Quyển 1 · Chương 360: Kế hoạch

Hỏi Thư Viện.

Rời đi thời gian dài như vậy sau, Lâm Vân rốt cuộc là lại về tới nơi này.

Trong khoảng thời gian này, Đại Ngu Cổ Quốc cũng đã xảy ra rất nhiều chuyện, tuy rằng đối Thư Viện không có gì ảnh hưởng lớn, nhưng là làm thế lực cường đại trong Đại Ngu Cổ Quốc, Hỏi Thư Viện cũng phái cường giả tọa trấn hoàng đô bên trong, mà người dẫn dắt tự nhiên là Thái Thượng Đại Trưởng Lao, vị hoàng thất của Đại Ngu Cổ Quốc kia, đồng thời, Tuyết Tiên trưởng lão cũng lưu lại hoàng đô bên trong.

“Ừm, rốt cuộc cũng biết quay về rồi sao?”

Tàng Kinh Các ở ngoài, Thương Nguyên trưởng lão vẫn ngồi dưới cây đại thụ kia.

“Gặp qua sư tôn!”

Lâm Vân nghiêm túc hành lễ nói.

“Được rồi, đừng có bà bà mụ mụ như vậy, ngồi đi.”

Thương Nguyên trưởng lão phất phất tay, một hồ linh tửu xuất hiện trên bàn đá, Lâm Vân vội vàng tiến lên rót một ly cho Thương Nguyên trưởng lão và chính mình.

“Thế nào, lần này trở về, không phải lại gây chuyện gì chứ?”

“Sao có thể, chẳng lẽ trong lòng sư tôn, đồ nhi là kẻ thích gây chuyện thế sao.”

Lâm Vân vội vàng phủ nhận, ngay sau đó đem những chuyện phát sinh trong khoảng thời gian này một năm một mười kể cho Thương Nguyên trưởng lão nghe, bao gồm chuyện ở Nam Hải Tiên Cung, đương nhiên, chuyện Huyền Thiên Châu thì hắn vẫn không nói ra, dẫu sao liên quan đến chân long truyền thừa, nếu không cẩn thận truyền ra ngoài, chỉ sợ thiên hạ đều phải chấn động, đến lúc đó cho dù là Hỏi Thư Viện cũng khó mà gánh chịu.

“Không ngờ trong thời gian ngươi ra ngoài lại trải qua nhiều chuyện như vậy.” Thương Nguyên trưởng lão thở dài, rất nhanh, lại có một đạo lưu quang từ chủ phong xé gió lao đến.

“Ha ha, ta đó là ai, hóa ra là ngươi tiểu gia hỏa này đã về rồi.”

Người tới dừng lại trước Tàng Kinh Các, chính là Khổng Ấp viện trưởng của Hỏi Thư Viện.

“Khổng viện trưởng!”

Lâm Vân vội vàng đứng dậy.

“Hừ, ngươi cái đại viện trưởng này không lo việc Thư Viện, sao có rảnh chạy đến chỗ lão phu thế này.”

Thương Nguyên trưởng lão có chút tức giận hỏi.

“Ấy, chuyện Thư Viện ta đều giao cho tiểu tử Tiêu Thần đó rồi, hiện giờ lão phu cũng coi như rảnh rỗi vô sự.”

Khổng Ấp viện trưởng cũng chẳng khách khí, trực tiếp ngồi xuống tự rót cho mình một ly, rồi uống một hơi cạn sạch,

“Ừm, rượu ngon!”

“Đương nhiên là rượu ngon, đây chính là linh tửu do lão phu dùng mấy chục loại linh dược ủ thành, tuy rằng không bằng tám đại linh tửu kia, nhưng cũng có thể coi là hàng thượng phẩm.”

Thương Nguyên trưởng lão hừ lạnh, lườm Khổng Ấp viện trưởng một cái.

“Được rồi, tiểu gia hỏa, ngươi cũng ngồi xuống đi, đứng ngây ra ở đấy làm cái cọc gỗ à.”

Khổng Ấp vẫy vẫy tay, bảo Lâm Vân cùng ngồi xuống nói chuyện.

Thấy thế, Lâm Vân cười cười, liền ngồi xuống.

“Tiểu tử ngươi dạo này quậy phá dữ dội thật, ngay cả lão phu cũng nghe nói chiến tích anh hùng của ngươi rồi đấy!”

Khổng Ấp viện trưởng hình như vô cùng hài lòng với những việc Lâm Vân đã làm.

Lâm Vân giật mình trong lòng, không ngờ tin tức của vị viện trưởng này lại linh thông như vậy.

“Hừ, ngươi cũng không xem hắn là đệ tử của ai chứ!”

Thương Nguyên trưởng lão thản nhiên nói.

“Ngươi cái lão tiểu tử này!”

Khổng Ấp viện trưởng hơi lắc đầu, sau đó thần sắc nghiêm lại, giơ tay đánh ra một đạo kết giới phong tỏa nơi này.

“Người của Trung Thổ Vực đã tới.”

“Hiện giờ giới bích năm vực đã tiêu tán, người của bọn họ sang đây thì có gì lạ đâu, miễn là bọn họ không gây sự là được.”

Thương Nguyên trưởng lão liếc Khổng Ấp viện trưởng một cái, tỏ vẻ không mấy bận tâm.

“Lần này bọn họ đến là để cùng chúng ta thương nghị một chuyện lớn.”

