Quyển 1 · Chương 51: Đại yêu
Thấy chín đầu đại bàng khống chế Đoạn Không chém lại đây, Diêu Thiên Thắng đột nhiên đứng lên, hai ngón tay kẹp lấy Đoạn Không, quay đầu lại đem Đoạn Không hướng đống lửa cắm đi!
~ Tiểu tử này còn dám tay không tiếp dao sắc! Sao lại nóng thế! ~ Chín đầu đại bàng nghĩ thấy chính mình ở lửa nướng "A!" một tiếng, chợt lóe một đầu chui vào trong hồ...
"Chi!" Trong hồ dâng lên một làn hơi nước...
Liễu Mộng Điệp cùng Diêu Thiên Thắng cười ngã trước ngã sau "Ha ha! Ha hả!" một hồi lâu mới ngừng lại được. Đoạn Không bay trở về, dừng ở Diêu Thiên Thắng trước mặt. Diêu Thiên Thắng nhìn chín đầu đại bàng nghĩ tới một chuyện ~
Nếu chín đầu đại bàng là chín đầu? Kia hắn nhất định sống thật lâu! Như vậy hắn lịch duyệt nhất định rất phong phú, nói không chừng hắn biết có thứ gì có thể nhanh chóng tu luyện niệm lực. Không bằng dùng chuyện xấu của hắn uy hiếp hắn! Làm hắn giúp giúp ta ~
Nghĩ Diêu Thiên Thắng đổi một vẻ chân thành nói: "Thật ngượng ngùng a! Vừa mới đã quên tiền bối đang bị nướng..." Chín đầu đại bàng vừa nghe liền nói: "Liền biết tiểu tử ngươi không có chuyện gì tốt! Nói đi có chuyện gì bảo ta làm!"
Diêu Thiên Thắng giả bộ một bộ rất khó xử nói: "Làm sao bây giờ hảo đây? Ai..." Liễu Mộng Điệp nhìn bộ dáng của Diêu Thiên Thắng rốt cuộc minh bạch ~ Thiên Thắng đang chơi con chim này! ~ Thấy nửa ngày Diêu Thiên Thắng chưa nói, chín đầu đại bàng liền nóng nảy nói: "Lần này không tính là yêu cầu ngươi đề ra!"
Vừa nghe, Diêu Thiên Thắng lập tức nói: "Có thứ gì có thể nhanh chóng tu luyện niệm lực?" Liễu Mộng Điệp vừa nghe thấy thế, cắn cắn môi, trong lòng ấm áp. ~ Thiên Thắng là vì ta nên mới chơi con chim này! ~ Liễu Mộng Điệp thầm nghĩ.
Chín đầu đại bàng vừa nghe, bắt đầu suy nghĩ. Đoạn Không nổi trên không trung chậm rãi bay tới bay lui, thỉnh thoảng phát ra tiếng thở dài vì vấn đề khó khăn.
Diêu Thiên Thắng nắm chặt tay Liễu Mộng Điệp nói: "Mộng Điệp tin tưởng anh!" "Ừ!" Liễu Mộng Điệp gật gật đầu. Cả buổi sau chín đầu đại bàng hô to phát ra tiếng ngộ ra, nói: "Nga! Ta biết rồi! Ta trước kia ăn qua một loại quả cực kỳ ngon gọi là —— Huyễn Vân Quả!
Huyễn Vân Quả, hình như sinh trưởng ở núi lớn thuộc Huyễn Vân quốc ở cực tây, nghe người ta nói, nó có thể giúp người ở Nhân giới nhanh chóng tu luyện niệm lực! Đúng rồi chúng ta hiện tại đang ở chỗ nào của Nhân giới?"
