này, sắc mặt học tỷ trở nên âm trầm, trông vô cùng đáng sợ, trong đầu tôi vẫn còn ngập tràn niềm vui sướng khi vừa bước vào cổng trường, thầm nghĩ:

“Nội quy trường học thì có gì ghê gớm chứ, bình thường mình rất tuân thủ quy củ mà. Không để bị lừa? Ý là mấy vụ bán sim điện thoại đầu năm học sao? Thiên tài có chỉ số IQ cao tới 250 (đồ ngốc) như mình sao có thể mắc lừa được!” Sau đó tôi liền tung tăng đi tìm ký túc xá.

Ký túc xá của tôi ở ngay gần cổng chính, đi thẳng rồi rẽ phải một đoạn là tới, nên tôi không tốn nhiều sức đã tìm được. Dọc đường đâu đâu cũng là bóng dáng bận rộn của tân sinh viên, ngay lúc tôi vừa đi đến dưới lầu ký túc xá, đột nhiên một học trưởng xuất hiện chặn tôi lại.

“Học đệ, mới nhập học phải không!” Học trưởng nhiệt tình chào hỏi tôi.

“À, vâng, em hôm nay mới đến.” Tôi thầm nghĩ, mình kéo cả đống hành lý thế này, rõ ràng là tân sinh viên rồi, học trưởng này không phải thấy mình dễ bắt nạt nên định chào mời mua sim điện thoại đấy chứ.

“Học đệ đã tải APP của trường chưa?” Học trưởng hỏi.

“Em vừa tải ở chỗ báo danh tân sinh viên rồi.”

“Vậy cậu có thể mở ra cho tôi xem một chút được không?”

“À, được.” Tôi ngơ ngác, học trưởng này chào mời mua sim điện thoại mà còn muốn xem APP của trường, cái này không phải đều giống nhau sao, chẳng lẽ anh ta chưa tải à?

Tôi mở APP của trường, nhập số chứng minh thư và mã số sinh viên vừa biết được ở chỗ báo danh, liên kết với tài khoản độc quyền của mình rồi vào APP. Trang chủ của APP, thứ đầu tiên đập vào mắt là một đồng hồ đếm ngược, trên đó hiển thị còn 168 giờ, tức là một tuần.

Bên dưới đồng hồ đếm ngược là các mục quy tắc của trường, bản đồ trường, thông báo của trường, lịch học, trông rất ngắn gọn, rõ ràng.

Tôi vẫn còn thắc mắc, tại sao trên APP của trường lại có cái đồng hồ đếm ngược, học trưởng dường như nhìn ra sự nghi hoặc của tôi, liền giải thích, “Đây là thời gian tự học miễn phí của trường chúng ta, cậu có thể không biết, phòng tự học của trường mình có thu phí, nhưng mỗi học kỳ sẽ cho một ít thời gian tự học miễn phí, vượt quá thời gian đó sẽ phải trả phí.”

“Ra là vậy à…” Nhưng cũng không đến mức phải đặt ở chỗ dễ thấy như vậy chứ, chẳng lẽ để đốc thúc sinh viên học tập?

“Học đệ mới nhập học, nhiệm vụ học tập không nặng lắm, học trưởng bình thường lịch học tương đối nhiều, thời gian đi phòng tự học cũng dài hơn một chút, cho nên cậu xem có thể bán lại cho tôi một ít thời gian của cậu không.”

Tôi vừa định nói cái này miễn phí tôi bán lại cho anh lỡ sau này tôi không đủ dùng thì sao, hơn nữa cái thứ này cũng có thể bán lại được à? Học trưởng thấy tôi có chút do dự liền nói trước một bước, “Cậu yên tâm, trường cho phép sinh viên bán lại thời gian này cho nhau, nhưng giá tôi mua chắc chắn sẽ rẻ hơn một chút so với giá trường bán, nếu giá như nhau thì tôi cũng không cần tìm học đệ mới nhập học để mua thời gian, cậu nói có phải không?”

“Vậy một giờ anh định mua bao nhiêu tiền?” Tôi hỏi.

