Quyển 1 · Chương 22:

Chương 22

Chu Tuệ ly hôn xong việc đầu tiên là đi học tập.

Nàng đăng ký vị trí giáo viên hợp đồng đặc biệt tại Khang Trấn, trước đó đã phải nhờ Mạnh Hoàn Bạch xác nhận thân phận để làm hồ sơ đăng ký.

Tuy Tần Anh có nói qua kỳ thi tuyển giáo viên hợp đồng đặc biệt không quá khó, nhưng Chu Tuệ lại không tự tin vào bản thân.

Nàng đã trốn trong tháp ngà quá lâu, không biết những đề thi đổi mới hàng năm, lại càng không có hệ thống học tập bài bản, cảm thấy mình như đang ở trong trạng thái tách biệt với xã hội.

Vì thế, việc tiếp thu, đưa vào kiến thức là vô cùng cần thiết.

Chỉ là khoảng cách đến kỳ thi rất gần, Chu Tuệ chỉ có thể đăng ký một khóa học cấp tốc hai tuần, sau đó không rời trang sách ngày đêm.

Có cảm giác như trở lại thời cấp ba, mỗi ngày chẳng cần nghĩ ngợi gì, chỉ cần chăm chỉ học là có thể tiến bộ.

Chu Tuệ cố tình làm mình bận rộn, không ngừng lấp đầy khoảng trống vô tận trong lòng bằng việc học.

Bận rộn đến mức không có bất cứ thời gian nào để suy nghĩ vẩn vơ, mỗi ngày rửa mặt xong là lăn ra ngủ.

Chu Tuệ chỉ ôn tập nửa tháng, đến kỳ thi vẫn mang tâm lý thử vận may.

Dù sao thì nếu trượt cũng chỉ mất phí đăng ký, nàng vẫn có thể tìm công việc khác.

Có lẽ chính vì tâm lý khá thoải mái đó mà trái ngược, nàng đã vượt qua vòng thi viết để vào phỏng vấn, và quá trình phỏng vấn cũng rất thuận lợi.

Cuối cùng thì hình tượng khí chất của Chu Tuệ cũng được thể hiện.

Nàng cực kỳ xinh đẹp, vừa bước vào phòng phỏng vấn đã khiến hai vị người phỏng vấn không thể rời mắt, nhưng vẻ đẹp ấy lại dịu dàng, có sức tương tác, tựa như được tắm mình trong gió xuân, khiến người khác cảm thấy ấm áp, không hề có sự sắc bén.

Người như vậy rất phù hợp để làm cô giáo, có học sinh nào lại không thích được học với một cô gái như thế?

Mấy năm rèn luyện tại nhà cũ họ Mạnh đã giúp Chu Tuệ học được cách nhìn mặt đoán ý, nàng cảm thấy ba vị người phỏng vấn hẳn đều hài lòng về mình.

Đặc biệt lúc ra về, vị phụ nữ trung niên ngồi bên trái suýt nữa đã nói thẳng bảo nàng thu dọn đồ đạc, tháng tám sẽ chính thức đi làm.

Chu Tuệ mỉm cười, không ngờ việc tìm công việc lại thuận lợi đến thế.

Hai ngày sau, nàng nhận được điện thoại chính thức, người phụ trách hẹn gặp mặt và ký hợp đồng hai năm.

Mọi chuyện cuũng được giải quyết ổn thỏa, Chu Tuệ gọi điện cho Tần Anh, nói muốn mời cô ấy một bữa cơm.

Địa điểm đương nhiên là hẹn ở một nhà hàng cà phê mà nàng thấy cũng không tệ lắm —— Tần Anh thích những nhà hàng kiểu đó cơ bản đều là người bốn miệng, Chu Tuệ vẫn chưa đi làm, trong túi hơi ngại, nghĩ đi nghĩ lại thấy nhà hàng này vẫn nằm trong khả năng chi trả.

Nhưng Tần Anh lại thấy không sao, còn nói: “Ăn ngoài làm gì? Cơm cậu nấu còn ngon hơn ngoài hàng nhiều.”

“Vẫn là mời cậu một bữa.” Chu Tuệ cười: “Cậu đã cho mình ở nhờ hơn một tháng.”

Trên người nàng không có nhiều tiền, vì muốn đến Khang Trấn nên có lẽ rất khó tìm được nhà trọ ngắn hạn ở Kinh Bắc, may mà có Tần Anh, cô bạn thân quý giá.

“Nói nhảm.” Tần Anh trừng mắt: “Nếu có thể ở cùng cậu một năm, mình mới vui lòng.”

Ở cùng Chu Tuệ rất thoải mái.