Khổng Ấp viện trưởng nhìn Lâm Vân,

“Lần này năm đại vực chuẩn bị liên tay, trực tiếp ra tay với Thí Thần Điện, tiêu diệt tận gốc thế lực gây họa suốt bao nhiêu năm nay!”

“Bọn họ muốn ra tay với Thí Thần Điện ư?”

Nói đến đây, cả Lâm Vân và Thương Nguyên trưởng lão đều trở nên nghiêm túc. Sau khi giới bích năm vực tiêu tán, bọn họ cũng thu được tin tức từ rất nhiều vực khác, biết được Thí Thần Điện này cũng tồn tại ở mấy vực khác nữa, là một cỗ máy khổng lồ có truyền thừa lâu đời, không ngờ hiện tại lại có các thế lực muốn liên thủ đối phó với thế lực khủng bố này.

“Thí Thần Điện này có phân bộ ở cả năm đại vực, chẳng lẽ bọn họ đã tìm được tổng bộ của Thí Thần Điện rồi à?”

Lâm Vân nhíu mày, hắn nhất định phải tiêu diệt Thí Thần Điện, dẫu sao tổ chức này đã nhiều lần ra tay với hắn, nếu không nhờ tu vi tăng trưởng nhanh chóng cùng chiến lực mạnh mẽ, chỉ sợ hắn đã sớm vong mạng dưới tay sát thủ của Thí Thần Điện rồi.

“Đương nhiên rồi, những thế lực kia đã lùng sục tổng bộ Thí Thần Điện vô số tuế nguyệt, sớm đã nắm được tọa độ đại khái. Lần này sau khi giới bích năm vực tiêu tán, một số lão gia hỏa đã ra tay, cuối cùng cũng xác định được vị trí tổng bộ của Thí Thần Điện.”

Khổng Ấp trầm giọng nói.

“Vậy tổng bộ Thí Thần Điện ở đâu?”

Lâm Vân tò mò hỏi.

“Tổng bộ Thí Thần Điện nằm ở Hắc Thủy Vực!”

Khổng Ấp đáp.

“Các thế lực lớn ở Hắc Thủy Vực không nhiều, chúng trốn ở đó cũng là chuyện bình thường.”

Thương Nguyên trưởng lão gật gật đầu, đoạn lại nhìn về phía Khổng Ấp viện trưởng:

“Ngươi nói chuyện này với lão phu làm gì? Nói cho ngươi hay, dạo này lão phu bận lắm đấy nhé!”

“Ngươi bận cái gì mà bận? Cả ngày chỉ biết ngồi đây uống rượu, lần này Hỏi Thư Viện phải phái người đi, bản viện trưởng còn phải ở lại Thư Viện chỉ dạy Tiêu Thần, hơn nữa mấy vị trưởng lão kia cũng có việc phải làm, ngươi không đi thì ai đi? Hay là để bản viện trưởng xuống cấm địa gọi mấy lão bất tử đó ra đây?”

Khổng Ấp viện trưởng trợn trắng mắt, có chút tức giận nói.

“Ngươi!”

Thương Nguyên trưởng lão tức đến mức râu ria dựng ngược, nhưng lại chẳng làm gì được Khổng Ấp viện trưởng, dẫu sao hiện tại Hỏi Thư Viện đúng là không còn ai rảnh rỗi.

“Hừ, đi thì đi, nhưng ngươi phải đáp ứng lão phu một điều kiện!”

“Được, ngươi cứ nói đi, nếu không quá khó thì bản viện trưởng cũng không phải không thể đáp ứng!”

Khổng Ấp viện trưởng ra vẻ biết ngay là thế nào.

“Không khó chút nào, lão phu nghe nói ngươi có cất giấu vài cọng Cực Âm Thảo, ngươi cho lão phu một cọng là được!”

Thương Nguyên trưởng lão nhìn chằm chằm Khổng Ấp viện trưởng, cười ha hả đưa ra điều kiện của mình.

“Sao ngươi biết lão phu có Cực Âm Thảo?”

Khổng Ấp nhíu mày, lúc kiếm được thứ này hắn cất giấu kỹ lắm, chưa từng hé lộ với ai, sao lại bị cái tên lão hồ ly này biết được cơ chứ.

“Cái này ngươi đừng hỏi, lão phu tự có cách của mình, cứ nói là cho hay không đi.”

Thương Nguyên trưởng lão lúc này bày ra cái bộ dạng vô lại, thẳng thừng đòi hỏi.

“Thôi được, cho ngươi một gốc vậy.”

Khổng Ấp bất đắc dĩ lắc đầu, đoạn lấy ra một chiếc hộp ngọc tung tay ném tới.

Ánh mắt Thương Nguyên trưởng lão sáng rực lên, giơ tay đón lấy hộp ngọc, mở ra xem thì tức khắc một cỗ hàn ý lạnh lẽo cuồn cuộn tỏa ra. Bên trong là một gốc linh thảo xanh mướt, đang tỏa ra hơi thở cực âm cực hàn.

“Đúng là Cực Âm Thảo thật kìa!”

Lâm Vân tự nhiên cũng nhận biết loại linh thảo này, bên trong nó ẩn chứa sức mạnh chí âm chí hàn, sinh trưởng ở môi trường cực kỳ khắc nghiệt, đòi hỏi phải mọc trong Cửu U hàn đàm, hơn nữa không thể trực tiếp sử dụng, nếu không có thể khiến linh hồn tu sĩ nứt nẻ, vô cùng khủng bố.

Truyện liên quan