Quyển 1 · Chương 266: Kẻ điên vô nhân tính

Mộc Tổ sư đang cười lớn đầy ngạo mạn, trừng mắt định nổi giận, thì cảnh sắc trước mắt bỗng chốc biến đổi, hắn đã rơi vào trong biển lửa.

Đầy trời hỏa vũ ập tới tấp về phía Mộc Tổ sư.

Mộc Tổ sư sắc mặt âm trầm, hừ lạnh một tiếng: “Hừ! Trận pháp!”

Thân hình hắn chấn động, ngưng tụ linh lực hộ giáp để chống đỡ, đồng thời tế ra một tấm chắn che trên đỉnh đầu.

Sau khi phòng thủ xong, nhìn đầy trời hỏa vũ, Mộc Tổ sư trong lòng cười lạnh, gào lên: “Chỉ với trận pháp này mà muốn làm bị thương lão phu, ít nhất cũng phải tiêu tốn mấy chục vạn linh thạch, các ngươi có sao? Ha ha ha ha.”

Trong suy nghĩ của hắn, hai tu sĩ Trúc Cơ kỳ này cùng lắm chỉ có mười vạn tám vạn linh thạch là cùng.

Linh Nhi lạnh lùng cười, tay áo vung lên, đưa Cố Trần, Bách Thảo Lão Yêu cùng những người khác ra khỏi trận pháp.

Nàng đã quyết định ở lại nơi này thì phải tách khỏi thiếu gia, không thể chuyện gì cũng để thiếu gia đứng ra, lần này nàng muốn đơn độc đối mặt với Mộc Tổ sư.

Bách Thảo Lão Yêu đứng ngoài trận, lòng đầy lo lắng.

“Không ngờ tu vi bọn họ không cao mà lại có trận pháp vây khốn được tu sĩ Kim Đan, nhưng trận pháp này xem ra tiêu hao không ít linh thạch, liệu bọn họ có đủ không?” Bách Thảo Lão Yêu thầm nghĩ.

Cố Trần thần sắc bình tĩnh, hắn đưa cho Linh Nhi một nửa số linh thạch trộm được, ước chừng năm trăm vạn, cộng thêm hai mươi khối thượng phẩm linh thạch.

Thời gian trôi qua, Mộc Tổ sư càng cảm thấy không ổn, uy lực của trận pháp này hoàn toàn không có dấu hiệu suy giảm.

Mấy ngày sau, từ trong trận pháp truyền ra tiếng gào thét cuồng loạn của Mộc Tổ sư: “Dừng tay, lão phu nhận thua!”

“Hừ!” Linh Nhi hừ lạnh một tiếng, sát khí trong mắt thoáng hiện, nàng lấy ra mười khối trung phẩm linh thạch nạm vào trận bàn.

Lại qua một ngày, giọng Mộc Tổ sư suy yếu cầu xin: “Cầu xin ngươi, thu trận pháp lại, ta nguyện làm nô bộc. Sư phụ cứu ta, ta biết sai rồi, cầu người khai ân, giúp ta nói một lời đi!”

Bách Thảo Lão Yêu thần sắc phức tạp, hiện giờ Yêu Linh nhất tộc chỉ còn lại vài hạt giống tốt cùng lão nhược bệnh tàn, vẫn phải dựa vào Mộc Tổ sư này để chống đỡ ngoại địch.

“Ai. Yêu Linh nhất tộc thế yếu, vẫn phải trông chờ vào hắn để bảo hộ.” Bách Thảo Lão Yêu than nhẹ một tiếng, lên tiếng nói.

Linh Nhi nghe vậy thì trầm mặc, trầm ngâm hồi lâu mới lạnh giọng nói: “Muốn ta thả ngươi cũng được, giao ra một hồn một phách.”

Mộc Tổ sư đang lúc dầu hết đèn tắt nghe vậy thì thần sắc cứng đờ, nhưng rồi lại hung tợn nghĩ: Giao cho ngươi thì đã sao, chỉ cần ta đoạt lại được hồn bài, đến lúc đó nhất định phải khiến ngươi sống không bằng chết.