Cơm trưa tối đều có đồ ăn nóng hổi, muốn đi chơi, xem phim, muốn tâm sự đều có người bầu bạn, không còn phải một mình ở trong căn phòng rộng lớn buồn chán lăn qua lộn lại.

Tần Anh mới đây thôi mới biết vì sao có mấy cô gái thích ở cùng bạn thân.

Cô ấy cũng rất thích.

Đáng tiếc không lâu sau, Chu Tuệ phải đi Khang Trấn công tác.

Nghĩ đến đây, Tần Anh không nhịn được thở dài uể oải.

“Sao thế?” Chu Tuệ gắp cho cô ấy một chiếc sủi cảo tôm, dịu dàng hỏi.

“Buồn.” Tần Anh lẩm bẩm: “Khang Trấn xa quá, ngồi tàu cao tốc cũng mất ba tiếng, cuối tuần chắc không về được nhỉ, mà cậu lại đi hai năm.”

Chu Tuệ mỉm cười: “Cuối tuần nào có nghỉ dài hạn thì về chơi với cậu được không?”

Tần Anh tròn mắt, suýt nữa rơi lệ, cô hít sâu mới kìm được, ồm ồm: “Không có cậu, mình sẽ chán lắm.”

Cô ấy có rất nhiều bạn bè, nhưng Chu Tuệ là người đặc biệt nhất, không ai sánh được.

Chu Tuệ sửng sốt, trong lòng dâng lên một dòng ấm áp, dần lan tỏa khắp người.

Kỳ thực nàng vẫn luôn thấy mình là người rất nhàm chán, trước giờ chưa bao giờ mang lại giá trị cảm xúc cho người khác.

Vậy mà trong mắt bạn bè lại quan trọng đến thế, thật sự ngoài sức tưởng tượng.

“Tuệ Tuệ, cậu đừng ngạc nhiên.” Tần Anh nghe nàng tự đánh giá, lập tức phản bác: “Có lẽ chính cậu cũng không biết, cậu giống như không khí, lại giống như dòng nước dịu dàng.”

“Ở cùng cậu lâu, người ta sẽ không rời xa cậu.”

Chu Tuệ chống tay lên mặt, ngượng ngùng nói: “Là cậu nâng mình lên quá cao rồi.”

Nàng có tốt đẹp đến thế sao? Nếu có...

Dừng lại! Không được nghĩ nữa.

“Khang Trấn chẳng xứng với cậu, lại chỉ là giáo viên cấp hai.” Tần Anh tuy luôn ủng hộ nàng tìm việc, nhưng vẫn không nhịn được nói: “Nghĩ đến việc cậu phải đi hai năm, lại thấy dài quá.”

Chu Tuệ lại rất hài lòng.

“Có được một công việc ổn định là tốt lắm rồi.” Nàng cười nói: “Lại còn là công việc có biên chế, còn cấp ký túc xá cho công nhân nữa!”

Tần Anh: “......”

Bảo bối Tuệ Tuệ nhà cô cũng dễ nuôi thật, chẳng thấy chút dáng vẻ của “Tổng giám đốc phu nhân Tập đoàn Thịnh Duy” cách đây hai tháng.

Tần Anh nghĩ, không nhịn được tò mò: “Sau khi ly hôn, sếp Mạnh có liên lạc với cậu không?”

Nụ cười trên mặt Chu Tuệ nhạt dần, lắc đầu: “Không, cậu biết mà, chúng ta đã xóa WeChat rồi.”

Ngày hôm đó ở Cục Dân Chính đã xóa, Mạnh Hoàn Bạch không phải tuýp người có thể làm bạn với vợ cũ, mà nàng cũng không phải.

Ly hôn không chỉ có nghĩa là cắt đứt một lần...

Mà còn đại biểu cho việc cả đời không qua lại.

“Làm tốt lắm, cắt đứt với người như sếp Mạnh là tốt nhất.” Tần Anh thở dài: “Tin tức ly hôn của hai người chưa truyền ra được bao lâu, nửa vòng giới quý tộc đã chờ sẵn để lên chức.”

Nhà cô cũng kinh doanh, cô ở trong đó nên tự nhiên có kênh để biết tin tức.

“Bà thông gia của cậu đúng là không ra gì.” Tần Anh nhớ ra điều gì, hung hăng mắng: “Thật sự nhanh thật, còn cố ý se duyên cho Mạnh Hoàn Bạch với thiên kim nhà Tây Phong Dược!”

Đồ chết tiệt, đàn ông chỉ cần có tiền, kết hôn lần hai chẳng khác gì chuyện to tát.

