Quyển 1 · Chương 259: Không chết không thôi
Trong thần thức, Linh Nhi và các nàng đang bị một đám người truy sát.
Cố Trần trong mắt hàn mang lóe lên, sát ý ngập trời.
Tâm niệm vừa động, sau lưng hai cánh xuất hiện, đột nhiên vỗ mạnh, thân ảnh hóa thành một đạo lưu quang lao về phía trước.
......
“Thanh Thanh, ngươi tới điều khiển phi toa.” Linh Nhi nhìn đám người đang đuổi theo phía sau nói.
“Được!”
Diệp Thanh Thanh đi vào đằng trước, thao tác phi toa.
Linh Nhi đi đến đuôi phi toa, sắc mặt ngưng trọng nhìn chằm chằm kẻ địch, Mị Nhi đi đến bên cạnh Linh Nhi, nắm chặt tay nàng.
“Ha ha ha ha, nha đầu thúi, cuối cùng cũng bắt được các ngươi, lần này, ta xem ngươi chạy trốn nơi đâu?”
Một thanh niên tướng mạo tuấn mỹ cười dữ tợn, mặt lộ hung quang, chân đạp một chiếc lông chim dài ba trượng, gắt gao đuổi theo phi toa, khoảng cách càng lúc càng gần.
Kẻ tới đúng là nhi tử của Điên Cuồng Lão Quái, Phùng Thành.
Phía sau Phùng Thành theo sát năm sáu tên tu sĩ, cầm đầu chính là Lưu Mặt Rỗ.
Phùng Thành biết được cha mình bị Cố Trần lừa mất đôi cánh, tức giận đến thất khiếu bốc khói.
Hắn tự biết cha không còn đôi cánh, ngày tháng tiêu dao sung sướng của mình cũng đến hồi kết.
Bởi vậy, hắn một lòng nghĩ cách đoạt lại Phong Lôi Dực.
Hắn từng chứng kiến sự lợi hại của Cố Trần, hiện giờ đối phương lại có Phong Lôi Dực, biết rằng dù có nhiều người cũng không thể giữ chân được hắn.
Cũng may hắn biết Cố Trần có ba đồng lõa ở Lâm Thành, chỉ cần bắt được bọn họ mới có một tia hy vọng đổi lại Phong Lôi Dực.
Vì thế hắn phái người trong thành tìm kiếm, còn mình thì chờ đợi ngoài thành.
Công phu không phụ lòng người, cuối cùng hắn cũng thấy hộ vệ đội và Cố Trần xung đột trên quảng trường, mấy nha đầu kia nhân cơ hội rời đi.
Nhận được tin tức, hắn lặng lẽ theo đuôi, đợi khi rời xa Lâm Thành mới đột nhiên ra tay.
Phùng Thành dậm chân lên lông chim, phong linh lực điên cuồng rót vào, lông chim khẽ run lên, tốc độ lại nhanh thêm ba phần.
Thực mau đã lướt qua phi toa, chặn đứng đường đi.
Phùng Thành vỗ túi trữ vật, một cây quạt xếp xuất hiện trong tay.
“Bang” một tiếng mở ra, hắn đột nhiên vung lên.
Một cơn lốc xoáy khổng lồ trống rỗng xuất hiện, trong lúc nhất thời, cuồng phong gào thét.
“A!”
Phi toa không chịu khống chế, Diệp Thanh Thanh sợ tới mức hoa dung thất sắc.
Linh Nhi nhảy khỏi phi toa, chiếc phi toa rơi xuống phía dưới.
Phùng Thành cười ha hả, theo sát phía sau.
Linh Nhi, Mị Nhi và Diệp Thanh Thanh ba người lưng tựa lưng, Phùng Thành cùng Lưu Mặt Rỗ và đám người vây các nàng vào giữa.
“Hắc hắc hắc hắc, các cô bé, ngoan ngoãn chịu trói đi, miễn cho phải chịu da thịt chi khổ.” Phùng Thành khép quạt xếp, khoanh tay đứng nhìn ba người, mắt lộ dâm quang.
Linh Nhi không đáp lời, lấy ra Cẩm Thiên Khăn, rót linh lực vào rồi chém ra.
Cẩm Thiên Khăn đón gió liền lớn, hóa thành tấm khăn rộng năm sáu trượng, bao bọc ba người vào trong.
