Quyển 1 · Chương 87: Cấm kỵ bóng tối

Khi trận chiến Phi Sa Đảo kết thúc, bọn người Hoàng Minh Kiếm đã tới Không Nhận phái.

Bắc Hằng Huy Dương quốc, phòng nghỉ của nam đệ tử Không Nhận phái, trời đã về khuya tĩnh lặng.

Đêm thu thanh vắng từ lâu, chẳng còn tiếng côn trùng kêu rỉ rả. Thỉnh thoảng có cơn gió thổi lay cành cây, bóng cây chập chờn theo gió tựa như quỷ mị tàn ảnh. "Hô hô!" Thẩm Tông ngủ say như chết, còn trên gương mặt Thẩm Quảng khi ngủ lại thỉnh thoảng nhíu mày biến đổi khôn lường, dường như Thẩm Quảng đang trải qua một giấc mộng kỳ dị…

Trong mộng, sương khói mịt mùng, ngoài ba mét chẳng thấy bóng người, vạt nắng ban mai rọi sáng đại địa, giọt sương sớm còn lưu luyến trên đầu cành kẽ lá, hơi thở mùa thu càng lúc càng nồng đượm, cỏ cây trên mặt đất dần ngả sang sắc vàng khô.

Không có mặt trời nhưng thế giới nơi đây lại vô cùng rạng rỡ, bầu trời xanh thẳm ngẫu nhiên có mây trắng lững lờ trôi. Ngọn gió quét qua đại địa, giục giã bước chân của mùa thu.

Mặt trời lên cao, đàn chim ríu rít tìm mồi dưới đất, ăn xong một chỗ lại bay vút đi một quãng ngắn tiếp tục rỉa những hạt cỏ đã chín muộn trên bãi cỏ khô.

Phóng tầm mắt nhìn bãi cỏ khô vàng tựa hồ như thiếu vắng điều gì, trên mảnh đất ánh vàng có phần tàn khuyết ấy, Thẩm Quảng đang nằm yên bình thiếp ngủ.

Thời gian trôi nhanh hơn, chẳng mấy chốc nơi Thẩm Quảng nằm bắt đầu xao động những dấu tích của sinh mệnh.

Mỗi lúc một nhanh, chỉ chốc lát xung quanh hắn đã mọc đầy những đóa hoa vàng rực rỡ…

Gió khẽ lướt qua gò má, cảm giác thập phần thư thái. Bỗng chốc một luồng quang mang thất sắc chia làm bảy đạo bay ra từ trán Thẩm Quảng, lượn quanh bao bọc lấy thân thể hắn.

Hồi lâu sau trời tối sầm lại. Bóng tối nuốt chửng thế giới trong mộng của Thẩm Quảng, thân ảnh Thẩm Quảng giữa trời đất trở nên nhỏ bé vô cùng.

"Rầm rầm!" Vùng đất nơi Thẩm Quảng nằm bắt đầu chấn động, vô số quỷ hồn bay vọt ra, nhìn kỹ thì lũ quỷ hồn ấy đều cụt tay thiếu chân, thân thể không toàn vẹn.

Nhìn thấy chùm sáng đang vờn quanh người Thẩm Quảng, "Ô a!" một tiếng khóc than the thé cùng tiếng quái khiếu rộ lên, chúng đột nhiên bay vọt tới giằng xé bảy luồng sáng bảy màu vừa bay ra từ trán Thẩm Quảng. Nếu Thẩm Quảng lúc này tỉnh lại, nhất định sẽ kinh ngạc tới mức há hốc mồm.

"Ha ha, cùng xuống địa ngục đi, nơi này vừa đau khổ lại vừa sung sướng!!" Trong lúc giằng xé, đám tàn hồn bất tử bất diệt, Thẩm Quảng đau đớn đến mức mồ hôi trên trán tuôn ra như suối, tựa hồ có một niềm tin mãnh liệt đang chống đỡ khiến bảy luồng sáng bảy màu không bị đánh tan!

~ Rồi sẽ có một ngày, Thẩm Quảng ta phải đứng trên đầu tất cả mọi người! Ha ha, không bao giờ bị kẻ khác ức hiếp nữa! ~ Bay lượn giữa trời cao nhìn xuống muôn vàn chúng sinh dưới chân, Thẩm Quảng ngửa mặt lên trời thét dài: "A!!" Thật ra luồng sáng bảy màu đang bay múa kia chính là tam hồn thất phách của con người!