Diêu Thiên Thắng vừa nghe thầm nghĩ ~ Nguyên lai thật sự có thứ này? Huyễn Vân Quả! Huyễn Vân quốc! ~ Nghĩ ngợi, Diêu Thiên Thắng nói: "Ở đây là Xích Hà quốc của Đông Lâm!" Chín đầu đại bàng vừa nghe liền nói: "A! Ngươi muốn ta đi núi lớn của Huyễn Vân quốc ở cực tây lấy Huyễn Vân Quả? Không phải ta không biết nơi đó có, cho dù ta biết, ta cũng bay không được xa như vậy a! Ai, ta hiện tại chỉ có Thiên Cương chi lực của ba cái đầu, làm không nổi đâu!"
Chín đầu đại bàng nói xong "Xoạt" bay trở về vỏ kiếm, vừa mới muốn ngủ say. Diêu Thiên Thắng nắm lấy Đoạn Không, niệm lực dũng mãnh rót vào Đoạn Không. Chín đầu đại bàng vừa thấy có thứ gì có thể khôi phục Thiên Cương chi lực, liền đột nhiên hút lấy.
Liễu Mộng Điệp thấy Diêu Thiên Thắng xuất niệm lực đến mức hơi toát mồ hôi, bèn lấy khăn tay lau mồ hôi cho Diêu Thiên Thắng. Một hồi lâu Diêu Thiên Thắng dừng lại nói: "Bây giờ bay được chưa?" Chín đầu đại bàng vừa nghe liền nói: "Còn kém một chút!"
Diêu Thiên Thắng không nói hai lời, lần thứ hai đem niệm lực dâng lên Đoạn Không, đến lúc Diêu Thiên Thắng sắp sửa kiệt sức. Liễu Mộng Điệp đau lòng nói: "Thiên Thắng, thôi bỏ đi. Em tự mình tu luyện cho tốt cũng được!" Diêu Thiên Thắng cười cười nói: "Như vậy em quá nguy hiểm, anh làm sao có thể để em mạo hiểm chứ? Vì em, chút khổ này không tính là gì! Hả!" Diêu Thiên Thắng nói xong lại tăng mạnh niệm lực tuôn ra.
~ Tiểu tử này tìm Huyễn Vân Quả nguyên lai là vì cô nàng này tu luyện niệm lực sao? Hữu tình nhân chung quy thành quyến thuộc, tình thâm bất thọ! Ai, tính toán ra, lão tử liền đại phát từ bi giúp ngươi một tay vậy! ~ Chín đầu đại bàng vừa mới nghĩ xong, ánh mắt Diêu Thiên Thắng đã có chút hoảng hốt, đôi mắt cũng trở nên mê ly.
"Được rồi!" Diêu Thiên Thắng nghe xong liền ngừng tuôn niệm lực vào Đoạn Không, Liễu Mộng Điệp đỡ lấy Diêu Thiên Thắng, anh từng ngụm từng ngụm thở hồng hộc. Chín đầu đại bàng nói: "Thế nào! Còn có thể kiên trì không?" Diêu Thiên Thắng hơi hơi gật gật đầu.
"Xoạt!" Đoạn Không thoát khỏi tay Diêu Thiên Thắng bay múa vài vòng trên không trung, rồi dừng lại trước mặt Diêu Thiên Thắng. "Ca ca!" Trong chốc lát Đoạn Không biến thật lớn lên, có thể ngồi được hai người! "Lên đi!" Chín đầu đại bàng nói.
Đột nhiên thấy Liễu Mộng Điệp cũng muốn bước lên liền nói: "Không thể nào? Ngươi muốn ta chở hai người, bay từ Đông Lâm đến cực tây sao? Ngươi muốn lấy cái mạng già của ta à?" Diêu Thiên Thắng vội giải thích nói: "Đưa nàng về Long Xà cốc trước, rồi chúng ta đi tìm Huyễn Vân Quả sau."
"Ngô! Đau trứng thật đấy, lên đi!" Hai người ngồi lên thanh kiếm Đoạn Không đã phóng to, chẳng mấy chốc chín đầu đại bàng liền điều khiển Đoạn Không bay trở về chỗ ở của Long Xà lão nhân, Diêu Thiên Thắng thả Liễu Mộng Điệp xuống dưới.
