Quyển 1 · Chương 323: Lập uy

Cố Trần vẻ mặt nghiêm lại, vọt người nhảy lên, liên tiếp bước ra mấy bước, nhanh như điện chớp bay về phía trước.

Đồng thời tâm niệm vừa động, Phong Lôi Dực biến ảo mà ra.

Màu tím lôi điện đùng đùng lập lòe, phát ra tiếng sấm rền vang, cả người hóa thành một đạo tử mang, biến mất tại chỗ.

......

Thanh Vân Môn, nơi sơn môn.

Một đạo độn quang thu liễm, lộ ra Cố Trần thần sắc vội vàng, ẩn nấp tu vi, không ngừng đẩy nhanh tốc độ, đạp kiếm mà đến.

“Xin hỏi tiền bối, ngươi tìm ai?”

Một thủ vệ Luyện Khí kỳ tiểu tu sĩ, thần sắc lạnh nhạt, duỗi tay ngăn lại đường đi.

“Ta tìm Thiếu môn chủ các ngươi luyện đan.”

Tiểu tu sĩ vừa nghe, vội lắc mình lui qua một bên, đầy mặt tươi cười nói: “Nguyên lai là khách nhân của Thiếu môn chủ, mời vào trong.”

“Đa tạ vị tiểu huynh đệ này.”

Cố Trần hướng tiểu tu sĩ khẽ gật đầu, bay về phía đỉnh phong.

.......

“Cái gì mà đệ nhất nhân về đan thuật, pháp thuật dưới Kim Đan, ta phi! Đem đan dược của ta luyện thành tro mà cũng dám xưng đệ nhất luyện đan, xứng sao? Ta hiện tại nghiêm trọng hoài nghi, pháp thuật đệ nhất của ngươi cũng là giả. Ta phải khiêu chiến ngươi.”

Một thanh niên tu sĩ bộ mặt tuấn lãng, nâng một mẻ đan dược cháy đen kêu gào.

“Đúng! Chúng ta cũng hoài nghi.”

“Chúng ta không phục, lại so một lần.”

Vây xem tu sĩ đi theo ồn ào.

Hóa thân của Cố Trần đứng ở cửa động phủ, thần sắc có chút nôn nóng.

Thường thường nhìn về phía hướng sơn môn.

Đã ngày thứ ba rồi.

Một ít đệ tử đột nhiên gây sự, cầm đan dược cháy đen tới nháo, còn đòi khiêu chiến chính mình.

Không có bản thể ở đây, chính mình căn bản không phải đối thủ của bọn họ, chỉ đành nhẫn nhịn, tùy ý bọn họ nhục mạ.

Thấy Thiếu môn chủ không lên tiếng, kẻ nọ càng thêm kiêu ngạo.

“Ta nói Thiếu môn chủ, ta xem cái thân phận Thiếu môn chủ này của ngươi, cũng là dùng một thân da thịt non mịn đổi lấy đi. A! Ha ha ha ha!”

Lời này vừa nói ra, dẫn tới những người khác cười vang.

Đám người bên ngoài, Mai Tiểu Phong tránh ở một bên, trên mặt lộ ra một tia đắc ý.

Nàng tung tin đồn, nói Chiêu Hồn Kỳ của thiếu chủ đã hao hết âm linh lực, đã thành một món đồ trang trí.

Công pháp thiếu chủ tu luyện càng là không hề chiến lực, trước kia sở dĩ lợi hại, cũng là nhờ mượn âm linh lực trong hồn kỳ mà thôi.

Lời đồn vừa ra, truyền đi khắp nơi, những đệ tử có chiến lực không tầm thường bắt đầu rục rịch, muốn tranh đoạt cái danh đệ nhất kia.

Lúc này mới có hành động tới cửa khiêu khích mấy ngày nay.

Hừ! Như vậy, hóa thân của hắn không thể tu luyện, thậm chí còn có nguy hiểm tính mạng, ta không tin bản thể hắn có thể nhịn được mà không hiện thân.

Mai Tiểu Phong nghĩ như thế.

Phía sau nàng, đại đệ tử của đỉnh phong là Trần Khuê, trong lòng mừng thầm, nếu bọn họ thật sự đoạt được danh hiệu đệ nhất của hắn, chính mình cũng có cơ hội.

