Quyển 1 · Chương 64: Phục rồi

Sơ qua, phong thanh vân đạm, gió phiêu vân đi, rộng lớn mạnh mẽ, sóng gió mãnh liệt biển xanh trời xanh, an tĩnh xuống dưới.

Gió biển thổi phất hạ suốt một ngàn người quần áo khôi giáp, quần áo khôi giáp ở gió thổi quét hạ “Ào ào!” Làm vang, như là một đầu chiến ca.

Hoàng Minh Kiếm cười cười nói: “Dữ Phong, Liêu Thủy, các ngươi đi điểm 64 vị tinh tráng tiểu tử! Chờ hạ ta có chuyện muốn giao đãi!” Dữ Phong, Liêu Thủy tuân lệnh mà đi.

Trong chốc lát Hoàng Minh Kiếm đi vào Trương Đạt bên người, nói: “Trương Đạt có hay không hứng thú làm ta phó tướng?” Trương Đạt vừa nghe quay đầu đi.

Hoàng Minh Kiếm thấy Trương Đạt không nói lời nào xoay người phải đi, đột nhiên nghe được Trương Đạt nhàn nhạt đáp lời: “Đã biết…” Hoàng Minh Kiếm vừa nghe khóe miệng lộ ra ý cười ~ xem ra ta đem một đầu man ngưu thuần phục, không dễ dàng a! ~

Hoàng Minh Kiếm đem 64 người kêu lên nói: “Trừ bỏ những người này, mọi người đi tìm địa phương nghỉ ngơi! Các ngươi mỗi một người đi tìm mười lăm người ở bên nhau, đem mười lăm người tên nhớ kỹ giao cho Dữ Phong, Liêu Thủy cùng Trương Đạt ba vị phó tướng!”

64 người tan đi, trong chốc lát mọi người bắt đầu khắp nơi trên bờ cát hoạt động lên. Hoàng Minh Kiếm đem Dữ Phong, Liêu Thủy, Trương Đạt gọi vào bên người đi tới dưới bóng cây, vừa mới muốn nói gì chỉ nghe thấy một tiếng thân thiết kêu to.

Chỉ thấy Mộ Ngư Thôn thôn dân cấp Hoàng Minh Kiếm đưa ăn tới. Đi đầu hai người đúng là Mộ Ngư Thôn thôn trưởng cùng hắn cháu gái Tiểu Mẫn. Tiểu Mẫn hai ba bước chạy tới giữ chặt Hoàng Minh Kiếm cánh tay nói: “Minh Kiếm ca ca các ngươi đang làm gì nha!” Nói xong Tiểu Mẫn cười hì hì nhìn Hoàng Minh Kiếm. “Lộc cộc!” Hoàng Minh Kiếm bụng kêu lên.

Tiểu Mẫn vừa nghe “Khanh khách!” Nở nụ cười.

Trong chốc lát một khu nhà có người bắt đầu nấu cơm tới, thoáng chốc 50 mấy cái bếp lò một chút khói bếp lượn lờ, sau khi ăn xong Hoàng Minh Kiếm rời đi bờ cát, đem huấn luyện giao cho ba vị phó tướng.

Đi vào Mộ Ngư Thôn sau lại tới thôn trưởng gia – nơi chính mình ở tạm, tìm tới giấy bút bắt đầu hết sức chăm chú viết họa lá phong kiếm trận giải thích. Tiểu Mẫn dựa vào trên cửa nhìn Hoàng Minh Kiếm nghiêm túc làm việc, bộ dáng tưởng tượng đột nhiên sinh ra ~ nguyên lai nam hài tử hết sức chăm chú làm việc bộ dáng là soái nhất! ~ nghĩ không khỏi có chút mặt đỏ.

Hai cái canh giờ trôi qua mặt trời ngả về tây, đúng lúc này Khương Hồng Cá đã đi tới, tự nhiên hào phóng bộ dáng cùng trên người nàng vải thô áo tang có điểm không hợp nhau.

Một thoáng chốc Khương Hồng Cá trong tay cầm một ly trà, thật cẩn thận đi tới Hoàng Minh Kiếm bên người. Đúng lúc này Hoàng Minh Kiếm đem lá phong kiếm trận giải thích quy hoạch xong, không khỏi duỗi người.

