Quyển 1 · Chương 367: Đế tộc Hiên Viên

“Hiện giờ Huyền Quy nhất tộc còn dư lại mấy trăm tộc nhân.”

“Không biết tiền bối là?”

Huyền Quy lão nhân tuy rằng trong lòng có chút suy đoán, vẫn là cung kính hỏi.

“Bổn tọa là Huyền Quy nhất tộc lão tổ! Ngươi chính là Huyền Quy nhất tộc hiện tại lão tổ đi, hẳn là nghe qua ta mới đúng!”

Quy thừa tướng lạnh giọng mở miệng.

“Nguyên lai là lão tổ! Lâu như vậy năm tháng qua đi, ngài thế nhưng còn sống!”

Huyền Quy lão nhân vốn tưởng rằng trước mắt lão nhân này là Huyền Quy nhất tộc lưu lạc bên ngoài cường giả, không nghĩ tới thế nhưng là trong truyền thuyết vị kia, nhiều năm như vậy qua đi, vị này thế nhưng không có mai một trong dòng thời gian, ngược lại sống đến hiện thế.

“Hừ, lão phu tự nhiên sẽ không như vậy dễ dàng chết, hiện tại Huyền Quy nhất tộc là ai hậu nhân?”

Quy thừa tướng nhàn nhạt quét hắn liếc mắt một cái, hỏi ra trong lòng muốn biết nhất.

“Hồi lão tổ, chúng ta những tộc nhân này là Nguyên Thần lão tổ sai người mang ra tới, mặt sau mới sinh sôi nảy nở đến bây giờ.”

Huyền Quy lão nhân cấp vội trả lời.

“Nguyên Thần!”

Quy thừa tướng trong đầu hiện lên một đạo thân ảnh, đó là một trong những cường giả của Huyền Quy nhất tộc, năm đó hắn cũng nhìn thấy hắn chết ở trận đại chiến kia bên trong, không nghĩ tới hắn thế nhưng sớm đã an bài đường lui cho Huyền Quy nhất tộc.

“Lão tổ, ngài muốn hay không hồi Huyền Quy nhất tộc đi xem?”

Huyền Quy lão nhân thật cẩn thận hỏi.

“Tính, lão phu còn có chuyện quan trọng, chờ quay lại xem xét mọi chuyện rồi tính sau!”

Quy thừa tướng lắc lắc đầu, hiện tại hắn còn không nghĩ trở về, hơn nữa thương thế của hắn cũng cần phải áp chế.

“Hảo đi, vậy ta lưu lại hầu hạ ngài!”

Huyền Quy lão nhân vội vàng nói.

“Không cần, ngươi cũng trở về đi, ngươi bộ dáng này, nói không chừng ai hầu hạ ai đấy.”

Quy thừa tướng nhìn hắn một cái, nhàn nhạt nói.

Nghe vậy, Huyền Quy lão nhân cũng là không nói gì, hắn tuy rằng tu vi không tồi, nhưng là so với vị trong truyền thuyết trước mắt này thì hoàn toàn không đủ nhìn, hơn nữa hắn tuổi tác xác thật quá lớn, vẫn là chờ đi trở về chọn lựa mấy hậu bối tới hầu hạ lão tổ đi.

“Lão tổ, bên ngoài những người đó có cần ta hỗ trợ xua đuổi không?”

Huyền Quy lão nhân hỏi.

“Không cần, Long Cung một lần nữa xuất thế, cần một ít cấp dưới, bọn họ tuy rằng tu vi chẳng ra gì, nhưng là ngay lúc này, cũng miễn cưỡng dùng được!”

Hiển nhiên, Long nữ và Quy thừa tướng muốn thu phục những cường giả Hải tộc bên ngoài để dùng cho mình.

Long tộc thân là chúa tể hải vực, xác thật cũng có thực lực và tự tin như vậy.

“Ta hiểu được!”

Huyền Quy lão nhân cũng hiểu rõ.

Ngay sau đó, Huyền Quy lão nhân bị Quy thừa tướng phẩy tay tống tiễn.

Lại qua hồi lâu, uy áp khủng bố mới dần dần tiêu tán, cũng không có ai phát hiện Huyền Quy lão nhân từng biến mất.

Càng ngày càng nhiều cường giả vội vã chạy về nơi này, nhìn phế tích trong quầng sáng dần dần tái tạo.

Bên kia.

Một chỗ bí cảnh của Hiên Viên đế tộc.

Nơi này là địa điểm hội tụ của các thế lực tham gia thảo phạt Thí Thần Điện lần này.

Chờ Lâm Vân bọn họ đuổi tới nơi này, nơi này sớm đã hội tụ cường giả của rất nhiều thế lực từ năm đại vực, cường giả Phong Vương cảnh ở chỗ này có thể thấy khắp nơi, những thiếu niên kia đều là cường giả Phong Hầu cảnh.

Trong những người này, Lâm Vân nhìn thấy rất nhiều người quen, còn có rất nhiều bóng dáng từng thấy ở Nam Hải tiên cung lần trước.

“Ha ha, Lâm huynh, không nghĩ tới chúng ta nhanh như vậy đã gặp lại!”

Người nói chuyện chính là Hiên Viên Hạo của Hiên Viên đế tộc, bên cạnh hắn còn có một người trẻ tuổi lớn hơn hắn một chút, chỉ là dung mạo có vài phần tương tự.

“Ta cũng không nghĩ tới, vị này chính là?”

Lâm Vân cười gật gật đầu.

“Đây là đại ca ta, Hiên Viên Chiến!”