Liễu Mộng Điệp ân cần nói: "Thiên Thắng, mọi thứ cẩn thận nhé!" Diêu Thiên Thắng cười cười. Y Lan Tĩnh, Hoàng Minh Kiếm và Long Xà lão nhân đi từ nhà tranh ra.
Y Lan Tĩnh đi tới bên người Liễu Mộng Điệp, nhìn Diêu Thiên Thắng đang ngồi trên thân kiếm Đoạn Không nói: "Oa! Lão sư còn biết ngự kiếm phi hành!" Long Xà lão nhân nhìn nhìn Diêu Thiên Thắng không nói gì. Hoàng Minh thấy vậy thì cười cười tiếp tục luyện kiếm tay trái: "Hà! Hừ! Hâm! Xoạt xoạt! Hô."
Chín đầu đại bàng nhìn nhìn bộ dáng bịn rịn lưu luyến của Liễu Mộng Điệp và Diêu Thiên Thắng rồi nói: "Làm gì mà bà bà mụ mụ thế, chúng ta đi một chút rồi về ngay!" "Xoạt!" Chín đầu đại bàng điều khiển Đoạn Không chở Diêu Thiên Thắng hóa thành một đạo cầu vồng bay đi, trên không trung lưu lại một vệt sáng trắng!
Thấy Diêu Thiên Thắng đi rồi, Liễu Mộng Điệp lưu luyến không rời quay đầu lại. Y Lan Tĩnh nhìn Liễu Mộng Điệp cười ha ha lên: "Mộng Điệp cô nương chị! Ha ha! Trên mặt chị có một con rùa đen lớn kìa!" Liễu Mộng Điệp nghe thế thì hạnh phúc cười.
Nhìn bộ dáng của Liễu Mộng Điệp, Y Lan Tĩnh thầm nghĩ ~ Đây là tình yêu mà người lớn hay nói đến sao? Nhìn thế này thì tình yêu có thể thay đổi một người, khiến một người trở nên hài hước ư? Lão sư thay đổi rồi! Con rùa đen này chẳng lẽ do lão sư vẽ? Ha hả ~ Nghĩ đoạn nắm lấy tay Liễu Mộng Điệp nói: "Mộng Điệp cô nương, đi rửa mặt thôi!"
Liễu Mộng Điệp vừa nghe liền nói: "Không sao đâu, kỳ thực con rùa đen này vẫn rất đáng yêu, có muốn rửa cũng phải để Thiên Thắng rửa giúp em..." Nghĩ xong nàng ngẩn ngơ nhìn về phương hướng Diêu Thiên Thắng rời đi...
Nam Nhảy Mộng thần quốc, Hoàng Long môn...
"Báo! Môn chủ, Phong Hỏa song lang đã trở lại!" Một đệ tử Hoàng Long môn xông vào đại điện Hoàng Long môn bẩm báo. Gia Cát Vô Cực đang uống trà bèn đặt chén trà trong tay xuống, đứng lên sải bước đi ra ngoài. Chẳng mấy chốc Phong Hỏa song lang đã đến trước cửa đại điện Hoàng Long môn, thấy Gia Cát Vô Cực liền đột nhiên quỳ xuống nói: "Tham kiến môn chủ!"
Gia Cát Vô Cực nhìn hai người nhàn nhạt hỏi: "Phi Vân Ngọc đã lấy được chưa?" Hai người nghe xong liền cúi đầu. Gia Cát Vô Cực nhìn hai người rồi nói: "Đi xuống nghỉ ngơi đi!" Xoay người đi trở vào đại điện.
"Môn chủ, Đại Kiếm Cuồng nói nếu chúng ta tìm đủ bốn viên ngọc còn lại, hắn sẽ vô điều kiện dâng Phi Vân Ngọc lên!" Hạ Hầu Xích Anh nói xong liền nhìn sang Hải Trầm Nguyệt.