Trên thương trường, giá cả thị trường tràn ngập, chỉ tiếc cho cô bạn thân đã phí thời gian mấy năm qua.

Trái ngược với sự phẫn nộ của Tần Anh, Chu Tuệ lại không cho là đúng, nụ cười vẫn dịu dàng như cũ.

“Vậy là tốt rồi.” Nàng ăn chậm lại, giọng nói cũng rất chậm: “Hẳn là anh ta nên tìm một người xứng đôi hơn.”

Có lẽ do vừa ăn quá nhanh, dạ dày hơi đau nhói.

Sau khi ly hôn, trong khoảng thời gian này, Chu Tuệ không nhận được điện thoại của Giang Chiêu Ý, càng không cần nói đến Mạnh Lương Chính.

Đối với cha mẹ chồng trước đây, hẳn là họ rất may mắn vì cuối cùng bà đã rời xa Mạnh Hoàn Bạch, nên đương nhiên sẽ không chủ động liên lạc với nàng.

Điều này khiến nàng thở phào nhẹ nhõm, cuối cùng không cần đối mặt với chất vấn, cũng tránh được rất nhiều lý do thoái thác và phiền phức.

Mấy năm sống trong nhà họ Mạnh tựa như một giấc mộng Nam Kha.

Dù là tốt đẹp hay bất hạnh, kết thúc chính là kết thúc, chẳng mang đi được gì, cho dù là một câu quan tâm đơn giản từ nhà họ Mạnh.

Trừ khi...

Điện thoại đặt trên bàn của Chu Tuệ đổ chuông, cắt ngang dòng suy nghĩ của nàng.

Nàng nhìn thấy là Chu Tinh gọi, cũng không kiêng dè trước mặt Tần Anh, trực tiếp bắt máy.

“Chị,” giọng nói của cô em gái bên kia hoạt bát, đầy sinh lực, hỏi: “Cuối tuần có muốn về Hòe Trấn cùng em không?”

Chu Tuệ ôn tồn từ chối: “Không được, em, chị không về.”

“Hả? Chị không về?” Chu Tinh ngạc nhiên: “Nhưng cuối tuần không phải là yến tiệc mừng anh Kỳ nhập học sao?”

Chu Tuệ sững lại.

“Chị...” Chu Tinh thấy bên kia trầm mặc, đã nhận ra điều gì, nhỏ giọng hỏi: “Ba và mẹ vẫn chưa tha thứ cho chị sao?”

Cô ấy có chút phẫn nộ.

Tiệc mừng anh trai nhập học mà không báo cho chị gái một tiếng, thật quá đáng.

Chu Tuệ khẽ thở dài, sau một lúc lâu mới nói với Chu Tinh: “Ừ, nên là không về.”

Có thể làm vậy, tiết kiệm tiền.

Dù sao họ cũng không nói cho chị.

Đây là điều Chu Tuệ vừa mới nghĩ đến, ngoài việc kia ra.

Sau khi ly hôn với Mạnh Hoàn Bạch, mọi thứ vẫn không thay đổi, như chim bay qua nước, không để lại dấu vết —— ngoại trừ Chu Tông Ích và Nguyễn Linh Khí tuyên bố muốn cắt đứt quan hệ với nàng.

Họ không hề tò mò vì sao Chu Tuệ ly hôn với Mạnh Hoàn Bạch, hay nàng đã chịu ủy khuất gì trong nhà họ Mạnh, chỉ biết rằng nàng đã sống sờ sờ vứt bỏ cơ hội có thể thay đổi toàn bộ giai cấp gia tộc.

“Cô thật vô dụng.” Bình thường đều là Nguyễn Linh giáo huấn người khác, nhưng hôm đó Chu Tông Ích cũng không nhịn được mở miệng, nhìn nàng lạnh lùng nói: “Biết vậy lúc trước đừng cho cô gả đi.”

“Giữ lại ân tình của nhà họ Mạnh, sau này còn có thể sắp xếp cho em trai một công việc có chút thể diện.”

Đối với nhà họ Mạnh, những người không thiếu thứ gì, ân tình là thứ hữu dụng nhất, lại có thể bị họ lãng phí một cách sống sờ sờ.

Khi nghe nói Chu Tuệ không những ly hôn, còn không tranh thủ được bất kỳ tài sản chung nào của vợ chồng, Nguyễn Linh Khí suýt nữa đã đánh người.

Nhưng nhìn ánh mắt bình tĩnh không gợn sóng của con gái, tay bà run run vẫn không đánh xuống.

“Cút! Cút nhanh cho tôi!” Nguyễn Linh ôm lấy trái tim, sắc mặt trắng bệch: “Tôi không có đứa con gái như cô!”