“Đại ca, đây là Lâm Vân Lâm huynh đệ mà ta từng nhắc với huynh trước đó!”

Hiên Viên Hạo vội vàng giới thiệu hai người với nhau.

“Chào ngươi!”

Hiên Viên Chiến gật đầu với Lâm Vân.

“Hiên Viên huynh chào ngươi!”

Lâm Vân đáp lại nói.

“Lâm huynh, bên kia là người của Lân Huyết thần sơn và Diệu Âm thánh địa, các ngươi có thể qua đó!”

“Bọn ta còn có chút việc, lát nữa tụ họp lại sau!”

Hiên Viên Hạo gật đầu với Lâm Vân, nói xong cũng không đợi Lâm Vân đáp lại, liền cùng Hiên Viên Chiến vội vã rời đi.

“Không thể tưởng được, ngươi thế nhưng quen biết đệ tử cốt cán của Hiên Viên đế tộc.”

Ngu Tỏa có chút kinh ngạc nhìn Lâm Vân.

Cơ Côn Trạch của Đại Viêm cổ quốc cùng hai vị cường giả của Hỏa thần cung cũng đánh giá Lâm Vân một lượt, dường như không ngờ Lâm Vân lại quen biết đệ tử Hiên Viên đế tộc.

Lâm Vân cười cười, đang định nói chuyện, bỗng nhiên cảm giác một ánh mắt mang theo hận ý và ghen ghét rơi lên người mình, không cần quay đầu lại hắn cũng biết người này là ai.

“Lâm Vân, ta liền biết ngươi sẽ tới!”

Lúc này, Hỏa Lân Tuyết và Diệu Âm tiên tử cùng nhau đi tới, phía sau các nàng, Tửu Tiên cùng mấy đệ tử trẻ tuổi đang kề vai sát cánh nói chuyện, trong đó có Hỏa Kỳ và Cù Long, thấy Lâm Vân nhìn qua, còn hướng hắn nháy mắt ra hiệu.

“Ân, không nghĩ tới các ngươi đến còn sớm hơn ta.”

Lâm Vân cười nói, một thời gian không gặp, tu vi của Hỏa Lân Tuyết và Diệu Âm tiên tử đã có tiến bộ rất lớn, đều ở đỉnh phong Phong Hầu cảnh, khí tức của Diệu Âm tiên tử trở nên càng thêm mờ ảo, mà uy áp trên người Hỏa Lân Tuyết thì càng thêm dày nặng.

“Bọn ta cũng theo trưởng bối tới đây, đúng rồi, tiểu thỏ đâu, sao không thấy đi cùng ngươi?”

Hỏa Lân Tuyết nhìn quanh bốn phía, không thấy bóng dáng tiểu thỏ đâu, vội vàng hỏi.

“Tiểu thỏ có chút cơ duyên, đang ở một nơi an toàn.”

Lâm Vân cười chào hỏi Tửu Tiên và mấy người.

“Được rồi, chúng ta phải đi bàn bạc công việc cụ thể đây, các ngươi cứ tự nhiên đi ôn chuyện với bạn bè đi.”

Thấy thế, Thương Nguyên trưởng lão lên tiếng.

Cơ Côn Trạch của Đại Viêm cổ quốc cũng ra lệnh tương tự.

“Ha ha, Lâm huynh, đi thôi, chúng ta sang một bên vừa uống vừa nói!”

Mấy người Tửu Tiên cũng gọi Lâm Vân.

“Được!”

Lâm Vân gật đầu, cùng Hỏa Lân Tuyết và Diệu Âm tiên tử đi về hướng bọn họ lúc trước.

“Hừ!”

Tống Nam ánh mắt lạnh lùng nhìn Lâm Vân mấy người rời đi, trong lòng ghen ghét cùng sát ý mãnh liệt.

“Chúng ta cũng đi dạo xung quanh xem đi!”

Trải qua trong khoảng thời gian này, Đại Viêm cổ quốc cùng Đại Ngu cổ quốc rất nhiều người đều quen thuộc lên, đoàn người tốp năm tốp ba rời đi, đều không để ý đến Tống Nam cùng mấy tên chó săn của hắn.

“Người kia tựa hồ đối với ngươi địch ý không nhỏ nha.”

Diệu Âm tiên tử linh giác nhạy bén, nhận thấy được ánh mắt của Tống Nam, quay sang trêu ghẹo Lâm Vân.

“Bất quá chỉ là chút nhảy nhót vai hề thôi, không cần để ý tới, đến lúc đó xử lý là được.”

Lâm Vân nhạt giọng đáp.

“Vậy là tốt rồi!”

Diệu Âm tiên tử cười nói.

Đoàn người đi tới một góc ngồi xuống, khu vực này toàn là những tuổi trẻ thiên kiêu, thấy mọi người đi tới liền đều dồn ánh mắt lên người Lâm Vân.

Hỏa Lân Tuyết và Diệu Âm tiên tử dung mạo hơn người, sự xuất hiện của các nàng tự nhiên thu hút rất nhiều thiên kiêu chú ý, chẳng qua những người đến gần đều bị các nàng làm lơ, không ngờ tên thanh niên này thế mà lại được cả hai người bồi cạnh bên.

Đương nhiên, trong số này cũng có người nhận ra Lâm Vân, đều là những đệ tử từng đến Nam Hải tiên cung, từng chứng kiến sự hung ác của Lâm Vân khi rất nhiều quần hùng bỏ mạng trong tay hắn, đúng là một vị sát thần.

Truyện liên quan