Gia Cát Vô Cực nghe xong bước chân khựng lại, đôi mắt chớp lóe một cái thầm nghĩ ~ Xem ra, ta đã coi thường thực lực của Diêu Thiên Thắng! Lời đồn hắn là cao thủ trẻ tuổi có tiềm năng nhất quả thực là sự thật! ~
Nghĩ đoạn hắn nói: "Biết rồi, hai người không cần để chuyện này trong lòng! Trở về nghỉ ngơi cho tốt đi!" Nói xong Gia Cát Vô Cực bước đi, Phong Hỏa song lang nhìn bóng lưng Gia Cát Vô Cực đi xa, liếc nhìn nhau rồi chậm rãi đứng dậy, ngẩng đầu nhìn bầu trời cuối thu mát mẻ.
Đông Lâm Xích Tình quốc, một làng chài nhỏ ven biển. Các ngư dân đang đánh cá. "Một, hai, ba! Kéo!" Ngư dân đứng ở đầu thuyền hô lên.
"Nga! A! Hầy!" Toàn bộ ngư dân bắt đầu ra sức kéo lưới cá lên. Đột nhiên tất cả thuyền bè đều bị một lực cực lớn kéo giật mạnh về phía trước.
Mọi người cả kinh, rồi cười lớn, "Oa! Cá lớn đây rồi. Mọi người dùng sức vào!" Ngư dân chỉ huy kinh hỉ nói. Dưới thuyền có một bóng đen lướt qua, lập tức sức kéo cực lớn kia biến mất. Toàn bộ ngư dân đang gắng sức kéo lưới đều tức thì mất thăng bằng, lần lượt ngã nhào xuống nước.
Một lát sau, ngư dân dưới nước mở bừng mắt, đột nhiên một bóng đen lao tới, những ngư dân rơi xuống nước hoảng sợ mở to hai mắt...
Đúng lúc này, bầu trời vạn dặm không mây bỗng biến đổi kịch liệt, theo sau là từng tiếng sấm chớp ầm ầm. Trên biển lập tức sóng cuộn ngợp trời, bầu trời tối sầm lại ngay tức khắc, một bóng người to lớn phá tan lưới cá, vừa vặn lúc ấy một tia chớp xé toạc bầu trời.
Tia chớp soi sáng tầm mắt của những ngư dân dưới nước, một con quái vật đầu cá thân người xuất hiện trên mặt biển! Lão ngư dân thấy thế không thể tin nổi vào thứ trước mắt, hoảng sợ thốt lên: "Thủy Yêu Hoàng!" "Rống!" Thủy Yêu Hoàng gầm lên giận dữ...
Năm ngày sau, chín đầu đại bàng chở Diêu Thiên Thắng bay từ Long Xà cốc thuộc Đông Lâm Xích Tình quốc trở về nước Kha Vân – một tiểu quốc phụ thuộc của Huyễn Vân quốc ở cực tây. Đi ngang qua vương phủ của chính mình, Diêu Thiên Thắng nhìn thấy Văn Lăng – bà của Mạc Tiểu Huề, nhìn thấy người bà vẫn còn điên dại của Mạc Tiểu Huề mà trong lòng có chút xót xa.
Rời khỏi vương phủ của mình, dưới sự dẫn đường thuận lợi của chín đầu đại bàng, Diêu Thiên Thắng đã tìm được Huyễn Vân Quả trên một vách núi cheo leo, đồng thời cất Huyễn Vân Quả vào không gian độc lập của Phi Vân Ngọc. Lúc hái Huyễn Vân Quả, anh đã tiêu diệt rất nhiều thực vật ăn thịt người. Năm ngày sau, Diêu Thiên Thắng thuận lợi trở về Long Xà cốc...
"Hô! Đát!" Diêu Thiên Thắng từ trên Đoạn Không nhảy xuống. Liễu Mộng Điệp đang dạy Y Lan Tĩnh viết chữ vừa nghe thấy tiếng động liền bước nhanh từ nhà tranh xông ra, nhìn thấy Diêu Thiên Thắng sau mười ngày xa cách mà trong lòng kích động vô vàn.