Khương Hồng Cá tiến lên một bước đem trà đưa tới Hoàng Minh Kiếm trong tay, Hoàng Minh Kiếm tiếp nhận nói: “Cảm ơn!” Khương Hồng Cá vừa nghe liền nói: “Hoàng đại ca ngươi họa cái gì a?” Hoàng Minh Kiếm vỗ một chút che khuất đôi mắt tóc mái nghiêm túc nói: “Vì chiến đấu làm chuẩn bị cuối cùng! Đừng làm người vì ta sai lầm mà chết đi…”

Nói Hoàng Minh Kiếm trong mắt hiện lên một tia tàn nhẫn ~ Thanh Quỷ Đạo Nhân, ta nhất định phải đem ngươi bầm thây vạn đoạn ~ nghĩ xong cầm trong tay trà uống một hơi cạn sạch.

Khương Hồng Cá nhìn Hoàng Minh Kiếm bộ dáng thầm nghĩ ~ Hoàng đại ca tựa hồ trong lòng có tâm sự, hy vọng có một ngày ta có thể ở trong lòng Hoàng đại ca có một chỗ đứng ha hả ~ nghĩ xong Khương Hồng Cá chớp chớp đôi mắt động lòng người, không khỏi nhấp môi, trên mặt lộ ra nụ cười lơ đãng.

Hoàng Minh Kiếm nhìn nhìn bộ vải thô che không nổi vẻ mỹ lệ của Khương Hồng Cá nói: “Hồng Cá an tâm ở lại chỗ này, chờ ta trừ hại thành công liền mang ngươi đi Bắc Hằng Huy Dương Quốc Không Nhận Phái. Kêu ngươi nhìn một tiểu bằng hữu đáng yêu lợi hại ha ha!” Hoàng Minh Kiếm vừa nghĩ trong đầu liền hiện lên Tạ Tiểu Quyên dáng vẻ.

Khương Hồng Cá vừa nghe nhoẻn miệng cười, trong lòng vui mừng như hoa nở ~ chỉ cần có thời gian ở cùng Hoàng đại ca, ta liền nhất định phải làm Hoàng đại ca thích ta ~ Khương Hồng Cá nghĩ đến đây ánh mắt lấp lánh, không khỏi dùng sức siết chặt bàn tay.

Hoàng Minh Kiếm đem lá phong kiếm trận giải thích đã viết họa xong trên bàn gấp lại bỏ vào vạt áo, vừa mới muốn ra cửa, Khương Hồng Cá liền gọi: “Hoàng đại ca…” Hoàng Minh Kiếm dừng bước chân quay đầu lại nhìn nhìn nói: “Làm sao vậy Hồng Cá?” Khương Hồng Cá cười lắc lắc đầu, Hoàng Minh Kiếm đi nhanh rời đi.

Khương Hồng Cá nhanh chóng đi tới bên cửa sổ, nhìn bóng dáng Hoàng Minh Kiếm rời đi đến xuất thần. Tiểu Mẫn đi đến kéo nhẹ góc áo Khương Hồng Cá, thần bí nói: “Hồng Cá tỷ tỷ, ta biết ngươi thích Minh Kiếm ca ca, đúng hay không!” Khương Hồng Cá vừa nghe tức khắc rặng mây đỏ bay đầy trời, miệng thốt ra một câu: “Nhỏ mà lanh!”

Tiểu Mẫn nghe vậy vui sướng chạy ra, Khương Hồng Cá thấy Tiểu Mẫn đi rồi sâu kín nói: “Ta tuy rằng thích hắn, nhưng hắn chưa chắc thích ta, ân…”

Hoàng Minh Kiếm đi trên con đường từ Mộ Ngư Thôn đến cảng ven bờ cát, tâm tình không tồi hừ tiểu khúc, vừa mới đi qua một rừng dừa, đột nhiên ngẩng đầu nhìn nơi xa đám mây hiếm thấy xuất hiện một đóa mây tía không khỏi thầm nghĩ ~ đều nói mây tía là điềm lành hiện ra, chẳng lẽ ta sắp gặp vận may? ~ nghĩ xong tiếp tục đi về phía trước.

Trong chốc lát mây tía biến thành một đóa hoa đào màu hồng phấn!! Một con chim bảy màu bay qua chỗ Hoàng Minh Kiếm vừa đứng, vui sướng kêu lên một tiếng: “Nhất Nghĩa Kiếm Phi Than!!” Thanh âm cực kỳ dễ nghe.