Thảo nguyên khô vàng dần biến thành vực sâu thăm thẳm, giữa vực sâu giơ tay không thấy năm ngón, một đôi mắt khổng lồ đang nhìn chằm chằm vào Thẩm Quảng rồi từ từ mở ra. Nó nhìn hết thảy mọi thứ trước mắt và chậm rãi khắc ghi lại. Đến khi nó nhắm mắt lần nữa, bảy luồng sáng bảy màu quanh người Thẩm Quảng lập tức trở nên vô cùng cường hãn.

"Hừ! Ngươi là cái thá gì? Ở trước mặt ta ngươi chỉ là mây khói, ta mới chính là hắc ám!" Một thanh âm vang vọng lên.

Đám tàn hồn đang lôi kéo, sau một hồi tim Thẩm Quảng đập mạnh đầy uy lực, dường như muốn nổ tung ra! Giờ khắc này sức mạnh của nỗi đau bùng nổ, nỗi thống khổ tê tâm liệt phế sau lần mệt mỏi cùng cực trước đó đồng loạt ập tới! "Ô a!" Tàn hồn phát ra một tiếng thét chói tai đầy bất cam, rồi kinh hãi nhận ra chính mình đang bị bảy luồng sáng bảy màu kéo ngược trở lại! Khóe miệng vặn vẹo trong đau đớn bỗng biến thành nụ cười tàn độc tà ác!

"A, ta không cam lòng!" Giữa tiếng gào khóc thảm thiết, nó đã bị bảy luồng sáng bảy màu nuốt chửng! Khoảnh khắc tàn hồn bị cắn nuốt hoàn toàn, thế giới trong mộng của Thẩm Quảng lại trở nên bừng sáng.

Vực sâu biến mất, đất trời lần nữa trở lại thành thảo nguyên tàn khuyết, giữa làn đất đá cát bụi bay mù mịt, mảnh đất quanh Thẩm Quảng vẫn duy trì sức sống dồi dào, niệm lực mang theo hơi thở bi thương đau đớn cuộn thành gió quét qua đại địa, những đóa hoa cúc đang nở rộ lúc này biến thành màu tuyết trắng xốp mềm, bồ công anh chín rộ xuất hiện khắp núi đồi. Khung cảnh khiến lòng người an tường, rồi một thanh âm thê lương vang lên giữa thế giới trắng muốt! Vang vọng mãi không chịu tan đi.

Dần dần nghe thấy tiếng gọi, Thẩm Quảng mở mắt ra, chậm rãi bò dậy, nhìn bồ công anh ngập tràn mặt đất. Hắn khẽ mỉm cười, cắn chặt răng, trên tay nháy mắt tụ lại niệm lực màu xanh lam thẳm, lập tức nhắm mắt lẩm bẩm: ~ Tâm nhãn, khai! ~

Một luồng gió xoáy quét qua mặt đất, gió đi qua ắt lưu lại dấu vết.

Trong phút chốc Thẩm Quảng cảm giác như mình đã hòa làm một thể với thế giới trong mộng! Khắp nơi bồ công anh bắt đầu bay múa, nhắm mắt rồi mở mắt ra lần nữa, những hạt giống bồ công anh bay lượn ngợp trời làm đất trời mờ ảo, ngỡ như tuyết rơi giữa tháng sáu…

Ngẩng đầu lên, Thẩm Quảng nhìn những hạt giống bồ công anh bay lượn rợp trời, trong tâm khảm dâng lên một cảm giác như rượu ngon đang lên men, chậm rãi ủ kín trong lòng. Cảm giác ấy ngày càng nhiều rồi lấp đầy cả tâm trí, hắn hé miệng, một luồng hương thơm nồng đậm lập tức tỏa ra!

… "Phân!" Đột nhiên vung chưởng, niệm lực màu lam đậm tụ nơi lòng bàn tay bao phủ lấy những hạt bồ công anh đang bay múa xung quanh. Hạt bồ công anh ngừng bay lượn, một luồng sáng tựa sao băng xẹt qua chân trời lao thẳng về phía Thẩm Quảng, tức khắc tâm nhãn của Thẩm Quảng đã tái hiện lại toàn bộ cảm giác mệt mỏi sâu sắc tích tụ từ lần trước khi hắn tu luyện quá tải Bế Hấp Kích Niệm Quyết:

Ý thức mơ hồ, toàn thân toát mồ hôi, hơi thở dồn dập hỗn loạn, đất trời quay cuồng… Cuối cùng bị một cơn buồn ngủ ngập trời ngợp đất bao phủ! Sau vô số lần như thế, Thẩm Quảng cảm giác thân thể không còn thuộc về mình nữa, toàn thân như bị thiêu đốt trong lửa, đau đớn đến mức linh hồn cũng phải run rẩy.

Linh hồn dần xuất hiện vết rạn, "Rắc rắc!" một tiếng xé rách vang lên, linh hồn bị chia thành bảy mảnh tàn khuyết, lúc này con tim sau một hồi đập dồn dập liền -- tan nát cõi lòng!