Phùng Thành vừa thấy, giận sôi máu, mắng: “Mẹ kiếp, còn muốn chống cự, cho ta đánh!”
Lưu Mặt Rỗ và mấy tên kia nghe vậy, từng người tế ra pháp khí, toàn lực công kích.
“Oanh! Oanh! Oanh! Oanh!”
Trong lúc nhất thời, các màu linh lực oanh tạc lên Cẩm Thiên Khăn, khiến linh quang trên khăn bùng lên dữ dội.
Linh Nhi, Diệp Thanh Thanh đặt tay lên khăn, liều mạng rót linh lực vào.
“Chỉ mong có thể chống đỡ được đến khi thiếu gia tới.” Mị Nhi đôi tay nắm chặt, ôm trước ngực lẩm bẩm tự nói.
Dưới sự công kích không ngừng của năm sáu tên Trúc Cơ tu sĩ, Diệp Thanh Thanh sớm đã sắc mặt tái nhợt, linh lực hao hết, đành khoanh chân khôi phục.
Linh Nhi linh lực tiêu hao cũng rất nhanh, trên trán lấm tấm mồ hôi, sắc mặt trắng bệch.
“Phanh!”
Cẩm Thiên Khăn nổ tung, hóa thành một chiếc khăn tay lớn bằng bàn tay rơi xuống trước người Linh Nhi.
Linh Nhi cười khổ, cùng Mị Nhi nhìn nhau một cái, ngẩng đầu nhìn về phía Lâm Thành.
Một đạo độn quang xuất hiện trong tầm mắt, Linh Nhi lộ ra nụ cười, miệng nỉ non: “Thiếu gia.”
Phùng Thành nghe vậy quay đầu nhìn lại không khỏi chấn động, độn quang của kẻ tới quá nhanh, chỉ trong nháy mắt, hình dáng đã hiện rõ.
Một đôi cánh vô cùng nổi bật.
“Cố Trần!” Phùng Thành kinh hô thành tiếng, sợ tới mức sững sờ tại chỗ.
Mấy tên kia nghe vậy đều kinh ngạc nhìn về phía người tới.
Lưu Mặt Rỗ kinh nghiệm lão luyện, cách không một tay chộp lấy Diệp Thanh Thanh, năm ngón tay thành trảo, bóp chặt đỉnh đầu nàng.
Diệp Thanh Thanh lúc ấy liền sợ tới mức hôn mê bất tỉnh.
Thấy Lưu Mặt Rỗ có con tin, những kẻ khác cũng bắt chước theo.
Cố Trần đang bay nhanh tới nhìn thấy rõ ràng, Kim Linh Kiếm rót đầy linh lực rời tay mà ra.
“A!”
Lưu Mặt Rỗ hét thảm một tiếng, cánh tay đang đặt trên đầu Diệp Thanh Thanh bị chém đứt lìa.
Vài tên tu sĩ muốn bắt người sợ tới mức liên tục lùi lại.
Cố Trần vỗ mạnh đôi cánh, thân ảnh nhanh như điện chớp.
Đang ở trên không trung, hắn liên tiếp tung ra hai quyền.
“Oanh! Oanh!”
Hai tên Trúc Cơ trung kỳ tu sĩ đứng gần Linh Nhi nhất trực tiếp bị oanh bay.
Lưu Mặt Rỗ đang đau đớn nhe răng trợn mắt thì thấy hoa mắt, thân ảnh Cố Trần đã xuất hiện trước mặt hắn.
“Phốc!”
Một bàn tay quỷ trảo tối tăm đã xuyên thủng ngực hắn, khi rút ra, trong tay đã nắm lấy trái tim hắn.
Cố Trần bóp nát trái tim, nắm lấy Diệp Thanh Thanh đi tới trước người Linh Nhi.
Tâm niệm vừa động, Đại Hắc trống rỗng xuất hiện, gầm lên một tiếng lao về phía đám người.
Phùng Thành thấy vậy, sợ tới mức hồn vía lên mây, vội điều khiển lông chim bỏ chạy, lấy ra một tấm truyền âm phù, hô lớn: “Cứu mạng!”, rồi ném đi.
Truyền âm phù hóa thành một đạo ánh lửa trốn vào hư không.
“Đồ Thiên, giết hắn.” Cố Trần chỉ tay về phía Phùng Thành, giận dữ hét.
“Tuân lệnh!”
Đồ Thiên đuổi theo phía sau, sải bước lao đi, bám sát Phùng Thành.