Đi nửa canh giờ, Hoàng Minh Kiếm quay lại bãi cát ở cửa cảng Mộ Ngư. Phóng nhãn nhìn lại, mọi người đang ở trong nước biển luyện tập lưỡi lê kiếm chém. Trương Đạt mặc quần cộc thấy Hoàng Minh Kiếm tới liền lập tức cắm cổ chạy tới bên người Hoàng Minh Kiếm.

Nói: “Lão đại ngươi đã đến rồi!” Hoàng Minh Kiếm nghe vậy sửng sốt một chút, cười cười không khỏi nhớ tới những huynh đệ trong Lá Phong Kiếm Hiệp Đoàn ~ lão đại chúng ta tới! ~ Hoàng Minh Kiếm cười vỗ vỗ vai Trương Đạt nói: “Đi kêu Dữ Phong và Liêu Thủy tới đây.”

Trương Đạt nghe xong nhanh chóng chạy đi, trên một chỗ cao ở bãi cát, một người tay trái chỉ có bốn ngón tay đang nhìn đám quân đội huấn luyện mà cười tránh ra. ~ lão đại, để ta xem một chút tài lãnh đạo bẩm sinh của ngươi! ~ Đoan Mộc Long Ẩn vừa định rời đi, bỗng nhiên nghe thấy một tiếng long ngâm liền quay đầu nhìn lại, thình lình Hoàng Minh Kiếm đang đứng phía sau mình.

Hoàng Minh Kiếm nhìn bộ râu có chút lôi thôi của Đoan Mộc Long Ẩn, đi nhanh xông tới, một tay ôm lấy vai Đoan Mộc Long Ẩn. Giờ phút này trong lòng hai huynh đệ sáng như gương, có quá nhiều lời muốn nói nhưng chỉ đem những lời ấy đè nén trong lòng, chậm rãi hóa thành hai bàn tay hữu lực siết chặt vào nhau! Hai người đồng thời hô lên “Huynh đệ!” “Đại ca!” Một trận cuồng phong gào thét, hai người cất tiếng cười to.

“Long Ẩn ngươi đã đáng tin cậy hơn rồi!” Hoàng Minh Kiếm trong lòng có chút kích động nói. Đoan Mộc Long Ẩn cười cười nói: “Đại ca ngươi đã mạnh hơn, không ngờ ngươi lại học được Long Tương! Thật làm ta giật mình đấy! Ha ha!” “Ha ha!” Trong thiên địa một cỗ hào khí nhộn nhạo lên.

Hai người trò chuyện với nhau hồi lâu… “Long Ẩn, hay là bây giờ ngươi ở lại giúp ta một chút. Tại đây một ngàn hào người không ai hiểu rõ quy hoạch của lá phong kiếm trận hơn ngươi.” Hoàng Minh Kiếm nói. Đoan Mộc Long Ẩn cười cười nói: “Đại ca, bây giờ ta giúp ngươi không đúng lúc! Có lẽ ta sẽ xuất hiện vào lúc ngươi cần giúp đỡ nhất! Ta đi trước…” Nói xong Đoan Mộc Long Ẩn chớp mắt biến mất.

Hoàng Minh Kiếm nhìn theo bóng dáng Đoan Mộc Long Ẩn cười cười, cúi đầu thấy chỗ Đoan Mộc Long Ẩn vừa ngồi có mấy hàng chữ nhỏ: Xuất kỳ bất ý, lấy kỳ chiến thắng! Hoàng Minh Kiếm thấy vậy mỉm cười, dùng một chiêu Long Tương trở lại bãi cát.

Dữ Phong, Liêu Thủy, Trương Đạt đã đợi sẵn dưới bóng cây. Ba người nghe thấy tiếng long ngâm liền không hẹn mà cùng thầm nghĩ ~ đây là người trẻ tuổi nhất mà ta từng thấy học được Long Tương, kiếm hiệp tay trái! Xem ra không phải đồn đại! ~ Hoàng Minh Kiếm lấy bản giải thích lá phong kiếm trận trong vạt áo ra.

Ba người vừa thấy tức khắc trợn mắt há hốc mồm, lại một lần nữa không hẹn mà cùng nhìn Hoàng Minh Kiếm thầm nghĩ ~ văn võ song toàn! Thiếu hiệp họ Hoàng này mà đi làm tướng quân, nhất định là một vị bách chiến bách thắng! ~ nghĩ xong sự khâm phục của ba người đối với Hoàng Minh Kiếm lại tăng thêm một bậc.

