Quyển 1 · Chương 145: Mị Nhi ở lại
Cố Trần biết được Tôn gia chỉ có một tu sĩ Trúc Cơ sơ kỳ tọa trấn, trong lòng cười lạnh.
Đã đến lúc kết thúc việc này rồi!
Phất phất tay, Hồng Mao lão nhân rời đi.
Khi đi ra hậu đường, Hồng Mao lão nhân cảm thán, khó trách hai người kia khăng khăng một mực đi theo hắn, Trúc Cơ đan đều là cho cả bình.
Nghĩ lại thì, Trần Xảo Vân kia đã có Trúc Cơ đan, tin tưởng thực mau là có thể Trúc Cơ, đi theo cũng không tính quá mất mặt.
Xem tiểu tử kia còn trẻ như vậy mà đã Trúc Cơ thành công, nghiêm túc làm việc, nói không chừng về sau cũng có chỗ lợi.
Nghĩ vậy, hận ý khi trở thành nô bộc cũng phai nhạt rất nhiều, ai bảo mình kỹ không bằng người, mạng nhỏ còn nằm trong tay kẻ khác, nhận mệnh đi!
“Thiếu gia, đây là thảo dược ngài chuẩn bị để luyện chế Trúc Cơ đan. Chỉ là thiếu mấy vị dược đều đã ghi trong ngọc giản.”
Trần Xảo Vân lấy ra một chiếc túi trữ vật.
Cố Trần tiếp nhận, thần thức đảo qua, trừ thảo dược cùng một khối ngọc giản, bên trong cư nhiên có một đống lớn linh thạch.
Trần Xảo Vân cười nói: “Thiếu gia, đây là linh thạch bán rượu của ngài.”
Cố Trần cười cười, đứng dậy.
Trần Xảo Vân hỏi: “Thiếu gia, ngài định đi ngay sao?”
Cố Trần gật đầu: “Đúng vậy, ở đây không thể ở lâu. Người của Huyền Thiên Tông đều nhận ra Linh Nhi cùng Mị Nhi, cần thiết phải đi thôi.”
Trần Xảo Vân suy nghĩ một chút rồi nói: “Nếu vậy, hai ngày nữa chúng ta đi phường thị Nhị Long Sơn ở Cổ Kiếm Môn, sau này có việc cũng có thể chiếu ứng lẫn nhau.”
Cố Trần nói: “Như vậy cũng tốt.”
Mị Nhi đi đến trước mặt Cố Trần nói: “Thiếu gia, ta đi theo ngài cũng chỉ là vướng bận, Linh Nhi muội muội dạy ta luyện đan, không bằng lưu lại cũng có chút tác dụng.”
Linh Nhi vội vàng giữ lại: “Mị Nhi tỷ, chúng ta cùng nhau đi.”
Mị Nhi cười nói: “Đi theo các ngươi, ta cảm thấy mình chính là kẻ vô dụng, trong lòng thật không dễ chịu, chờ ngày nào đó Cố Trần luyện hóa cấm chế, khi đó chúng ta lại ở bên nhau.”
Cố Trần thấy Mị Nhi khăng khăng muốn lưu lại, có chút bất đắc dĩ gật đầu nói: “Vậy ngươi tự mình cẩn thận, ta để Đại Hắc lại cho ngươi, thứ nhất là để luyện đan, thứ hai có thể bảo hộ ngươi.”
Mị Nhi cảm kích gật đầu.
Thần niệm vừa động, Đại Hắc trống rỗng xuất hiện, Cố Trần thi triển 《 Ngàn Yêu Trăm Biến 》, biến ảo Đại Hắc thành bộ dáng quỷ ngao lớn một trượng.
Cố Trần có chút không nỡ vuốt ve Đại Hắc nói: “Đại Hắc, ngươi phải che chở Mị Nhi, quá chút thời gian ta tới đón các ngươi.”
Đại Hắc không ngừng gầm nhẹ, gật gật đầu, dụi đầu vào lòng bàn tay Cố Trần, trong mắt ngấn lệ chớp động.
Mị Nhi thấy vậy lòng nóng lên, nước mắt không kìm được chảy xuống.
Trần Xảo Vân tiến lên đỡ lấy Mị Nhi, nói với Cố Trần: “Thiếu gia yên tâm, ta sẽ chăm sóc tốt cho Mị Nhi cô nương.”
“Đi thôi!”
Cố Trần gật đầu, than một tiếng, mang theo Linh Nhi rời đi.
Ra khỏi phường thị Tiếng Sấm Sơn.
Cố Trần kéo Linh Nhi ngồi trên phi toa, một đường hướng bắc chạy đi.