“Được, chỉ cần ngươi không giết ta, thế nào cũng được.” Mộc Tổ sư nói, vẻ bất đắc dĩ điểm vào giữa mày, bức ra một hồn một phách.

Linh Nhi tạm dừng trận pháp, lấy ra hồn bài, thu lấy hồn phách của Mộc Tổ sư.

Cố Trần ở ngoài trận nhìn thấy rõ ràng, cảm thấy như vậy vẫn chưa ổn, lạnh lùng nói: “Họ Mộc kia, mở rộng tâm thần, không được chống cự, nếu không thì chết!”

Nói xong, đôi tay hắn nhanh chóng kết ấn, một đạo pháp ấn rườm rà bay ra, chậm rãi tiến vào trong trận pháp.

“Linh Nhi.”

Linh Nhi hiểu ý, phân ra một sợi thần thức dung nhập vào pháp ấn.

Mộc Tổ sư nhìn thấy pháp ấn thì lộ vẻ khinh thường, chỉ bằng một tu sĩ Trúc Cơ như ngươi mà cũng đòi giở trò gì được sao.

Hắn ngẩng đầu nhắm mắt, đứng chờ.

Thế nhưng ngay khoảnh khắc pháp ấn hoàn toàn đi vào giữa mày, sắc mặt Mộc Tổ sư trắng bệch, một nỗi sợ sinh tử trào dâng trong lòng.

“Ai! Xong đời rồi!” Mộc Tổ sư ai thán, cả người vô lực xụi lơ trên mặt đất!

Đồng thời, một luồng thần niệm khống chế sinh tử của Mộc Tổ sư đã hình thành trong óc Linh Nhi.

“Thành.”

Linh Nhi trong lòng mừng thầm, bàn tay vung lên, triệt bỏ trận pháp rồi đi tới trước mặt Bách Thảo Lão Yêu.

“Sư phụ.”

Bách Thảo Lão Yêu thở phào một hơi, cười nói: “Ha ha ha, tốt lắm, chúng ta vào nhà nói chuyện.”

Nàng lạnh lùng liếc nhìn họ Mộc một cái rồi dẫn mọi người vào nhà gỗ.

Mộc Tổ sư ai thán một tiếng, xám xịt rời đi.

“Tiền bối, vãn bối có một chuyện muốn thỉnh giáo.” Cố Trần cúi người hành lễ.

“Ha ha, nói nghe thử xem.” Bách Thảo Lão Yêu cười nói.

Cố Trần há miệng phun ra một viên yêu đan: “Còn thỉnh tiền bối xem giúp phong ấn trên yêu đan này.”

Bách Thảo Lão Yêu kinh ngạc nhìn Cố Trần một cái, tay vẫy nhẹ, yêu đan bay tới trước người bà.

Cẩn thận nhìn một hồi, bà nói: “Nga, là một viên yêu đan Tuyết Hồ bị phong ấn.”

“Tiền bối có cách nào giải phong ấn không?” Cố Trần chờ đợi nhìn lão yêu.

Lão yêu suy nghĩ rồi nói: “Ách, cái này, muốn giải trừ phong ấn không khó, chỉ là lão thân trọng thương trong người, không thể thi triển pháp lực.”

Linh Nhi cười hì hì: “Sư phụ sẽ sớm khỏe lại thôi.”

Bách Thảo Lão Yêu nghe vậy vẻ mặt vui mừng nói: “Trước kia không dám hy vọng xa vời, hiện giờ có ngươi, liền có hy vọng. Đúng rồi, thông tri xuống dưới, đêm nay toàn tộc tập hợp, cử hành thụ phong nghi thức.”

“Tuân lệnh.” Tiểu Hoa hành lễ, khom người rời đi.

Đêm đó, Yêu Linh nhất tộc cử hành tiệc lửa trại, dưới sự chủ trì của Mộc Tổ sư, Linh Nhi được phong làm Thánh nữ của Yêu Linh nhất tộc, nhận được truyền thừa của tộc.

......

Một tháng sau.