Lúc này Hoàng Minh Kiếm bắt đầu giảng giải về quy hoạch của lá phong kiếm trận. Ba người nghe xong trong lòng kinh ngạc không thôi. Đợi chờ một chuyện thì thời gian sẽ trôi qua rất chậm, nhưng chăm chú học tập một thứ thì thời gian trôi rất nhanh.

Bốn người bất tri bất giác đã qua hai canh giờ, ba người nghe Hoàng Minh Kiếm giảng giải trật tự rõ ràng, chủ thứ phân minh. Dữ Phong và Liêu Thủy dần dần chuyển từ vẻ mặt mang một chút nghi hoặc sang thấu triệt trong lòng.

Trương Đạt vốn đang hì hì cười nói nghe xong dần dần hổ khu chấn động, mặt biến thành ngưng trọng. Lúc này Hoàng Minh Kiếm giảng giải xong, mang theo một nụ cười nhạt nhìn ba người.

Dữ Phong lập tức nói: “Hóa ra tinh túy của lá phong kiếm trận chính là: Cùng tiến cùng lùi, hỗ trợ lẫn nhau, khi địch mạnh thì kiềm chế lẫn nhau, khi địch yếu thì tập trung toàn bộ lực lượng một hơi ăn tươi nuốt sống đối phương!” Nói xong Dữ Phong nhìn mọi người.

Hoàng Minh Kiếm mỉm cười gật gật đầu, “Ồ, ra là thế!” Liêu Thủy nghe xong kinh ngạc thốt lên một tiếng, mang vẻ mặt bừng tỉnh đại ngộ. Hai người đồng thời thầm nghĩ ~ ngàn quân dễ kiếm, một tướng khó tìm, nhân tài bậc này. Sau sự kiện lần này, ta nhất định phải hết lòng đề cử thiếu hiệp Hoàng với thành chủ Ngưu Lôi! ~ Lúc này Hoàng Minh Kiếm thấy Trương Đạt không nói gì, mang vẻ mặt đăm chiêu suy nghĩ liền vui vẻ hỏi: “Trương phó tướng, có chỗ nào còn không rõ sao? Cứ mạnh dạn nói ra.”

Trương Đạt nhảy dựng lên thét lớn: “Ta nhẫn ngươi lâu lắm rồi! Ta muốn giết ngươi!” Nói xong nhanh chóng rút bội kiếm ra.

Giờ khắc này thời gian như chậm lại, mọi chuyện diễn ra quá đột phá, sau khi ba người hết kinh ngạc, Hoàng Minh Kiếm lập tức bắt đầu tụ niệm ở tay trái định ra chiêu. Dữ Phong và Liêu Thủy sau vẻ kinh ngạc, vì ở chung lâu nên vô cùng có ý tứ, đồng thời gật nhẹ đầu một cái.

Khoảnh khắc vòng ra sau lưng Trương Đạt, hai người dùng tốc độ nhanh như chớp túm chặt tay Trương Đạt, đột nhiên ấn mạnh về phía đống đá cuội vây quanh bốn người, Trương Đạt ngẩng đầu nhìn nghiêng, trên mặt hiện lên một vẻ khó hiểu.

“Mẹ kiếp con cua chết tiệt này!” Vừa mới bị ấn xuống đá cuội, Trương Đạt thốt ra nửa câu sau, đầu ba người cúi rạp, miệng há hốc rồi toàn thân hóa thạch!!

Gió thổi qua tóc ba người, ba người hoàn hồn cúi đầu nhìn xuống chỗ Trương Đạt ngồi, thình lình một con cua to bằng nắm tay đang múa may đôi càng cường tráng hữu lực!

“Ta dựa! Ta muốn giết con cua sao các ngươi lại cản ta? Chẳng lẽ các ngươi muốn… Hắc hắc!” Trương Đạt tức giận nói. Dữ Phong và Liêu Thủy liếc Trương Đạt một cái nhàn nhạt nói: “Cho ngươi ngươi cũng không cần!…” “Ai thèm…” Chẳng mấy chốc con cua bò đi xa, bốn người ngửa mặt lên trời cười dài.