“Ca, chúng ta đi đâu, về Vân Mù Tông sao?”
“Không, chúng ta đi trước đến mỏ linh thạch.”
Mỏ linh thạch có Chu Bá Thiên mà mình đã thu phục, lâu như vậy rồi, hẳn là rất phì nhiêu.
......
“Ca, huynh xem kìa, Kỳ Lân Sơn!”
Linh Nhi chỉ vào hướng Tây Bắc nói.
Dưới ánh trăng, ngọn núi cao nhất trong vòng trăm dặm trông có vẻ khá bắt mắt.
Cố Trần nhẹ ừ một tiếng, thần niệm vừa động, chỉ dẫn phi toa hướng về phía Tây Bắc bay đi.
Một mảnh tĩnh mịch, thôn Kỳ Lân đắm chìm trong ánh trăng sáng tỏ, trông có vẻ khá thần bí.
Thỉnh thoảng vài tiếng chó sủa, càng làm cho thôn thêm vài phần yên lặng.
Trên sườn núi sau thôn, Cố Trần nhìn thôn Kỳ Lân mờ ảo, nhìn lại nơi từng là nhà.
Thần thức tản ra, mọi thứ trong thôn và trong nhà đều hiện ra trong đầu.
Nhà cửa đã được sửa chữa mới hoàn toàn, trong thôn trừ nhà thôn trưởng ra, thì nhà mình là tốt nhất.
Xem ra, lão cha vẫn là tương đối khiêm tốn, điểm này, Cố Trần giống cha mình.
Cha, nương cùng Nha Nhi đang ngủ ở đông phòng.
Phòng tây của mình và ca ca không có một bóng người.
“Ai? Ca đâu?”
Đang nghĩ ngợi, tiếng nương lo lắng sốt ruột truyền đến.
“Cha nó, ông nói đại oa đi ra ngoài lang bạt, có thể làm nên trò trống gì không?”
“Yên tâm, nhất định có thể thành, bà không nhìn xem là ai sinh, kém không được! Sau này bà cứ chờ đại oa đón chúng ta vào thành hưởng ngày lành đi!”
Giọng lão cha có chút đắc ý truyền đến.
Nương nghe xong lời cha nói, có chút khinh thường: “Thiết, đại oa biến thành có năng lực như vậy, còn không phải nhờ công của Trần Nhi.”
Lão cha cười hắc hắc: “Thì Trần Nhi chẳng phải cũng là ta sinh sao!”
Nương vô ngữ, thở dài nói: “Không biết Trần Nhi ra sao rồi?”
Hai người trầm mặc.
Nha Nhi thốt ra một câu: “Nương, nhị ca là tiên nhân sao?”
Nương cười nói: “Là! Là! Nhị ca con là một đại thần tiên! Ha ha ha!”
Cố Trần nhoẻn miệng cười, tay áo vung lên, đưa bọn họ vào mộng đẹp.
“Cha, nương, Nha Nhi, để chúng ta gặp nhau trong mộng vậy.”
Trong mộng, mơ thấy Cố Trần bay trên không trung, thi triển các loại thần thông, khiến cha mẹ trợn mắt há hốc mồm, khiến Nha Nhi hưng phấn liên tục trầm trồ khen ngợi.
Mộng tan, Cố Trần để lại mấy bình đan dược rồi xoay người rời đi.
Biết người nhà đều mạnh khỏe, Cố Trần cảm thấy mỹ mãn, ca ca ra ngoài lang bạt, nhưng thật ra ngoài dự đoán.
Một đường hướng bắc phi hành, lướt qua Đại Ngàn Thành, tiến vào một mảnh núi non liên miên, từ xa mỏ linh thạch xuất hiện ở cuối tầm nhìn.
Đứng ở bên cạnh mỏ linh, một tầng màn hào quang ngăn trở đường đi.
Cố Trần thay phục sức Vân Mù Tông, vận chuyển chân khí trong cơ thể đến đan hải, dung linh hồ bên trong, đem tu vi biểu hiện ở Luyện Khí tầng mười một.
Linh Nhi đem tu vi biểu hiện ở Luyện Khí tầng bốn.
Dù sao lần trước tới nơi này mới vừa tiến vào Luyện Khí trung kỳ.
Cố Trần lấy ra lệnh bài, rót vào linh lực, hướng về phía màn hào quang vẩy nhẹ, màn hào quang một trận gợn sóng dao động, xuất hiện một cái thông đạo.
Vừa mới tiến vào màn hào quang, liền cảm giác có hai đạo thần thức quét trên người, trong đó một đạo tới tới lui lui quét vài lần.