“Một giờ năm đồng, tôi mua của cậu 100 giờ được không?”

Một giờ năm đồng, thế là được 500 đồng? Nói thật, mới khai giảng cần mua nhiều thứ, tiền sinh hoạt tháng đầu tiên chắc chắn sẽ hơi eo hẹp, nếu có thêm 500 đồng chắc chắn sẽ rủng rỉnh hơn nhiều, huống hồ một sinh viên năm nhất như tôi có thể đi phòng tự học mấy lần? 68 giờ còn lại tiết kiệm một chút cũng đủ dùng rồi, cũng không phải bán hết, nghĩ đến đây tôi liền có chút động lòng.

Học trưởng thấy tôi có ý muốn bán, liền thúc giục thêm vài câu: “Cậu xem nếu đồng ý, tôi sẽ chuyển khoản cho cậu ngay bây giờ.” Nói rồi học trưởng liền rút điện thoại ra, ra hiệu muốn chuyển khoản cho tôi.

Tôi thầm nghĩ: Dù sao mình cũng không lỗ, nếu sau này không đủ thời gian thì cùng lắm tự học trong phòng ngủ thôi, liền vui vẻ đồng ý.

Ngay lúc cả hai chúng tôi đều rút điện thoại ra chuẩn bị hoàn thành giao dịch, một người xuất hiện ngăn chúng tôi lại, tôi nhìn kỹ, trước ngực người đó cài ba chữ lớn “Hội sinh viên”.

Học trưởng mua thời gian của tôi thấy người của hội sinh viên đến, lập tức tỏ ra sợ hãi nói với tôi, “Học đệ, tôi còn có việc, đi trước đây, chuyện mua thời gian để sau hãy nói, để sau hãy nói nhé…”

Vừa nói xong, học trưởng kia đã nhanh như chớp chạy biến, như thể giây tiếp theo sẽ bị hội sinh viên ăn thịt vậy. Tôi nhìn bộ dạng chạy trối chết của học trưởng, lập tức nhận ra chẳng lẽ trường học thực ra không cho phép mua bán thời gian tự học lén lút? Phen này bị người ta bắt quả tang rồi, anh ta thì chạy trước còn tôi thì phải làm sao đây…

Đang lúc tôi định bịa lý do để cho qua chuyện, học trưởng hội sinh viên mở miệng, dùng giọng điệu lạnh như băng hỏi tôi, “Mới đến?”

Tôi gật gật đầu, không dám thở mạnh, sợ vừa đến trường đã bị ghi tội, sau này tôi còn sống sao nổi.

“Chưa kịp xem nội quy trường học phải không.”

Tôi lại gật gật đầu.

“Cậu là người câm à? Đến mức phải sợ hãi như vậy sao?” Giọng anh ta đột nhiên trở nên nghiêm khắc, đôi mắt nhìn chằm chằm vào tôi, không khí xung quanh dường như đã giảm xuống đến điểm đóng băng, tôi không khỏi rùng mình một cái giữa trời nóng.

“Chưa xem ạ… chưa xem ạ…”

“Vậy thì cậu mau chóng xem đi,” nói xong anh ta liền tránh ra, trước khi rời đi tôi còn nghe thấy anh ta lẩm bẩm một câu “Năm nào cũng có mấy thằng ngốc thế này, thật là, xem ra năm nay nhập học một tuần sẽ thiếu mất một nửa người rồi~”

Tôi sững sờ tại chỗ không biết làm sao, thế là xong rồi à? Tôi còn tưởng sẽ bị phê bình giáo dục một trận chứ, làm tôi sợ hết hồn, cái câu bảo tôi mau chóng xem nội quy trường học là có ý gì? Nhập học một tuần sẽ thiếu mất một nửa người… Nửa người đó đi đâu? Bị đuổi học đi khuân gạch à?

Cơ thể nhỏ bé của tôi chứa đầy những dấu chấm hỏi to đùng, thôi kệ, vẫn là vào ký túc xá dọn dẹp một chút rồi nghiên cứu cái gọi là nội quy trường học sau vậy.

Truyện liên quan