Quyển 1 · Chương 345: Thiếu gia mau chạy
Hôm sau.
Vô Vi cùng Hầu Thiên Hải cáo từ, hai người vừa lòng rời đi, một thân nhẹ nhàng tiến về Kỳ Lân Sơn Trang.
......
“Bái kiến hai vị tiền bối, không biết hai vị tiền bối tới Kỳ Lân Sơn Trang có gì chỉ giáo?”
Trong tầng mây, lóe ra một đội tu sĩ tuần sơn.
Cầm đầu là một tu sĩ có tu vi Trúc Cơ sơ kỳ, dáng người gầy gò nhưng rắn chắc, chắn trước mặt Vô Vi cung kính nói.
Phía sau hắn đi theo năm tên tiểu tu sĩ Luyện Khí kỳ.
“Ta hỏi các ngươi, có một người tên là Cố Trần, các ngươi có nhận ra không?”
Vô Vi vừa nghe đến Kỳ Lân Sơn Trang, vội vàng mở miệng hỏi.
“Đương nhiên biết, hắn là trang chủ của chúng ta, chỉ là hắn không có ở trong trang.”
Tu sĩ gầy gò không dám giấu giếm, thành thật đáp lại.
“Ân, rất tốt!”
Vô Vi vừa lòng gật gật đầu, thân hình chợt lóe rơi xuống phía dưới.
“Tiền bối!”
Tu sĩ gầy gò muốn ngăn cản.
“Cút ngay!”
Vô Vi phất tay áo, một luồng kình lực quét sạch ra ngoài.
“Oanh!”
Tu sĩ gầy gò bị đánh bay, phun ra một ngụm máu tươi.
Theo sau là vài tiếng “Phanh phanh”, mấy tên tiểu tu sĩ phía sau trực tiếp nổ tan xác mà chết.
“Người phía dưới nghe đây, tất cả mau ra gặp ta, nếu không thì chết!”
Thanh âm như sấm nổ vang trên không trung Kỳ Lân Sơn Trang.
Đồng thời hắn tản ra thần thức, quét ngang toàn bộ sơn trang.
Trong một tòa động phủ tinh mỹ.
Trần Xảo Vân cùng Lưu Nhị Cẩu cảm nhận được luồng thần thức mạnh mẽ đến không thể tưởng tượng nổi này, sắc mặt đại biến.
Hai người nhìn nhau một cái, lắc mình ra khỏi động phủ.
Luồng thần thức này còn mạnh hơn lão quái điên cuồng năm đó rất nhiều.
Trần Xảo Vân biết rõ, chọc giận vị này, Kỳ Lân Sơn Trang khó mà giữ được.
“Các đệ tử nghe lệnh, đi quảng trường tập hợp!”
Nàng không dám chậm trễ, la lớn.
Nàng ngự kiếm thẳng đến quảng trường.
Lôi Anh, Ngô Thừa Tiền cùng Chu Võ bọn họ cũng bị thần thức kinh sợ.
Nghe được thanh âm, cuống quít ra khỏi động phủ, ngự kiếm bay đến bên cạnh Trần Xảo Vân.
Hàng trăm đạo độn quang từ các đỉnh núi bay tới, tập trung tại quảng trường.
Rất nhanh, trên quảng trường đã đứng chật kín người.
Ngô Thừa Tiền truyền âm cho Trần Xảo Vân: “Xảo Vân tỷ, có cần mở trận pháp không?”
Xảo Vân lắc đầu.
Nàng biết rõ, hộ phái đại trận do Ngô Thừa Tiền thiết trí có thể vây khốn tu sĩ Kết Đan, nhưng đối với tu sĩ Nguyên Anh thì không có tác dụng gì mấy.
Vô Vi cùng Vô Sắc đứng lơ lửng trên không trung cách mặt đất ba trượng, nhìn xuống mọi người trong sân.
“Quản sự ra đây nói chuyện.”
Vô Vi lạnh giọng nói.
“Tại hạ Lưu Nhị Cẩu bái kiến hai vị tiền bối, không biết vãn bối có thể cống hiến sức lực gì?”
Cảm giác được người tới không có ý tốt, Lưu Nhị Cẩu tiến lên hành lễ, giành nói trước Trần Xảo Vân.
“Đi, đem trang chủ của các ngươi tới đây.” Vô Vi ngạo nghễ nói.
“Bẩm tiền bối, trang chủ đã ra ngoài từ lâu chưa về, chúng ta cũng không biết hắn đang ở nơi nào.”
