Quyển 1 · Chương 22: Dò xét phòng hiệu trưởng ban đêm

Tôi dựa theo lời hẹn với Dương Hàm, trước mười giờ tối rời ký túc xá đi đến khu giảng đường.

Lúc này ký túc xá đã tắt đèn, bốn phía tối đen như mực, nói thật là lúc này tôi rất mong có người đi cùng, nếu không chắc tôi sợ chết khiếp mất.

Tôi và Trần Trương Hào đã sớm đoán được Dương Hàm có địa vị không tầm thường trong Hội học sinh, dù sao lần trước bị Cáo Lông Đỏ bắt, chính hắn đã dẫn người của Hội học sinh tới, chỉ vài ba câu đã khiến họ thả chúng tôi ra, nhưng không ngờ hắn lại là Phó chủ tịch.

Ban đêm, khu ký túc xá càng thêm quỷ dị sừng sững ở đó, dưới ánh trăng mờ ảo, tôi thấy trong khu giảng đường vẫn có những bóng người không ngừng qua lại, vào giờ này thì đó chắc chắn không phải là người.

Tôi đứng ở cửa khu giảng đường, chờ Dương Hàm xuất hiện, không lâu sau, có người đột nhiên gọi từ ven đường, tôi nhìn theo tiếng gọi thì thấy Dương Hàm đang vẫy tay về phía chúng tôi.

“Sao cậu lại đưa cả cậu ta đến?” Dương Hàm thấy tôi dẫn cả Trần Trương Hào theo, “Không phải tôi bảo cậu đến một mình sao?”

Tôi gãi đầu cười hề hề, “Thì tôi nghĩ đông người hơn, lỡ có chuyện gì còn giúp được nhau.”

Dương Hàm trông có vẻ rất sốt ruột, “Không có thời gian đôi co với cậu mấy chuyện này.” Nói rồi hắn lôi ra một tờ giấy, trên đó ghi chi chít thời gian và tên người.

“Đây là lịch thay ca tuần tra tối nay của Hội học sinh trong khu giảng đường, tôi đã tốn rất nhiều công sức mới có được nó.”

“Không phải chúng ta đến phòng Hiệu trưởng sao?” Tôi hỏi.

“Đương nhiên rồi, tôi đã tìm hiểu rõ, phòng Hiệu trưởng ở ngay trên sân thượng, tức là tầng bảy, bây giờ chúng ta chỉ cần tránh đội tuần tra của Hội học sinh bên trong để lên được tầng thượng là xong.”

“Đêm hôm thế này mà Hội học sinh vẫn còn tuần tra bên trong sao?”

“Cậu tưởng người trong Hội học sinh đều là người bình thường à? Toàn là người bị cải tạo, chuyên trực ca đêm thôi, nhanh lên, qua mười hai giờ là không vào được phòng Hiệu trưởng nữa đâu.”

Nói xong, Dương Hàm dẫn tôi luồn lách trong khu giảng đường, bảy lần rẽ tám lần ngoặt khiến đầu óc tôi quay cuồng, nhưng quả thật đã lên được đến tầng sáu.

Nhìn cầu thang từ tầng sáu thông lên sân thượng, Dương Hàm rõ ràng phấn khích hơn hẳn, hắn dẫn tôi đi tới, vội vã mở toang cánh cửa lớn của sân thượng, nhưng hiện ra trước mắt lại không phải sân thượng, mà là một tầng lầu khác.

Tầng lầu này trông như đã lâu không có người tới, sàn nhà phủ đầy bụi, lớp vôi tường cũng bong tróc quá nửa, khắp nơi giăng đầy mạng nhện, còn có rất nhiều xác côn trùng.

Dương Hàm phẩy tay xua đi lớp bụi trong không khí, vẻ mặt đắc ý nói với chúng tôi, “Đây chính là tầng bảy trong truyền thuyết của khu giảng đường!”

“Đơn giản như vậy là tới nơi rồi sao?” Tôi bắt đầu nghi ngờ đây có phải là một cái bẫy không.

Ai ngờ Dương Hàm đột nhiên quay lại nhìn chằm chằm tôi, gầm lên: “Đơn giản! Cậu nói là đơn giản ư? Để đến được đây, tôi đã phải ở trong Hội học sinh lâu như vậy, vất vả lắm mới lấy được lịch trực đêm, lại tốn bao công sức lấy trộm chìa khóa từ tay Chủ tịch, vậy mà cậu nói đến đây rất đơn giản à?”

Dương Hàm nhận ra mình hơi mất kiểm soát liền kìm nén lại, “Tôi vào Hội học sinh chính là để điều tra chuyện về phòng Hiệu trưởng, ai ngờ cuối cùng ông ta lại không cho người của Hội học sinh vào phòng Hiệu trưởng, cho nên lát nữa khi cửa phòng mở ra, mọi chuyện đều trông cậy vào cậu.”

Nói rồi Dương Hàm liền từ trong túi móc ra một chiếc chìa khóa, dặn dò chúng tôi, “Cậu vào trong nhất định phải cẩn thận, tôi đã nằm vùng hơn một năm nay chỉ vì khoảnh khắc này, tuyệt đối đừng làm hỏng việc của tôi.”

Dương Hàm dường như rất coi trọng cơ hội vào phòng Hiệu trưởng lần này, theo lời hắn nói, hắn đã muốn vào phòng Hiệu trưởng điều tra từ rất lâu nên mới gia nhập Hội học sinh, mặc dù Hội học sinh có thể biết được nhiều thông tin hơn về phòng Hiệu trưởng, nhưng lại cấm người của Hội học sinh vào phòng Hiệu trưởng, cho nên Dương Hàm mới cần tôi vào trong tìm thông tin.