Thẩm Quảng dù lúc này cảm thấy mình như bị nỗi đau xé nát, nhưng hắn lại cảm nhận rõ ràng rằng bản thân hoàn toàn có thể khống chế được nỗi thống khổ ấy. Không vì điều gì khác, chính là nhờ một loại tâm nhãn khác biệt hoàn toàn đang tồn tại trong ý thức! Tâm nhãn tựa như một khối nam châm khổng lồ, luôn giữ cho linh hồn bị phân tán nằm trong phạm vi khống chế nhất định.

~ Nỗi đau này tính là gì chứ? Ta còn trẻ, còn nhiều thời gian, đường đời của ta còn rất dài, tương lai dẫu chông gai trắc trở, dẫu đau khổ đến đâu ta cũng tuyệt đối không bỏ cuộc. Vì nàng… Vì sự bất lực khi xưa bị kẻ khác ức hiếp, vì ngọn lửa phẫn nộ đè nén nơi sâu thẳm tâm can. Đau khổ không phải là lý do để từ bỏ!! Ha ha ~ Một luồng niệm lực tàn khuyết xen lẫn linh hồn đã chia làm bảy mảnh, lập tức phong tỏa toàn bộ những hạt bồ công anh đang tự do bay lượn rợp trời!

"Ô a!" Giữa tiếng gào thét bất cam của tàn hồn vừa bị linh hồn Thẩm Quảng hấp thu, một vài hình ảnh trong đầu Thẩm Quảng bắt đầu chậm rãi ghép nối lại: Cuồng phong gào thét, chiếc lá cuối cùng trên thân cây trơ trụi -- bay xa theo gió! Rốt cuộc chẳng còn tăm hơi. Sót lại chăng chỉ là bóng nhạn cô độc vút qua nền trời vắng lặng…

Mưa to tầm tã, thân ảnh nhỏ gầy cô độc đứng sừng sững giữa cơn giông bão chẳng hề nhúc nhích, ngửa đầu hứng chịu những hạt mưa quất mạnh vào mặt, buốt nhói cõi lòng! Cúi đầu để mặc nước mưa xuôi theo mái tóc dài chảy xuống, tựa như tim đang rỉ máu, lại như chuỗi hạt đứt dây -- rơi rụng che khuất đôi mắt. Đôi mắt ấy cũng chẳng buồn ngắm nhìn đất trời mịt mờ phía trước… Chỉ lặng lẽ gánh chịu nỗi cô độc và đau thương vô bờ!!

… Biển người tấp nập, mọi người đang reo hò vì sự ra đời của một bậc cường giả! Tiếng gào thét biến thành tiếng hò reo, tiếng hoan hô biến thành những bước nhảy cuồng nhiệt! Bản thân đối mặt với niềm vui ấy lại chẳng có chút cảm giác nào, quay người bước đi, cười tự giễu, phảng phất như lại bước vào cơn bão táp cô độc.

Cự kiếm vác trên vai vung lên, hàn quang rạch ngang hư không.

Mọi tiếng reo hò bỗng ngưng bặt, tan vỡ như những mảnh gương vỡ vụn rơi rụng tả tơi! Thu kiếm, không chút thương hại, chẳng mảy may do dự bước tiếp! Vì nàng, vì tín niệm của chính mình mà chặt đứt tất cả -- cường giả rất mạnh, nhưng phía sau kẻ mạnh ấy thử hỏi có mấy ai thấu hiểu được nỗi đau đớn bất lực cắn xé tâm can! Thứ duy nhất còn lại là sự thôi thúc muốn ngửa mặt lên trời thét dài… Kiếm cuồng tiếu vấn thiên!

… Trăng sáng ngay trước mắt tưởng như với tay là tới, mái tóc dài tung bay theo gió, một bóng hình cô độc đứng sừng sững trên đỉnh núi dưới ánh trăng, vác cự kiếm, đôi mắt nhắm nghiền, kiếm ý tưởng niệm mở ra bầy sói khiếu nguyệt!! Ánh mắt lạnh băng ngạo thị đất trời, tim thắt lại, đau nhói từng cơn??? ~ Ha ha, hãy dùng đôi mắt của ta để nhìn thấu thế giới này!! ~

Linh hồn phân tán lại một lần nữa hợp nhất. "Phừng!" Khi niệm lực tụ lại lần nữa, sắc lam đậm đã pha thêm chút ánh lục tinh khiết. Còn những hạt bồ công anh bay múa rợp trời từng bị niệm lực ăn mòn thì nay đã biến mất không còn tăm tích. Một hạt bồ công anh cực lớn từ từ rơi xuống trong lòng bàn tay Thẩm Quảng.