Lưu Nhị Cẩu cung kính trả lời.
“Hắn ở Thanh Vân Môn, ngươi mau chóng gọi hắn tới, nếu không bọn họ đều sẽ chết.”
Vô Vi chỉ tay vào đám đông.
“Được được, ta phái người đi ngay.”
Lưu Nhị Cẩu vội vàng gật đầu.
Nói xong hắn quay đầu lại nháy mắt với Trần Xảo Vân, quát lớn: “Ngươi! Đi một chuyến Thanh Vân Môn, thỉnh trang chủ trở về.”
Trần Xảo Vân sửng sốt.
“Đi mau, còn thất thần làm gì! Mau cút!”
Lưu Nhị Cẩu quát.
Trần Xảo Vân đỏ mắt, gật đầu xưng là, nàng đâu nào không hiểu ý của Lưu Nhị Cẩu, là muốn nàng đi theo thiếu gia rời đi.
Nàng ngự kiếm hướng Thanh Vân Môn bay đi, trong tai bỗng truyền đến một thanh âm xa lạ.
“Nữ thí chủ, ta là Vô Sắc, hãy nói cho Cố Trần, người tới là tu sĩ Nguyên Anh sơ kỳ.”
......
Trong Càn Khôn không gian.
Cố Trần chậm rãi thu công, cảm thụ một chút Kim Đan trong cơ thể.
Hắn đã luyện hóa hoàn toàn sáu bình Hoàng Long Đan trung phẩm mà Cung Cổ đưa tới, phát hiện thế mà chỉ có một tia tiến triển nhỏ đến mức không thể phát hiện.
Đó là lượng dược liệu mà tu sĩ bình thường phải dùng trong ba năm.
Cố Trần than nhẹ một tiếng.
Tâm niệm vừa động.
Một đạo bạch quang nhập vào cơ thể rồi thoát ra, Phong Lôi Dực trống rỗng xuất hiện trước người.
Nhìn những sợi lông vũ tàn khuyết cùng một vết rạn trên Phong Lôi Dực, sắc mặt Cố Trần khó coi.
Đây chính là bảo bối dùng để bảo mệnh của mình, giờ biến thành thế này, không thể dùng được nữa.
“Âu Dương, ngươi xem thử, có cách nào chữa trị không?”
Âu Dương Đồ đang ngủ say bị đánh thức, tản thần thức quét qua Phong Lôi Dực, suy nghĩ một chút rồi nói:
“Nga, đây là lông cánh của Lôi Điểu ẩn chứa một chút tinh huyết Đại Bàng, cái này muốn chữa trị thì cần dung nhập một chút tinh huyết Đại Bàng là được.”
Nếu dung nhập đủ tinh huyết, còn có thể tăng thêm tốc độ phi hành.”
Cố Trần vừa nghe, mặt mày tái mét.
Đại Bàng chính là tồn tại sánh ngang với Phượng Hoàng.
Tinh huyết của nó thì biết tìm đâu ra!
Bỗng nhiên nghĩ đến điều gì, hắn vỗ túi trữ vật, hai chiếc lông chim xuất hiện trong tay.
Đây là một chiếc hắn lấy được từ tay con trai gã lão quái điên cuồng, chiếc còn lại mua được tại buổi đấu giá.
Lúc ấy người bán đấu giá nói đây là lông chim Đại Bàng, hiển nhiên vì muốn bán được nhiều linh thạch hơn nên đã nói quá, bịa đặt lung tung.
Âu Dương Đồ vừa thấy liền vội nói:
“Ừm, Phong Lôi Dực này chính là làm từ lông chim Lôi Điểu, nhưng muốn tinh luyện tinh huyết từ hai chiếc lông này, chỉ bằng Viêm Dương Chi Hỏa hiện tại của ngươi thì chưa làm được, phải nâng cao phẩm giai của Hỏa Linh mới xong.”
Cố Trần nghe xong có chút thất vọng.
Âu Dương Đồ dừng một chút rồi nói:
“Tốt nhất là để Hỏa Linh cắn nuốt yêu hỏa của một con cửu cấp hóa hình yêu thú, khiến Hỏa Linh có được thuộc tính yêu hỏa.
Còn nữa, là nhờ một vị Nguyên Anh hậu kỳ yêu tu giúp ngươi tinh luyện.
Đại Bàng tuy là thần thú, nhưng rốt cuộc cũng thuộc về yêu tộc, dùng yêu hỏa tinh luyện sẽ dễ dàng hơn chút.”