Y Lan Tĩnh chốc lát sau cũng chạy theo ra, đứng từ xa nhìn hai người đang ngây ngốc đứng nhìn nhau không chớp mắt và thầm nghĩ ~ Người ta vẫn nói đôi tình nhân một ngày không gặp như cách ba thu! Đã mười ngày thì chẳng phải là ba mươi năm rồi sao? Ha hả... ~ Nghĩ xong Y Lan Tĩnh cười khúc khích đi về nhà tranh. Hai người đứng ngắm nhau một trận đã đời, rốt cuộc cũng kích động ôm chầm lấy nhau.
"Thiên Thắng anh đã về! Thật tốt quá ha hả..." Nói xong Liễu Mộng Điệp đột nhiên hôn lên mặt Diêu Thiên Thắng. Diêu Thiên Thắng một tay ôm bổng Liễu Mộng Điệp lên, xoay vài vòng, hai người phát ra tiếng cười vui sướng: "Ha ha! Ha hả!"
Một hồi lâu sau Diêu Thiên Thắng mới đặt Liễu Mộng Điệp xuống, kích động nói: "Mộng Điệp anh tìm được Huyễn Vân Quả rồi!" Liễu Mộng Điệp nghe xong cúi đầu mỉm cười. Đột nhiên Diêu Thiên Thắng nhìn thấy con rùa đen to đùng trên mặt Liễu Mộng Điệp do chính mình vẽ, bèn nghi hoặc hỏi: "Sao thế Mộng Điệp, con rùa đen trên mặt em vẫn chưa tẩy đi à?" Liễu Mộng Điệp nghe thế liền nói: "Hừ! Em muốn anh rửa giúp cơ!"
Diêu Thiên Thắng nghe xong liền lấy tay ôm trán trộm cười. Đúng lúc này Long Xà lão nhân và Hoàng Minh Kiếm đều chạy ra ngoài. Còn bà của Hoàng Minh Kiếm nghe tin Diêu Thiên Thắng đã về thì đang nấu cơm trong bếp, trên mặt thỉnh thoảng vẫn nở nụ cười.
Lát sau Y Lan Tĩnh nói: "Thấy chưa, lão sư của nhà con đúng là trâu bò, mới mười ngày đã lấy được Huyễn Vân Quả ở cực tây về rồi ha ha." Chẳng mấy chốc Đoạn Không đã bay trở về trong vỏ kiếm của Diêu Thiên Thắng.
Trong đầu Diêu Thiên Thắng truyền đến giọng nói của chín đầu đại bàng ~ Người trẻ tuổi, hãy trân trọng cho tốt. Ta có lẽ phải ngủ say một thời gian... Nga... ~ Chín đầu đại bàng ngáp một cái thật to, lập tức Đoạn Không không còn động tĩnh gì nữa. Hai ngày sau, dưới sự trợ giúp của Huyễn Vân Quả, Liễu Mộng Điệp đã thuận lợi học được cách tu luyện niệm lực, nửa năm sau niệm lực đã vọt lên đỉnh cao tầng bốn...
Bắc Hằng Huy Dương quốc, trên quảng trường tu luyện của Bất Nhận phái. Các đệ tử Bất Nhận phái đang cố gắng tu luyện. "A!" Mồ hôi làm ướt đẫm quần áo. Một đệ tử Bất Nhận phái "Phần phật!" cởi áo ra, lộ ra cơ bắp săn chắc vạm vỡ.
Lồng ngực vì vận động kịch liệt mà phập phồng không ngừng. Niệm lực toàn thân hình thành những dải trạng thái, uốn lượn bò trườn trên cơ thể giống như những con rắn nước. "Phần phật!" Kèm theo một tiếng gào thét, đệ tử Bất Nhận phái lại một lần nữa lao vút lên, nhảy cao vút!