Lúc này ba người chuẩn bị đi về phía đội ngũ đang huấn luyện ngoài biển khơi. Trương Đạt đi theo nịnh nọt nói với Hoàng Minh Kiếm: “Lão đại, chuyện huấn luyện dưới nước là do ta nghĩ ra, bởi vì huấn luyện trong nước mệt hơn huấn luyện trên cạn gấp mấy lần! Hắc hắc ta thông minh chứ!” Bốn người nghe xong tức khắc cười ha ha.

Hoàng Minh Kiếm nghe vậy liền nghĩ đến một chuyện ~ năng lực tiếp thu của mỗi người khác nhau, có lẽ ta phải chọn ra những người có năng lực lý giải cao hơn một chút, để họ làm mắt trận của lá phong kiếm trận ~ nghĩ xong Hoàng Minh Kiếm nói: “Chờ hạ các ngươi giải thích lượt đầu tiên xong, hãy bảo họ nói lại sự hiểu biết của mình về lá phong kiếm trận, rồi chọn ra những người hiểu thấu đáo nhất! Cho đến khi đủ 64 người!” Ba người gật đầu tản ra…

Trong chốc lát một ngàn người mặc quần xà lỏn, ngồi ngay ngắn ở vùng nước cạn ven bờ, đội ngũ chia thành bốn tiểu phương trận, lần lượt được Liêu Thủy, Hoàng Minh Kiếm, Dữ Phong và Trương Đạt vừa nghe hiểu bắt đầu giảng giải.

Gió nhẹ nhàng thổi qua mặt mọi người, ai nấy đều hết sức chăm chú lắng nghe. Chỉ có điều Trương Đạt cứ mở miệng là lại văng ra một câu: “Mẹ nó chứ! Cái này mà cũng không rõ!” Thỉnh thoảng từ phương trận của Trương Đạt lại truyền đến tiếng cười vang.

Mắt thấy hoàng hôn sắp chìm vào lòng biển, bốn người cũng đã giảng giải gần xong lá phong kiếm trận cho mọi người, trong mắt ai nấy đều lấp lánh tinh quang, ý chí chiến đấu sục sôi, xoa tay hâm hè nóng lòng muốn thử.

Lúc này dưới sự chỉ huy của Hoàng Minh Kiếm, toàn thể tập hợp lại, Hoàng Minh Kiếm đi đến trước đại phương trận nói: “Ngày mai ta sẽ kiểm tra mọi người, đêm nay mọi người hãy suy ngẫm cho kỹ tinh túy của kiếm trận: Cùng tiến cùng lùi, hỗ trợ lẫn nhau, khi địch mạnh thì kiềm chế lẫn nhau, khi địch yếu thì tập trung toàn bộ lực lượng một hơi ăn tươi nuốt sống đối phương!

Ngày mai ta sẽ hỏi từng người một xem ai đối đáp trôi chảy hoặc có cách hiểu mới! Top mười người mỗi người thưởng một ngàn ngân phiếu, nếu ai có cách hiểu độc đáo về lá phong kiếm trận, thưởng một vạn lượng cho mỗi ý kiến!” Nói xong Hoàng Minh Kiếm đi qua đi lại vài bước.

Xoay người nhìn mặt trời lặn về tây cười cười! Chậm rãi nói: “Tan hàng!” Đội ngũ hỗn độn rời đi, Hoàng Minh Kiếm ngẩn ngơ nhìn hoàng hôn…

~ phá tan mọi sự trói buộc, đem tương lai nắm chặt trong tay! ~

Lần lượt một ngàn người bắt đầu được ba vị phó tướng dẫn dắt đi tới thác nước Mộ Ngư để rửa sạch muối trên người, sau đó bắt đầu nấu cơm. Màn đêm buông xuống ngàn sao lấp lánh, trăng sáng như mâm bạc!

Hoàng Minh Kiếm đi trên bờ biển gió biển từng trận, nghe tiếng sóng biển vỗ bờ từng đợt nối tiếp nhau, trong lòng vô cùng bình tĩnh! Tìm một khối đá cuội lớn tựa lưng, nằm ở trên đó ngắm nhìn muôn ngàn ngôi sao lấp lánh rồi chậm rãi thầm nghĩ ~ cũng dưới bầu trời đầy sao này ta đã lĩnh ngộ được Lá Phong Niệm Thiểm Quyết! Ngày các huynh đệ Lá Phong Kiếm Hiệp Đoàn các ngươi báo thù sẽ không còn xa đâu…~ vừa nghĩ vừa ngẩng đầu tựa vào hòn đá cuội lớn làm ghế tựa.