Nhưng bên trong phòng Hiệu trưởng có gì, là manh mối hay là hiểm nguy, không một ai biết…

Tôi nhận lấy chìa khóa từ tay Dương Hàm, kiên quyết bước về phía phòng Hiệu trưởng ở cuối hành lang.

Cánh cửa phòng Hiệu trưởng phủ đầy bụi bặm và mạng nhện, chỉ có thể lờ mờ nhận ra nó vốn có màu đỏ, ổ khóa trên tay nắm cửa trông như đã rất lâu không có chìa khóa tra vào.

Tôi nắm chặt chiếc chìa khóa trong tay, nhắm vào ổ khóa rồi tra vào, nhẹ nhàng xoay, chỉ nghe “cạch” một tiếng, cánh cửa phòng Hiệu trưởng từ từ mở ra.

Tôi quay đầu lại nhìn Dương Hàm, ánh mắt hắn đầy mong đợi tôi bước vào, nhưng cũng có chút lo lắng, dù sao hắn đã bỏ ra biết bao tâm huyết mới đi được đến bước này, nếu tôi không trở ra, có lẽ Dương Hàm sẽ sụp đổ mất.

Tôi hít một hơi thật sâu, đẩy cánh cửa phòng Hiệu trưởng ra, ngay khoảnh khắc tôi bước vào, không gian xung quanh bắt đầu sụp đổ nhanh chóng, bốn bề chìm vào bóng tối, tôi vừa quay đầu lại, cánh cửa vừa bước vào đã biến mất, lòng tôi thắt lại, chẳng lẽ lại là một không gian tương tự như của phòng y tế sao?

Tôi lấy điện thoại ra bật đèn pin, nhưng chút ánh sáng đó nhanh chóng bị bóng tối nuốt chửng gần hết, tôi đứng yên tại chỗ không dám tiến thêm một bước, bởi vì dưới chân cũng là một khoảng không đen kịt, không chừng chỉ một bước là sa vào vực sâu vạn trượng…

Ngay khi tôi đang luống cuống đứng tại chỗ, đột nhiên một luồng sáng xuất hiện, tôi theo phản xạ che mắt lại, khi tôi từ từ bỏ tay ra, trước mắt lại hiện ra một đoạn hình ảnh, giống như đang xem một bộ phim được chiếu ngay trước mặt.

Trong hình ảnh xuất hiện một người đàn ông trung niên ngồi trước bàn làm việc, trông dáng vẻ có lẽ là hiệu trưởng của ngôi trường này, đang vùi đầu xử lý công văn gì đó, bên ngoài trời đã tối mịt nhưng ông ta dường như không có ý định dừng lại.

Khung hình từ từ chuyển ra ngoài cửa sổ, một tia sáng từ trên trời chiếu xuống, không sai một li đáp xuống ngay trước bàn làm việc của hiệu trưởng.

Người đàn ông trung niên đầu tiên là sững sờ, rồi đứng dậy nhìn ra ngoài cửa sổ, có thể thấy ông ta cũng không hiểu chuyện gì đang xảy ra, một lát sau, từ trong chùm sáng bước ra một sinh vật kỳ dị, còn chưa đợi hiệu trưởng kịp phản ứng, sinh vật đó đã lao tới và hòa làm một với ông ta.

Hình ảnh tiếp theo vô cùng khủng khiếp, chỉ thấy da thịt trên người hiệu trưởng từng mảng lớn nhanh chóng bong ra, có thể thấy rõ cơ bắp và mạch máu bên trong, hiệu trưởng dường như phải chịu đựng sự đau đớn tột cùng, miệng không ngừng phát ra những tiếng rên rỉ méo mó, ngay sau đó trên người ông ta bắt đầu mọc ra những lớp vảy màu đen, đôi mắt cũng dần biến thành màu đỏ như máu, xương cốt toàn thân không ngừng phát ra tiếng “răng rắc”.

Thân thể hiệu trưởng không ngừng phình to, những lớp vảy sắc nhọn làm rách toạc bộ quần áo ông ta đang mặc, nhưng thứ lộ ra lại không phải làn da ban đầu, toàn bộ quá trình chỉ kéo dài khoảng một phút, hiệu trưởng đã từ một người sống sờ sờ biến thành một con quái vật hình thù khổng lồ.

Tiếng gào thét vừa rồi của hiệu trưởng dường như đã thu hút bảo vệ của trường, cửa phòng Hiệu trưởng bị gõ “thùng thùng”, bên ngoài truyền đến giọng của người bảo vệ: “Hiệu trưởng Vương? Ngài sao vậy? Tôi nghe thấy ngài vừa la hét!”

Hiệu trưởng Vương đã biến thành quái vật dùng cái miệng xấu xí khó nhọc thốt ra hai chữ – “Vào đi…”

Khi cánh cửa phòng Hiệu trưởng được mở ra, con quái vật hiệu trưởng vội vàng lao đến trước mặt người bảo vệ với một tốc độ không tưởng, không đợi người bảo vệ kịp nói một lời, đã lập tức bỏ mạng…

Thế nhưng, ngay khoảnh khắc cánh cửa được mở ra, tôi đã thấy được khuôn mặt quen thuộc của người bảo vệ đó, lại chính là bác bảo vệ gác ở phòng y tế…

Truyện liên quan