"Hây! Hự!" "Ầm!" Một cước đá văng bia ngắm hình người bằng đá thành từng mảnh nát vụn! Một người trông giống như giáo đầu nhìn thấy vậy thì hơi cười cười quát lớn: "Rất không tồi!! Tiếp tục cố lên!" Nói xong vung tay lên, một tiểu đội người tới quét dọn những mảnh bia ngắm hình người bị đập nát đi, chẳng mấy chốc bia ngắm hình người mới đã xuất hiện trên quảng trường tu luyện.
Có đệ tử Bất Nhận phái chậm rãi dùng tay che mắt nhìn mặt trời rồi thầm nghĩ ~ Tại sao mặt trời cuối thu mà vẫn chói chang thế nhỉ ~ Chẳng mấy chốc trên quảng trường tu luyện của Bất Nhận phái lại vang lên tiếng hoan hô.
"Hô đát!" Luồng gió xoáy khuếch tán ra xung quanh, "Có người đột phá niệm lực tầng bảy rồi!" "Ha ha! Không phụ lòng người, từ hôm nay trở đi ta chính là cao thủ nhất lưu rồi!" Đệ tử Bất Nhận phái đó nói xong liền nhắm hai mắt lại.
Đệ tử Bất Nhận phái bên cạnh nhìn đệ tử vừa đột phá kia, trong lòng thầm lặng nói một câu cố lên. Rồi quay đầu tiếp tục tu luyện!
"Hây! Hô hô..."... Ở trong cái đình nhỏ bên cạnh quảng trường tu luyện, mấy vị thiếu gia nhà giàu đang cầm quạt xếp quạt mát, nhìn đám đông đang tu luyện trên quảng trường rồi cười nói: "Ấy! Mọi thứ đều là mây bay! Xem ra ta vẫn phải cảm ơn vì mình có một ông bố giàu có nha! Hóa ra học võ mệt thế này, sớm biết thế đã chẳng đến đây, hay là ngủ một giấc ngắn đã! A..." Thiếu gia nhà giàu từ từ chìm vào giấc ngủ...
Trong giấc mơ của thiếu gia nhà giàu bỗng xuất hiện một người phụ nữ quyến rũ ~ "Đại gia mau tới bắt em đi! Ha hả" Nói xong người phụ nữ quyến rũ tay cầm lụa mỏng vung lên, liếc mắt đưa tình rồi nhanh chóng lùi lại phía sau!
"Ha ha! Anh tới đây..." Thiếu gia nhà giàu nói xong liền nhào tới! "Ha ha! Ha hả!" Chẳng mấy chốc hai người đã đùa giỡn trong căn phòng hoa lệ. Cuối cùng người phụ nữ quyến rũ không còn nơi trốn, bị thiếu gia nhà giàu ôm chặt vào lòng.
"Ghét quá đi! Anh hư lắm đó!" Người phụ nữ quyến rũ nũng nịu nói. "Hắc hắc!" Nụ cười dâm đãng của thiếu gia nhà giàu chụm miệng định hôn người phụ nữ quyến rũ. Bỗng nhiên những người đang ngồi ở đình đều tản ra, một vị giáo đầu vẻ mặt nghiêm nghị nhìn thiếu gia nhà giàu đang không ngừng phát tình trước mặt, bước đến đứng chắn ngay trước mặt hắn!
Một lát sau thiếu gia nhà giàu theo bản năng trèo lên người giáo đầu, những người xung quanh bắt đầu che miệng cười trộm...
"Tiểu tử này chết chắc rồi, ta nhớ lần trước có kẻ lười biếng khi tu luyện đã bị Trương giáo đầu đánh gãy năm chiếc xương sườn đấy! Tiểu tử này còn dám đòi hôn Trương giáo đầu ư? Đúng là phá lệ lần đầu tiên đây!" Một nam đệ tử Bất Nhận phái nói. Nữ đệ tử Bất Nhận phái nhìn thấy cảnh này liền thầm nghĩ ~ Tại sao con nhà giàu đều thích mấy thứ kỳ cục thế nhỉ? Chẳng lẽ đây là một quy luật ư? Ôi trời! ~ "Ha hả! Có kịch hay để xem rồi."