Nghe được lời này, trong mắt Cố Trần lóe lên dị sắc.
Nhờ một vị Nguyên Anh hậu kỳ yêu tu hỗ trợ, Cố Trần nghĩ ngay đến Yêu Linh nhất tộc, sư phụ của Linh Nhi —— Bách Thảo Lão Yêu.
So với việc cắn nuốt yêu hỏa của cửu cấp hóa hình yêu thú, tìm đến Bách Thảo Lão Yêu hiển nhiên đáng tin cậy hơn.
Đang suy nghĩ miên man.
Trong đầu, hóa thân truyền đến một đạo thần niệm.
Trần Xảo Vân tới.
Cố Trần kinh hãi, thầm kêu một tiếng không ổn, thân hình chợt lóe ra khỏi không gian.
Vừa ra khỏi tĩnh thất, liền thấy Trần Xảo Vân vội vã tiến vào.
Nhìn thấy Cố Trần, nàng hành lễ nói:
“Thiếu gia, không ổn rồi, có hai tu sĩ đầu trọc tới sơn trang tìm người, vừa tới đã giết người, xem chừng kẻ đến không có ý tốt.”
“Hai kẻ đầu trọc?”
Cố Trần cau mày, xem ra là người của Kim Quang Tông đã tìm tới cửa, không ngờ lại nhanh như vậy.
“Đúng rồi, có kẻ tên Vô Sắc bảo ta nói cho người biết, kẻ đến là tu sĩ Nguyên Anh sơ kỳ.”
Trần Xảo Vân bổ sung.
Cố Trần vừa nghe liền biết là hai người bên cạnh Khô Tâm đại sư.
Vô Sắc cố ý báo cho một tiếng về tu vi kẻ địch, là muốn cho hắn nắm rõ tình hình, sớm làm chuẩn bị.
Trần Xảo Vân nôn nóng nói:
“Thiếu gia, người mau chạy đi, bọn họ biết người ở đây.
Đối phương là Nguyên Anh lão quái, không phải chúng ta có thể đối phó, người ở lại cũng vô ích, chi bằng chờ ngày sau tu vi tăng lên, thay chúng ta báo thù.”
Cố Trần vừa nghe, trong lòng ấm áp.
Nghĩ nghĩ, hắn mở miệng hỏi: “Hai kẻ đó đang ở vị trí nào trong sơn trang?”
“Trên quảng trường.”
Cố Trần cân nhắc một chút, thần sắc nghiêm nghị nói:
“Chạy thì không cần, chẳng qua từ nay về sau Kỳ Lân Sơn Trang này sợ là không thể ở lại được nữa.
Vậy nên nàng hãy đi trước tới Lâm Thành, tận khả năng thu thập linh thảo đan dược, làm xong những việc đó thì chờ tin tức của ta.
Nhận được tin tức, lập tức quay về Kỳ Lân Sơn Trang.”
“Thiếu gia!”
Trần Xảo Vân đỏ mắt, gấp đến mức nước mắt rơi xuống.
“Mau đi đi!”
Trần Xảo Vân gật đầu tuân lệnh, vừa muốn xoay người rời đi.
Cố Trần bỗng nhiên nghĩ đến điều gì, hỏi: “Xảo Vân, làm sao nàng biết ta ở Thanh Vân Môn?”
Truyện liên quan
Lôi Linh Đế Lộ
Mai Niệm, thiếu niên mang Lôi Linh Căn, từ nhỏ thôn trang bị diệt, nhờ ân sư chỉ điểm bước ...
Càn Khôn Thiên Đế
Kiếm Tiên Lý Khanh Duyên khéo léo gặp cơ duyên, sở hữu long mạch hiếm có thế gian.. Tin tức ...
Hắc Đàm Thuần Dương Tử Sách Mới
Tác phẩm mới ra mắt, kính mời quý độc giả thưởng thức, mong mọi người sẽ yêu thích. Sự ủng ...
Siêu Phàm Thế Giới
Thiếu niên Giang Vân từ Địa Cầu bước vào thế giới siêu phàm bí ẩn, nắm giữ sức mạnh phi ...
Vô Tẫn Diệu Môn
Thiên tài tề tụ, Thánh tử giáng lâm, sư huynh sư tỷ ai nấy đều rạng rỡ hào quang.. Thiếu ...
Hỗn Độn Tinh Mông Chi Dị Giới Xâm Lấn
Tu chân giới cùng khoa học kỹ thuật kết minh, bùng nổ chiến tranh xuyên không gian.. 64 vị Hồng ...