Quyển 1 · Chương 130: Bắt cóc

Cố Trần biết, Mị Nhi là thành tâm muốn ở lại.

Mị Nhi có huyết hải thâm thù, bản thân hắn cũng muốn giúp đỡ, ngặt nỗi tu vi hiện tại quá thấp, lời nói không có trọng lượng, lúc này nói ra cũng chẳng ích gì, chỉ đành giấu kín trong lòng.

Hiện tại việc duy nhất có thể làm, chính là nâng cao tu vi, sớm ngày Trúc Cơ!

.........

“Đi thôi, đến phường thị!”

Đã biết giá trị của rượu, Cố Trần sao có thể bỏ lỡ, trong không gian của hắn còn không ít, Trần Xảo Vân cũng ở đó, vừa lúc có thể tận dụng.

Ba người rời Huyền Thiên Tông, Cố Trần khôi phục lại diện mạo vốn có.

Vừa bước vào phường thị.

Mị Nhi chìa tay ra: “Thiếu gia, linh thạch, chúng ta muốn đi dạo.”

Linh Nhi che miệng cười.

Cô nô bộc điêu ngoa này của Mị Nhi khiến Cố Trần có chút cạn lời, xem ra làm chủ nhân cũng chẳng dễ dàng gì.

Hắn lấy ra một cái túi trữ vật.

Mị Nhi tiếp nhận nhìn qua, trong lòng thầm tặc lưỡi, chủ nhân thật quá hào phóng, linh thạch lại có hơn một ngàn.

Xốc xốc túi trữ vật, Mị Nhi hì hì cười: “Thế này còn tạm được.” Nói rồi nàng dẫn Linh Nhi rời đi.

“Thiếu gia!”

Nhìn thấy Cố Trần, Trần Xảo Vân kích động cúi đầu bái lạy, Cố Trần vội vàng ngăn lại.

“Có tâm rồi.”

Cố Trần chỉ vào tấm biển hiệu đề chữ Cố thị Đan dược phô.

Đối với việc Trần Xảo Vân có thể làm được đến mức này, Cố Trần thực sự có chút cảm động.

Trần Xảo Vân cười nói: “Ha hả, trừ bỏ Trần thị Luyện khí các ở Trăm Yêu Cốc, các cửa hàng ở phường thị khác đều lấy tên Cố thị. Chúng ta chiêu mộ không ít tu sĩ, việc luyện đan chế phù đơn giản cũng có thể làm được. Đã sơ bộ hình thành quy mô thương minh. Thiếu gia, tên này có cần sửa không?”

Cố Trần trầm ngâm một lát, nói: “Đổi thành Kỳ Lân đi.”

Trần Xảo Vân vâng lời.

Cố Trần lấy ra một cái túi trữ vật: “Đây là rượu ta ủ.”

Trần Xảo Vân có chút bất ngờ: “Rượu? Thiếu gia, chúng ta ở đây vừa lúc mở một gian tửu lầu, nếu là rượu thiếu gia ủ, ngài đặt cho nó cái tên, định cái giá đi.”

Cố Trần suy nghĩ một chút: “Tên rượu là Một Ly Say, giá 180 khối linh thạch.”

Trần Xảo Vân hỏi: “Một trăm đàn sao? Đắt như vậy.”

Cố Trần cười nói: “Không, một trăm ly!”

“A! Thiếu gia, đắt thế này có ai mua không?”

Trần Xảo Vân nghi ngờ tai mình nghe nhầm.

“Ha hả, phân phó xuống dưới, một tháng chỉ bán một vò. Đến lúc đó bọn họ sẽ tự thấy rẻ, tranh nhau nâng giá lên.” Cố Trần tin rằng, vật hiếm thì quý.

Cố Trần lại lấy ra một khối ngọc giản cùng hai viên thượng phẩm Ích Linh Đan giao cho Trần Xảo Vân.

“Thiếu gia, đây là...”

“Cho ngươi đấy, mau chóng đạt tới đại viên mãn, sau này còn phải Trúc Cơ nữa.”