Cố Trần trong lòng rùng mình, đạo thần thức không ngừng quét này Cố Trần như là mơ hồ gặp qua, nhất thời nghĩ không ra.
Giả vờ như không biết, hắn lôi kéo Linh Nhi ngự phong nhảy về phía hố động.
Bên trong một căn thạch ốc.
“Ôi! Chủ tử! Ai nha nha! Ngọn gió nào thổi ngài tới đây thế này, thật là quá tốt, ha ha ha!”
Chu Bá Thiên nhìn thấy Cố Trần, liền xị cái mặt như đưa đám, cố nặn ra một nụ cười còn khó coi hơn cả khóc.
Đôi mắt lão cứ liếc nhìn Linh Nhi, trừng to hết cỡ, hoàn toàn bị vẻ đẹp của nàng làm cho kinh ngạc.
Linh Nhi trừng mắt nhìn lão một cái.
Cố Trần ho nhẹ một tiếng, Chu Bá Thiên lúc này mới hoàn hồn, hung hăng tát vào miệng mình một cái, rồi đứng thẳng người thành thật.
Cố Trần cười ha hả nói: “Ha ha, đã lâu không gặp, đúng rồi, hiện tại vị trưởng lão nào đang bảo hộ nơi này?”
Chu Bá Thiên cười đáp: “Bẩm chủ tử, có hai vị trưởng lão đang bảo hộ ở đây, một người là Hồ trưởng lão, ngài từng gặp rồi, chính là người đưa ngài tới khu mỏ. Người còn lại là Tôn trưởng lão, vốn là trưởng lão ngoại môn.”
Cố Trần vừa nghe đến Tôn trưởng lão, trong lòng liền lộp bộp một tiếng.
Thảo nào đạo thần thức kia hắn cảm thấy quen thuộc, giờ nghĩ lại đúng là đạo thần thức hắn mơ hồ cảm nhận được khi rời khỏi Mây Mù Tông.
Chắc hẳn chính là nhờ đạo thần thức này mà đối phương mới biết hắn muốn đi Lôi Sơn.
Hèn gì lão già tóc đỏ kia lại vội vã chạy đến Lôi Sơn như vậy.
Nhắc đến Tôn trưởng lão, thần sắc Chu Bá Thiên bỗng trở nên khẩn trương, nói: “Đúng rồi chủ tử, Tôn trưởng lão kia hình như đặc biệt để tâm đến ngài, vừa tới đây đã dò hỏi tình hình của ngài năm xưa, trông có vẻ rất tức giận, ngài phải cẩn thận lão ta.”
Nói đoạn, lão xoay người sờ soạng dưới giường đá một hồi, lấy ra một cái túi trữ vật, lại lấy thêm một lọ đan dược.
Vẻ mặt lấy lòng nói: “Chủ tử, đây là chút lòng thành hiếu kính ngài, còn nữa, để phòng vạn nhất, đây là giải dược của Phong Linh Đan.”
Chu Bá Thiên thầm cầu nguyện: Chủ tử, ngài ngàn vạn lần không được xảy ra chuyện gì nha!
Cố Trần gật đầu nhận lấy.
“Hắc hắc hắc hắc!”
Một tràng cười quái dị âm trầm từ trên không trung truyền đến.
Tôn trưởng lão tới rồi!
Truyện liên quan
Lôi Linh Đế Lộ
Mai Niệm, thiếu niên mang Lôi Linh Căn, từ nhỏ thôn trang bị diệt, nhờ ân sư chỉ điểm bước ...
Càn Khôn Thiên Đế
Kiếm Tiên Lý Khanh Duyên khéo léo gặp cơ duyên, sở hữu long mạch hiếm có thế gian.. Tin tức ...
Hắc Đàm Thuần Dương Tử Sách Mới
Tác phẩm mới ra mắt, kính mời quý độc giả thưởng thức, mong mọi người sẽ yêu thích. Sự ủng ...
Siêu Phàm Thế Giới
Thiếu niên Giang Vân từ Địa Cầu bước vào thế giới siêu phàm bí ẩn, nắm giữ sức mạnh phi ...
Vô Tẫn Diệu Môn
Thiên tài tề tụ, Thánh tử giáng lâm, sư huynh sư tỷ ai nấy đều rạng rỡ hào quang.. Thiếu ...
Hỗn Độn Tinh Mông Chi Dị Giới Xâm Lấn
Tu chân giới cùng khoa học kỹ thuật kết minh, bùng nổ chiến tranh xuyên không gian.. 64 vị Hồng ...