Chỉ một lát sau đã có rất nhiều đệ tử Bất Nhận phái vây quanh lại, đều nhỏ giọng bàn tán, bắt đầu dùng ngón tay chỉ trỏ. Lông mày Trương giáo đầu đột nhiên nhíu lại thành hình chữ bát, ánh mắt lộ ra vẻ hung ác.
Bàn tay phải chậm rãi nâng lên. "Lại đây nào bảo bối! Cho đại gia hôn một cái nào!" Lời này của thiếu gia nhà giàu vừa thốt ra, những người vây xem rốt cuộc cũng nhịn không được, lập tức che miệng cười cuồng loạn. "Phốc phốc!!" Vài đệ tử Bất Nhận phái có thâm niên, hiểu rõ tình hình vừa thấy vậy liền lập tức nhỏ giọng nói: "Suỵt! Muốn xem kịch hay thì im lặng chút... Hắc hắc!" Nói xong bản thân cũng bật cười. ~ Ba, hai, một ~ "Bốp!" "A!"
Trương giáo đầu vung chưởng giáng thẳng vào mặt tên thiếu gia nhà giàu đang phát dại kia, khoảnh khắc ấy thiếu gia nhà giàu bị đánh bay lên, vẽ ra một đường cong hoa lệ với cú xoay người siêu tốc độ cao độ khó 3.600 độ trên không trung! Sau đó cắm đầu lao phập xuống đất!
"Ầm!! "Ha ha!" Toàn bộ đệ tử Bất Nhận phái vây xem lập tức cười vang! Trương giáo đầu chậm rãi quay đầu lại quát lớn: "Nhìn cái gì mà nhìn! Còn không mau đi tu luyện đi! Có tin muốn bị đá văng xuống núi không!"
Mọi người nghe thế lập tức tản đi như ong vỡ tổ! "
Ái da ai đánh ta đấy!" Thiếu gia nhà giàu lồm cồm bò dậy, nhìn xung quanh thấy chẳng có ai, liền lao tới túm chặt lấy vạt áo Trương giáo đầu hung dữ nói: "Có phải ngươi không?" Nhìn bộ dáng trợn mắt há mồm của thiếu gia nhà giàu, Trương giáo đầu chậm rì rì đáp: "Là ta thì sao nào?"
Mặc dù mọi người đang làm bộ chăm chỉ tu luyện, nhưng đôi mắt thì vẫn không rời khỏi hai bóng người kia dù chỉ nửa khắc. "Ngươi dám đánh ta, ngươi có biết cha ta là ai không?" Thiếu gia nhà giàu giận tím mặt nói...
Không khí lập tức trở nên vô cùng kích thích!
Truyện liên quan
Diệt Thế Thần Kiếp
Thế gian không kiếp nạn, ta liền hóa thân thành kiếp nạn.. Con đường trường sinh đứt đoạn, ta chính ...
Lôi Linh Đế Lộ
Mai Niệm, thiếu niên mang Lôi Linh Căn, từ nhỏ thôn trang bị diệt, nhờ ân sư chỉ điểm bước ...
Một Tấc Vuông Tiên Vực
Mười tuổi, thiếu niên sơn thôn Cố Trần vì cứu cha lên núi hái thuốc, vô tình có được Càn ...
Càn Khôn Thiên Đế
Kiếm Tiên Lý Khanh Duyên khéo léo gặp cơ duyên, sở hữu long mạch hiếm có thế gian.. Tin tức ...
Hắc Đàm Thuần Dương Tử Sách Mới
Tác phẩm mới ra mắt, kính mời quý độc giả thưởng thức, mong mọi người sẽ yêu thích. Sự ủng ...
Siêu Phàm Thế Giới
Thiếu niên Giang Vân từ Địa Cầu bước vào thế giới siêu phàm bí ẩn, nắm giữ sức mạnh phi ...