Đang muốn chợp mắt thì đột nhiên một bàn tay ngọc sờ lên mặt mình. Hoàng Minh Kiếm ngẩng đầu lên, một bóng hình xinh đẹp xuất hiện trước mắt. “Hoàng đại ca!” Khương Hồng Cá mỉm cười nói. Hoàng Minh Kiếm ngồi dậy nhìn Khương Hồng Cá trước mắt nói: “Ngươi tới đây làm gì? Con gái con đứa trời tối đi lại một mình rất nguy hiểm!” Nói xong Hoàng Minh Kiếm nhíu nhíu mày.

Khương Hồng Cá bỗng nhiên ngồi lên hòn đá cuội tựa lưng, Hoàng Minh Kiếm vô thức dịch sang bên cạnh một chút. Hai người trầm mặc một lát, Hoàng Minh Kiếm chán nản gãi gãi đầu thầm nghĩ…

~ Hồng Cá không lẽ đã thích ta rồi chứ? Không được đâu, ta phiêu bạt vô định, thù của các huynh đệ Lá Phong Kiếm Hiệp Đoàn còn chưa trả, đi theo ta rất nguy hiểm, ta không thể liên lụy, làm hại người ta được ~ nghĩ xong Hoàng Minh Kiếm nói: “Hồng Cá trời không còn sớm nữa, ta đưa ngươi về nhé!”

Khương Hồng Cá nghe vậy trong lòng thắt lại vội vàng nói: “Không sao đâu, trong lòng ta rất phiền muộn, muốn ngắm sao chút thôi…” Khương Hồng Cá nói dần dần nhỏ giọng lại như tiếng muỗi kêu.

Đột nhiên như nhớ tới điều gì, nàng hỏi: “Hoàng đại ca ngươi thích nhất ngôi sao nào?” Nói xong trên mặt Khương Hồng Cá mang theo vẻ mong chờ nhạt nhòa. Hoàng Minh Kiếm cười cười nói: “Người ta truyền rằng sao chính là do người chết hóa thành, từ nhỏ ta chưa từng gặp cha mẹ ruột của mình, nếu phải nói thích ngôi sao nào, ta thích cha mẹ ta hóa thành hai ngôi sao!!”

Hoàng Minh Kiếm nói xong bất đắc dĩ cười cười rồi cúi đầu. Đúng lúc này, một ngôi sao đẹp tuyệt vời ngay phía trên hòn đá cuội Hoàng Minh Kiếm đang ngồi liền lóe lên một cái.

Khương Hồng Cá nhìn dáng vẻ của Hoàng Minh Kiếm thầm nghĩ ~ hóa ra Hoàng đại ca cũng có tuổi thơ đau thương, đúng là những kẻ lưu lạc chân trời góc biển, gặp nhau cần gì phải quen biết từ trước! Ai…~ nghĩ xong Khương Hồng Cá ôm lấy cánh tay Hoàng Minh Kiếm, tựa đầu lên vai Hoàng Minh Kiếm. Hoàng Minh Kiếm sửng sốt một chút, nhìn Vô Cực Song Kiếm giắt bên hông rồi mỉm cười nhắm mắt lại. ~ Mọi chuyện cứ thuận theo tự nhiên đi! Ân…~

Tại Nam Nhảy Mộng Thần Quốc, nơi ẩn mật của Hoàng Long Môn, Phong Hỏa Song Lang thấy xung quanh không có người liền dùng thuật thuấn di bay vút vào sâu trong núi sâu tới mật thất.

Khoảng một canh giờ sau thì đến một sơn động. Trong bóng tối một đôi mắt sắc bén dị thường chậm rãi mở ra, tức khắc tựa hàn quang thiêu rụi cả đồng cỏ! Chẳng mấy chốc Phong Hỏa Song Lang đã tới trước mặt người nọ, hai người quỳ xuống, Hỏa Lang Xích Anh quỳ một gối xuống kêu lên: “Sư phó!” Phong Lang Mắt Về Hải Trầm Nguyệt tuy không nói được, nhưng trong đôi đồng tử đều là ánh mắt biết ơn.

Chẳng mấy chốc trong sơn động truyền đến tiếng trò chuyện của ba người…

Truyện liên quan