“Thiếu gia.”
“Thiếu gia.”
Linh Nhi cùng Mị Nhi kinh hồn chưa định gọi.
“Không sao đâu.”
Cố Trần an ủi một câu, thần niệm vừa động, đưa ba người vào trong không gian.
Thu Kim Linh Kiếm, tay phải hư nắm, Điểm Thương Thương nơi tay, thân hình chợt lóe, hướng hai tu sĩ Trúc Cơ hậu kỳ còn lại sát đi.
Chỉ dùng một hiệp, hai người thân tử đạo tiêu.
Thu túi trữ vật, đưa Đại Hắc vào không gian, Cố Trần hai cánh chợt lóe, đuổi theo Phùng Thành.
Hắn nhìn rất rõ ràng, Phùng Thành vừa rồi chắc chắn đã truyền âm cho lão quái kia, tin rằng lão quái sẽ sớm đến nơi.
Một tiếng hét thảm truyền đến, Cố Trần đến gần nhìn lại, Phùng Thành đã bị Đồ Thiên xé thành hai nửa.
Trên người Đồ Thiên linh quang ảm đạm, hiển nhiên linh khí đã tiêu hao hầu như không còn.
Cố Trần điểm nhẹ vào con rối, một đạo hắc mang bay ra, hoàn toàn đi vào giữa mày Cố Trần.
Con rối hóa thành lớn bằng bàn tay, được thu vào túi trữ vật.
Vừa làm xong hết thảy, một đạo độn quang xuất hiện ở cuối tầm mắt.
Cố Trần thần sắc ngưng trọng, phân biệt phương hướng, đôi tay bắt đầu nhanh chóng kết ấn.
Rất nhanh, một pháp trận lớn ba thước hình thành.
Cố Trần vung tay về phía thi thể Phùng Thành, một đoàn tinh huyết phiêu khởi, bay về phía pháp trận.
“Phanh!” Một tiếng, huyết đoàn nổ tung, pháp trận sau khi hấp thu tinh huyết, phát ra tiếng “ô ô” trầm đục, tản mát ra yêu dị hồng quang.
“Tiểu súc sinh, trả mạng nhi ta đây!”
Một tiếng rống giận hỗn loạn ngập trời sát ý, như sấm cuồn cuộn mà đến.
Cố Trần một bước bước vào trận pháp, tay nhất chiêu, túi trữ vật của Phùng Thành rơi vào trong tay.
Đôi mắt lạnh lùng nhìn phía lão quái đang điên cuồng.
“Cố Trần, lão phu cùng ngươi không chết không ngừng! Cho dù đuổi tới chân trời, cũng phải lấy mạng chó của ngươi, a...! Khí sát lão phu!”
Từ xa, nhìn Cố Trần hư không tiêu thất, lão quái điên cuồng tức giận đến oa oa kêu to, phun ra một ngụm máu tươi lớn.
“Thành nhi, cha nhất định báo thù cho con!”
Lão quái nghiến răng nghiến lợi nói một câu, khoanh chân ngồi xuống, nhắm hai mắt.
Hít sâu một hơi, thần thức khổng lồ tỏa ra bốn phía.
Truyện liên quan
Lôi Linh Đế Lộ
Mai Niệm, thiếu niên mang Lôi Linh Căn, từ nhỏ thôn trang bị diệt, nhờ ân sư chỉ điểm bước ...
Càn Khôn Thiên Đế
Kiếm Tiên Lý Khanh Duyên khéo léo gặp cơ duyên, sở hữu long mạch hiếm có thế gian.. Tin tức ...
Hắc Đàm Thuần Dương Tử Sách Mới
Tác phẩm mới ra mắt, kính mời quý độc giả thưởng thức, mong mọi người sẽ yêu thích. Sự ủng ...
Siêu Phàm Thế Giới
Thiếu niên Giang Vân từ Địa Cầu bước vào thế giới siêu phàm bí ẩn, nắm giữ sức mạnh phi ...
Vô Tẫn Diệu Môn
Thiên tài tề tụ, Thánh tử giáng lâm, sư huynh sư tỷ ai nấy đều rạng rỡ hào quang.. Thiếu ...
Hỗn Độn Tinh Mông Chi Dị Giới Xâm Lấn
Tu chân giới cùng khoa học kỹ thuật kết minh, bùng nổ chiến tranh xuyên không gian.. 64 vị Hồng ...