Chu Tuệ biết kết quả sẽ là như vậy, nên nàng thậm chí còn không mang theo hành lý.

Nàng biết, nhất định mình phải rời đi ngay lập tức.

“Thật xin lỗi, có lẽ quả thực tôi không xứng làm con gái của các người.” Rời xa Mạnh Hoàn Bạch, Chu Tuệ có một cảm giác tê dại bất chấp tất cả: “Không đòi hỏi sính lễ đắt tiền là tôi sai, không thường xuyên gửi tiền về nhà là tôi sai, Chu Kỳ sau này tốt nghiệp không tìm được việc làm cũng là lỗi của tôi.”

“Cô!” Tay Nguyễn Linh cuối cùng cũng vung xuống.

Không khí trong phòng run lên, hơi thở nặng nề.

Chu Tuệ lại mỉm cười, nụ cười dịu dàng quen thuộc, nhưng lại không mang theo chút tình cảm nào: “Các người cứ coi như không có đứa con gái này đi.”

Nàng nói xong xoay người vào phòng ngủ, chỉ lấy đi con thỏ tím xấu xí mà nàng đã khâu vá thật kỹ.

Chu Kỳ thấy chị mình định đi, không nhịn được kéo tay: “Chị, chị đi đâu?”

Chu Tuệ không trả lời, chỉ lắc đầu, tránh tay hắn.

Từ đó về sau, nàng không liên lạc với nhà nữa.

Ngoại trừ ngày Chu Kỳ thi đại học có kết quả không tốt, hắn gửi tin nhắn báo tin vui, nói rằng hắn thi cũng khá, Chu Tuệ cũng vui mừng, gửi một phong bao lì xì coi như khen thưởng.

Có lẽ bản thân nàng vốn dĩ có duyên phận với người thân rất nhạt nhẽo, nhiều năm nỗ lực lấy lòng cha mẹ như vậy, cuối cùng cũng không nhận được sự coi trọng và yêu thương mong muốn.

Dần dần, Chu Tuệ đã không còn để tâm nữa.

Hiện tại nàng chỉ muốn rời xa Kinh Bắc, đến Khang Trấn nỗ lực làm tốt công việc bình thường của một người bình thường, sống một cuộc sống bình thường.

Học sinh trung học cơ sở Khang Trấn nhập học vào ngày mùng một tháng chín, các giáo viên cần phải đến trước một vòng.

Giáo viên hợp đồng mới cũng cần ba ngày đầu để làm quen toàn bộ bố trí phòng học, lịch học, và có một khóa huấn luyện ngắn.

Ngày hai mươi tháng tám, Chu Tuệ kéo vali rời đi, Tần Anh đưa nàng ra ga tàu cao tốc.

Kỳ thực thời gian nàng ở Kinh Bắc cũng không dài, là sau khi tốt nghiệp đi theo Mạnh Hoàn Bạch đến đây, trước đó vẫn luôn ở Hòe Trấn, đại học cũng ở Giang Thành.

Tính toán ra cũng chỉ ba năm, nhưng cảm giác... rất lâu rất lâu.

Hơn nữa lâu như vậy, Chu Tuệ phát hiện mình thậm chí chưa từng nghiêm túc ngắm nhìn thành phố này.

Rất nhiều danh lam thắng cảnh nổi tiếng cũng chưa từng đặt chân đến.

Thật sự, có chút đáng tiếc.

Kinh Bắc chính là một trung tâm thành thị hàng đầu cả nước.

Từ nhà Tần Anh đến ga tàu cao tốc mất 40 phút, 40 phút này Chu Tuệ vẫn luôn nhìn ra ngoài cửa sổ, rất nghiêm túc.

Thời tiết tháng tám rất vừa vặn, mặt trời lên cao, cây xanh bên đường so le, cùng các kiến trúc giao hòa chiếu sáng lẫn nhau.

Chu Tuệ trước đây luôn cảm thấy ở đây áp lực quá lớn, chưa bao giờ thưởng thức một cách nghiêm túc.

Hôm nay cố ý chú ý, phát hiện mỗi nơi đều là nhịp sống hối hả, rất phồn hoa.

Chỉ là, nhìn thế nào cũng thấy không thực sự phù hợp với nàng.

Tần Anh hỏi: “Cậu đang nhìn gì thế?”

Chu Tuệ: “Ngắm phong cảnh.”

“Có gì đẹp, nghỉ ngơi đi.” Tần Anh không cho là đúng: “Dù sao không bao lâu là Quốc Khánh, cậu có thể về mà.”