Trần Xảo Vân gật đầu mạnh mẽ, vui sướng tiếp nhận.

Mấy năm nay bận rộn kinh doanh, lơ là tu luyện, tu vi khó có tiến triển, có đan dược này, có thể tiết kiệm được mấy năm khổ tu, bản thân tiến vào Luyện Khí hậu kỳ đại viên mãn không thành vấn đề.

“Đây là đan phương Trúc Cơ Đan, thảo dược phía trên hãy cố gắng thu thập. Đây là phương pháp ủ rượu, đưa cả cho ngươi.”

Trần Xảo Vân kinh ngạc nhìn Cố Trần: “Thiếu gia, ngài đây là muốn luyện Trúc Cơ Đan sao?”

Cố Trần cười cười.

Hóa ra thiếu gia nói sau này muốn Trúc Cơ là thật, Trần Xảo Vân kích động muốn nhảy cẫng lên.

Trúc Cơ Đan, đó là thứ chỉ có trong môn phái mới có, ở bên ngoài muốn có được một viên là thiên nan vạn nan.

Ngay lúc Cố Trần và Trần Xảo Vân đang trò chuyện.

Tại một tửu lầu bên cửa sổ.

Có hai tu sĩ trẻ tuổi đang uống rượu tán gẫu.

Người quen nhìn thấy chắc chắn sẽ kinh hô, đó chính là hai vị đứng đầu tinh anh bảng, Lãnh An và Chúc Long.

“Ai, khoảng thời gian này căn bản không thể tĩnh tâm tu luyện, cứ nghĩ đến việc Hạ Văn Thạch dùng hai quyền khiến lão Tam cúi đầu, lòng ta lại đập thình thịch.”

Chúc Long thở ngắn than dài: “Nào Lãnh sư huynh, cạn một ly.”

Nói rồi, hắn gõ nhẹ mặt bàn, uống cạn ly rượu.

Trong đôi mắt âm lãnh của Lãnh Ninh lộ ra vẻ bất đắc dĩ: “Ai, sư huynh cũng giống đệ thôi, cũng chẳng còn tâm trí tu luyện.”

Chúc Long tùy tiện liếc ra ngoài cửa sổ, vừa vặn nhìn thấy Linh Nhi và Mị Nhi đi ngang qua dưới lầu.

Hắn dụi dụi mắt, vươn đầu ra ngoài cửa sổ, xác nhận không nhìn nhầm.

Con ngươi đảo một vòng, thở dài nói: “Ai, nếu tên Hạ Văn Thạch kia tới khiêu chiến, với ta mà nói thì cũng chẳng sao, đệ nhị hay đệ tam cũng chẳng khác gì, nhưng sư huynh thì khác, vị trí đứng đầu này là vạn chúng chú mục, là niềm kiêu hãnh của các đệ tử, mất đi thì thật đáng tiếc.”

Lãnh Ninh vừa nghe, tay buông thõng nói: “Thì biết làm sao được, ai bảo kỹ không bằng người.”

“Sư huynh, trước mắt có một cơ hội. Chi bằng huynh đệ chúng ta liên thủ.”

Nói rồi ánh mắt hắn liếc xuống dưới.

Lãnh Ninh vươn người ra ngoài cửa sổ, nhìn theo tầm mắt hắn, lập tức ánh mắt sáng lên, chẳng phải là hai nữ nhân đi cùng Hạ Văn Thạch đó sao.

“Muốn ra tay ở phường thị, khó lắm.”

Lãnh Ninh thử nói.

Chúc Long cười hắc hắc: “Sư huynh, huynh xem đây là cái gì?”

Nói rồi lấy ra một lá bùa chú lóe ánh linh quang màu vàng.

Lãnh Ninh kinh ngạc nói: “Truyền Tống Phù! Đây là vật bảo mệnh, đệ thực sự nỡ sao?”

Chúc Long hung tợn nói: “Không vào hang cọp sao bắt được cọp con.”