Bỗng nhiên, Mai Tiểu Phong ngẩng đầu nhìn phía không trung, trong mắt hiện lên một tia hưng phấn.

Chỉ thấy một đạo độn quang bay nhanh hướng về phía này.

Độn quang thu liễm, lộ ra Cố Trần khoanh tay đứng, ngự kiếm mà đến.

Mai Tiểu Phong nhìn thấy dung mạo Cố Trần, sắc mặt vui vẻ.

Nghĩ rằng hắn là nhận được cầu cứu của hóa thân nên mới cố ý tới.

Như vậy, nhiệm vụ tông môn giao cho chính mình cũng coi như hoàn thành.

Cố Trần nhìn một đám người vây quanh hóa thân mình, la lớn:

“Các ngươi ai là Thiếu môn chủ, ta muốn luyện đan.”

“Ta đây.”

Hóa thân nhấc tay ý bảo.

Cố Trần đẩy đám người ra, lấy ra một chiếc túi trữ vật giao vào tay hóa thân.

“Thiếu môn chủ, bọn họ làm gì vậy?”

Cố Trần nhìn đám tu sĩ vây quanh bốn phía, nghi hoặc hỏi.

Hóa thân tùy tay nhét vào trong lòng ngực, có chút bất đắc dĩ nói:

“Đạo hữu có điều không biết, bọn họ nghi ngờ bản lĩnh của ta, muốn khiêu chiến ta. Mà ta niệm tình đồng môn, không đành lòng nhìn thấy bọn họ vì vậy mà bỏ mạng, cho nên mới nhường nhịn.”

Bản thể đã đến, thân là hóa thân không còn sợ hãi, ngôn ngữ tự nhiên không còn khách khí.

Cố Trần cười lạnh một tiếng, khinh thường nhìn mọi người nói: “Đối với mấy thứ không biết sống chết này, Thiếu môn chủ thật cũng không cần thương hại, nên sát thì sát, nên thu thì thu, ngươi lập uy như vậy, bọn họ từng kẻ sẽ thành thật ngay.”

Hai người ở đó kẻ xướng người họa, cố ý nói những lời chọc giận, chút nào không để mọi người vào mắt.

Ngay cả Mai Tiểu Phong ở một bên nghe xong, cũng nhịn không được mắng một câu: Thật là tìm chết!

Mọi người vừa nghe phổi đều muốn nổ tung.

“Hôm nay nếu không đáp ứng so đấu, chúng ta liền không đi!”

“Đúng vậy, không đi nữa!”

“So đấu.”

Mọi người kêu gào.

Hóa thân của Cố Trần như bị bọn họ hoàn toàn chọc giận, quát:

“Đều câm miệng cho ta, nếu các ngươi đều muốn chết, vậy bổn thiếu môn chủ liền thành toàn cho các ngươi.”

Tàn nhẫn chi sắc hiện lên trong mắt, lần này hắn muốn lập uy, muốn cho bọn họ sợ chính mình, chỉ có như vậy, khi bản thể không có ở đây, chính mình mới có thể an tâm tu luyện.

Hóa thân tiếp tục nói: “Kẻ nào muốn khiêu chiến thì nghe cho kỹ, có kẻ nào không phục, cứ việc tới tìm ta, có bao nhiêu ta tiếp bấy nhiêu. Nếu ta thua, là sát hay là quát tùy các ngươi xử trí, nếu các ngươi thua, cũng tùy ý ta xử trí, đám rác rưởi đang ngồi đây, các ngươi có dám không?”

Khẩu khí kiêu ngạo đến cực điểm.

Đem mọi người vốn đã nổi trận lôi đình hoàn toàn chọc giận.

“Ta khiêu chiến ngươi!”

“Còn có ta.”

“Tính ta một cái.”

Mọi người rít gào, càng có không ít người phát ra truyền âm phù, thông báo cho những kẻ muốn khiêu chiến Thiếu môn chủ khác.

Tiếng hô kinh động đến Tây Môn Kiệt trên đỉnh núi.