Trên đỉnh một ngọn núi, Cố Trần, Linh Nhi, Mị Nhi ba người nhìn nhau không nói.

Hồi lâu sau.

“Linh Nhi, cái này cho ngươi.” Cố Trần lấy ra con rối cùng Thanh Nguyên đan do chính mình luyện chế.

Tâm thần vừa động, Đồ Thiên từ giữa mày bay ra, hóa thành một hư ảnh cự ma.

“Đồ Thiên, bảo hộ các nàng.”

“Tuân lệnh, chủ nhân.”

Đồ Thiên nói xong, hóa thành một đạo hắc mang hoàn toàn đi vào giữa mày Linh Nhi.

“Thiếu gia.” Linh Nhi gọi một tiếng, trong mắt nhìn Cố Trần, lệ quang chớp động.

“Đại Hắc.”

Đại Hắc đi đến trước mặt Cố Trần, cúi đầu dụi vào ngực hắn, miệng không ngừng kêu lên.

Cố Trần vỗ về đầu Đại Hắc: “Đại Hắc, bảo vệ tốt các nàng.”

Đại Hắc gầm nhẹ một tiếng, gật đầu.

Cố Trần há miệng phun ra yêu đan: “Mị Nhi, xin lỗi, ta không thể hóa giải phong ấn, cũng may có Bách Thảo tiền bối, chờ bà ấy lành vết thương, chắc chắn sẽ giúp ngươi giải trừ phong ấn, đến lúc đó tu vi của ngươi sẽ khôi phục.”

“Bất quá, sau khi khôi phục tu vi, đừng vội vàng trở về báo thù, đợi cho thực lực chúng ta đủ mạnh, cùng nhau đi!”

Mị Nhi tiếp nhận yêu đan, hai mắt đẫm lệ gật đầu nói: “Nghe theo thiếu gia, đa tạ ngươi bao năm qua đã chăm sóc Mị Nhi.”

“Hảo hảo bảo hộ chính mình, đừng dễ dàng phạm hiểm.”

Cố Trần nói nhỏ, nhẹ nhàng ôm hai người vào lòng.

Hai người dùng sức gật đầu, vùi đầu vào ngực Cố Trần.

Ba người gắt gao ôm nhau, những kỷ niệm xưa cũ hiện lên trong đầu, không kìm được nước mắt tuôn rơi như suối.

.......

Rưng rưng cáo biệt hai nàng, Cố Trần rời khỏi nơi ở của Yêu Linh nhất tộc, ngự kiếm lao về phía Thanh Trúc Phong.

Vài ngày sau, một ngọn núi xanh biếc xuất hiện ở cuối tầm mắt.

Đối chiếu với bản đồ, Cố Trần lộ vẻ tươi cười: “Hẳn là nơi này.”

Tiến gần Thanh Trúc Phong, Cố Trần hạ độn quang xuống.

Một con chuồn chuồn bay múa xung quanh Cố Trần.

“Con rối nhỏ như vậy sao?”

Trong mắt Cố Trần hồng mang chợt lóe, kinh ngạc nhìn con chuồn chuồn làm từ thân trúc này, nó giống hệt như thật, nếu không nhìn kỹ thì căn bản sẽ không để ý.

Thân hình chợt lóe, Cố Trần thi triển Đề Túng Thuật lao về phía Thanh Trúc Phong.

Đây là địa bàn của một quái nhân Nguyên Anh trung kỳ, Cố Trần không dám hành động thiếu suy nghĩ.

Rất dễ dàng đã tiến vào Thanh Trúc Sơn.

Cư nhiên không có trận pháp bảo hộ, Cố Trần đang kinh ngạc thì từ lưng chừng núi phía xa truyền đến từng trận tiếng kêu thảm thiết.

Cố Trần vội vàng tản ra thần thức, lộ vẻ mặt cổ quái.

Chỉ thấy một trung niên tu sĩ trần như nhộng, hai tay che háng, thần sắc hoảng loạn, kêu to chạy như điên xuống chân núi.

Trong miệng không ngừng niệm: “Kẻ điên, kẻ điên không có nhân tính!”

Truyện liên quan