Trong lòng hắn lại nghĩ, ta sợ Hạ Văn Thạch, nhưng không sợ ngươi, chờ giết được Hạ Văn Thạch, quay đầu lại liền khiêu chiến ngươi, ngươi đè ép ta lâu lắm rồi.

.........

Rời khỏi đan dược phô, Cố Trần tản thần thức ra, thần sắc dần trở nên u ám.

Vậy mà không tìm thấy Linh Nhi và Mị Nhi.

Chẳng lẽ Mị Nhi nhận ra Linh Nhi là Dược Linh, nên nhân lúc ra ngoài bắt cóc nàng?

Tâm tư Cố Trần xoay chuyển cực nhanh.

Chắc là không, nàng chỉ có tu vi Luyện Khí hậu kỳ, tự bảo vệ mình còn khó, vả lại Linh Nhi đã là Luyện Khí hậu kỳ đại viên mãn rồi.

Đang lúc miên man suy nghĩ, ngọc giản truyền âm có phản ứng.

Cố Trần lấy ra xem, là Linh Nhi truyền đến.

“Hạ Văn Thạch, hướng bắc trăm dặm.”

Thanh âm thật xa lạ, Cố Trần ngẩn ra, hắn có thể xác định, giọng nói này chưa từng nghe qua bao giờ.

“Ca!” Tiếng kêu gọi của Linh Nhi truyền đến.

“Súc sinh!”

Cố Trần nghiến răng nghiến lợi, tế ra Thổ Linh Kiếm, pháp lực điên cuồng rót vào, ngự kiếm hướng bắc mà đi.

Có kẻ bắt cóc các nàng, là ai có năng lực ở phường thị lặng yên không một tiếng động đem người mang đi?

Chẳng lẽ là Đại trưởng lão Hồng Liệt Thiên?

Cố Trần lung tung suy đoán, rất nhanh đã tới địa điểm cách đó trăm dặm.

“Ra đây, ta tới rồi!”

Cố Trần hét lớn một tiếng, đang ở trên không trung nhìn quanh bốn phía, lại không thấy lấy nửa bóng người.

“Ra đây mau!”

Cố Trần vừa rống xong, truyền âm ngọc giản lại có phản ứng, hắn vội vàng dùng thần thức thăm dò.

“Hướng Tây Bắc một trăm dặm.”

Cố Trần điều khiển phi kiếm, hướng Tây Bắc bay đi.

Từ xa, thấy trên đỉnh núi có bốn cái điểm đen.

Khi tới gần, Cố Trần ngược lại tâm tình bình tĩnh trở lại.

Hắn chậm rãi hạ xuống dưới chân núi.

“Ha ha ha ha! Hạ Văn Thạch, ngươi rốt cuộc đã tới, xem ra hai người này đối với ngươi rất quan trọng.”

Chúc Long bước lên trước một bước, cười ha hả nói.

Lãnh Ninh tay phải thành trảo đặt trên đỉnh đầu Linh Nhi, đôi mắt chằm chằm nhìn Cố Trần.

Cố Trần cũng không đáp lại, đạm đạm cười nói: “Hai vị là ai? Hẹn ta tới đây có ý gì?”

Lãnh Ninh nói: “Tại hạ Lãnh Ninh, hắn là Chúc Long, ngươi nói chúng ta hẹn ngươi tới làm gì?”

Bảng Nhất, Bảng Nhị.

Cố Trần trong lòng hiểu rõ, nhìn chằm chằm Lãnh Ninh ha hả cười nói: “Xem ra ngươi sợ ta! Phải dùng nha hoàn của ta để áp chế ta.”

Lãnh Ninh bộ mặt dữ tợn quát: “Hạ Văn Thạch! Ta thừa nhận ta sợ ngươi! Sợ ngươi đoạt mất địa vị của ta, hiện tại ngươi hãy nghe cho kỹ, ta muốn ngươi tự đoạn một tay, nếu không ta liền giết nàng!”

Truyện liên quan