Chạm đất nảy mầm, Thẩm Quảng lúc này dâng lên một cảm giác vừa muốn khóc lại vừa muốn cười ~ Đây chính là sức mạnh của nỗi đau sao? Hừ hừ ha ha! ~ Cười thầm trong bụng nhưng gương mặt Thẩm Quảng lại chẳng chút biểu tình. Đất đai trong mộng bắt đầu nứt toạc, một mỹ nữ trần như nhộng với vẻ đẹp thê lương, làn da trắng như ngọc lao ra khỏi lòng đất, mái tóc nàng hóa thành bầy rắn độc rít gào.

Vẻ đẹp ấy khiến người ta đau đớn đến nghẹn lời, vực sâu hiện ra trước mắt, tàn hồn nát tim lao vào vòng tay ôm ấp của bóng tối!! Bóng tối trỗi dậy từ lòng đất khiến người ta không nỡ làm vấy bẩn nét thê lương tuyệt mỹ này, chỉ có ngọn lửa bùng cháy từ nỗi đau thương vô hạn! Mang theo chút kỳ vọng, Nữ Vương Thống Khổ dùng đôi tay nâng Thẩm Quảng lên.

Nữ Vương Thống Khổ thổi một hơi về phía Thẩm Quảng, một niềm kỳ vọng bay thẳng vào thức hải Thẩm Quảng -- Tàn Hồn Toái Tâm Chưởng và Tàn Hồn Toái Tâm Quyết!

Mây mờ che khuất bóng trăng, "A ha ha!" một tiếng cười thê mỹ vang lên, đất trời trong nháy mắt tối sầm u ám! Một thanh âm từ gần vọng ra xa: "Hài nhi của ta, hãy tận dụng tốt nó, thống khổ có thể khiến ngươi mạnh mẽ hơn! Cô độc có thể giúp ngươi kiên cường bất khuất trưởng thành! Thù hận có thể giúp ngươi ngạo thị đất trời!…? Ha ha ~"

Trong thoáng chốc, nỗi đau biến mất, Thẩm Quảng vững vàng đáp xuống mặt đất. Thật ra điều hắn muốn nói với Nữ Vương Thống Khổ chính là: ~ Thật ra ngươi cũng chẳng là cái thá gì, Thẩm Quảng ta tự làm chủ tất cả của chính mình, hừ ha ha! ~ Giờ khắc này Thẩm Quảng đã nắm giữ được sức mạnh của nỗi đau. Đóa bồ công anh tuyệt đẹp mọc vươn lên.

Nó to lớn bằng người Thẩm Quảng, nhìn màu trắng như tuyết trước mắt tuy không nỡ phá hủy nhưng hắn vẫn ra tay! "Nha a!" Một chưởng đánh ra, sắc trắng tung bay tựa tuyết mai ngày tết. Hắn thoăn thoắt xoay người lại. Vừa nhấc chân cất bước đặt xuống đất, đóa bồ công anh phía sau đã tan biến vào hư vô giữa muôn vàn cánh bay!

Nhìn bàn tay của mình, Thẩm Quảng cười thầm: ~ Tàn Hồn Toái Tâm Chưởng sao? Thật không ngờ ta lại có thể nắm giữ được sức mạnh của nỗi đau! ~ Nghĩ đoạn, Thẩm Quảng siết chặt bàn tay thành nắm đấm. Một niềm tin dâng trào trong tim: ~ Mệnh ta do ta không do trời, tương lai của ta do chính ta định đoạt!

Ngoại trừ nàng ra… Ha ha ~ Bước thứ hai bước ra, tiếp tục tiến về phía trước! Nơi Thẩm Quảng đi qua đất trời đều hóa thành u ám, nhưng luôn có một hạt bồ công anh lơ lửng bên cạnh hắn. Nó không hề bị vấy bẩn u ám, vẫn vẹn nguyên sắc trắng tinh khôi như thuở ban đầu!

Tỉnh mộng, Thẩm Quảng ngồi bật dậy, mỉm cười nhìn vầng trăng khuyết ngoài cửa sổ. Gạt bỏ đi tâm trạng bất an do luồng khí tức quỷ dị trong giấc mộng vừa rồi gây ra, hình bóng một bé gái linh động bỗng hiện lên trong đầu… Hồi lâu sau hắn lẩm bẩm trong miệng: "Tàn Hồn Toái Tâm Chưởng, hừ ha ha. Đây là nỗi cô độc đầu tiên do chính ta tự mình lĩnh ngộ…"

Trăng sáng treo cao, mây vờn gợn sóng, Tham Lang ngạo khiếu, tung hoành thất giới!!

Truyện liên quan