Hắn phi thân đi tới nơi này, nhìn thấy một ngoại nhân đứng bên cạnh Thiếu môn chủ, không khỏi sửng sốt.

Mai Tiểu Phong thì thầm: “Hắn chính là chân thân của Thiếu môn chủ.”

Tây Môn Kiệt gật đầu, thấy đối phương chỉ là một tu sĩ Trúc Cơ hậu kỳ đại viên mãn, trong mắt thoáng hiện vẻ châm chọc.

Hóa thân thấy Tây Môn Kiệt đã đến, liền la lớn: “Sư phụ, bọn họ khiêu chiến con, người sắp xếp cho một chỗ đi.”

Tây Môn Kiệt nghe vậy, cười nói: “Được, vậy đến bãi đất trống dưới chân núi.”

Nói rồi, ông dẫn đầu lao về phía dưới chân núi.

Ông vốn mong tiểu tử này sớm ngã ngựa, bằng không với tư chất của nó, danh hiệu đệ nhất đan sư của ông sớm muộn gì cũng khó giữ.

Trên đường đi, ông không quên phát ra vài đạo truyền âm phù, thông báo cho các vị phong chủ khác.

Ông không muốn trong lúc so đấu xảy ra án mạng, để đám lão già kia đổ tội lên đầu mình.

Mọi người theo sát Tây Môn Kiệt.

Mai Tiểu Phong đi cuối cùng, lén lấy truyền âm ngọc giản ra, gửi đi một đạo tin tức.

Chỉ chốc lát sau, lại có mấy trăm đạo độn quang từ các phong bay tới.

Tu sĩ đến rất đông, có người muốn khiêu chiến, nhưng phần lớn là đến xem náo nhiệt.

Ngay cả các vị phong chủ cũng bị kinh động, thậm chí chưởng môn Thông Linh Đạo Nhân cũng tới.

Thông Linh Đạo Nhân vừa đến, liền gấp gáp hỏi: “Chuyện này là thế nào?”

Tây Môn Kiệt tiến lên đáp: “Là đệ tử các phong đột nhiên tìm Cố Trần khiêu chiến.”

Các vị phong chủ nghe vậy, đều nhìn về phía Thiếu môn chủ.

Tửu Quỷ nhìn thấy Cố Trần đứng cạnh Thiếu môn chủ, đôi mắt trợn trừng, nhưng chỉ trong chớp mắt đã khôi phục bình thường.

Cố Trần toét miệng cười, làm bộ như không thấy.

“Hồ nháo!”

Thông Linh Đạo Nhân gầm lên một tiếng.

Hóa thân đi đến trước mặt Thông Linh Đạo Nhân, hành lễ nói: “Chưởng môn, bọn họ tới cửa khiêu chiến nhiều ngày, con thật sự nhịn không nổi nên mới đáp ứng so đấu, mong chưởng môn thành toàn, tránh để lại tâm ma.”

Nghe Cố Trần nói vậy, Thông Linh Đạo Nhân không tiện nói thêm gì nữa.

Dù sao, tâm cảnh đối với người tu luyện là quan trọng nhất.

Thông Linh Đạo Nhân thở dài một tiếng, bất đắc dĩ nói: “Vậy được rồi.”

Nghe Thông Linh Đạo Nhân đồng ý, ngoài thân hóa thân xoay người nói với những kẻ đang khiêu chiến:

“Đừng nói ta không cho cơ hội, cơ hội ta chỉ cho một lần, hy vọng sau này đừng đến phiền ta nữa. Ai muốn khiêu chiến thì đứng sang một bên.”

Trong đám người xôn xao một trận, một thanh niên tuấn lãng bước ra đầu tiên.

Tiếp đó có thêm mười bốn người nữa bước ra.

Tổng cộng mười lăm người, đều là tinh anh của các phong.

Ngoài thân hóa thân quét mắt nhìn bọn họ rồi nói:

“Ta xin nói rõ điều kiện so đấu. Thứ nhất, đã chọn con đường này thì dù có quỳ cũng phải đi cho hết, không được đổi ý. Thứ hai, đấu pháp tử thương khó tránh, sống chết có số. Thứ ba, có thể nhận thua, nhưng phải làm nô bộc!”

Truyện liên quan