Chu Tuệ mỉm cười, không nói, hốc mắt hơi ươn ướt.

Trên thực tế... nàng không muốn trở về.

- Ánh sáng dễ dàng vứt bỏ người ta.

- Anh đào đỏ, chuối tây xanh.

Tiểu Anh: “Tuệ Tuệ, cậu sống ở Khang Trấn thế nào? Công việc thích ứng không? Nghìn vạn lần đừng để mấy thầy giáo độc thân theo đuổi đấy nhé.”

——: “Rất tốt...... Có thầy giáo độc thân nào đâu: )”

Tiểu Anh: “Tuệ Tuệ, sao Quốc Khánh cậu không về, mình nhớ cậu.”

—— “Kỳ nghỉ ngắn quá ^_^”

Tiểu Anh: “A a a cậu thật sự không tính về Kinh Bắc sao? Nghỉ đông cũng không về sao?”

—— “Ừ...... Để sau vậy.”

Chu Tuệ tắm rửa xong trở lại ký túc xá liền thấy Tần Anh gửi một chuỗi tin nhắn, không nhịn được cười, vừa lau tóc vừa trả lời.

“Tuệ Tuệ, nói chuyện với ai mà vui thế?” Bạn cùng phòng Trình Gia Nam tò mò hỏi: “Bạn trai?”

“Không có bạn trai.” Chu Tuệ ôn nhu nói: “Là bạn.”

Nàng đã làm việc ở Khang Trấn được vài tháng.

Thời gian trôi qua rất nhanh.

Mỗi ngày trò chuyện với Tần Anh là liên hệ duy nhất của nàng với những người và việc trước đây ở Kinh Bắc.

-

Tiểu Anh: “Tuệ Tuệ, mình nói này, hôm qua Mạnh Hoàn Bạch đột nhiên đến tìm mình, đúng là hung thần ác sát, trực tiếp xông vào nhà tìm cậu, dọa mình chết khiếp!”

Cuối tháng mười một, Chu Tuệ vừa cùng học sinh quét lá rụng xong, trở lại văn phòng tháo bao tay, liền thấy Tần Anh gửi tin nhắn này.

Nàng sững sốt, trong lòng có cảm giác nhảy loạn kỳ quái, cầm điện thoại đi ra hành lang an toàn để nghe.

Tần Anh bắt máy rất nhanh, luôn là người tùy tiện không sợ trời không sợ đất, nhưng trong giọng nói lại có một sự hoảng loạn chưa định thần.

Cô vội vàng kể lại chuyện xảy ra hôm qua.

Chính là một ngày tháng mười một rất bình thường, Tần Anh cùng bạn bè ăn cơm tối bên ngoài, về nhà lại phát hiện Mạnh Hoàn Bạch và Tiếu Hoàn đứng sẵn ở cửa.

Giống như hai sát thần, khuôn mặt trầm trọng, khí thế lạnh băng.

“Mình thấy sếp Mạnh đẹp trai thật đấy, nhưng đáng sợ quá……” Tần Anh không nhịn được nói: “Hai người họ đột nhiên xuất hiện, như quỷ ấy.”

Tần Anh cầm chìa khóa trong tay cũng rơi, nửa nhịp sau mới hỏi họ đến làm gì.

Mạnh Hoàn Bạch không vòng vo, trực tiếp hỏi: “Chu Tuệ đâu?”

“...... Sao tôi biết được.” Tần Anh dời mắt, có chút chột dạ: “Cô ấy không ở chỗ tôi.”

Mạnh Hoàn Bạch cũng không hỏi nhiều, liếc mắt ra hiệu cho Tiếu Hoàn.

Giây tiếp theo, người đàn ông liền túm lấy hai cánh tay Tần Anh, bắt chéo ra sau lưng. Nàng đau đớn, tay vừa nhặt được chìa khóa liền rơi xuống đất lần nữa.

Sau đó bị Mạnh Hoàn Bạch nhặt lên lần nữa, trực tiếp đi mở cửa nhà nàng.

Tần Anh vẫn là lần đầu tiên bị người khi dễ như vậy, đầu óc ong ong, chửi ầm lên: “Hai người các ngươi là lưu manh phải không! Đây là vào nhà cướp bóc! Ta muốn báo cảnh sát!”

“Tùy tiện.” Mạnh Hoàn Bạch nhàn nhạt nói, mở cửa xong liền đi vào ‘tìm người’.

Nhưng đương nhiên là hắn tìm không thấy.

Tần Anh nói Chu Tuệ không ở đây là sự thật.

Thấy Mạnh Hoàn Bạch có chút thất thần đứng ở phòng khách, Tần Anh không chút khách khí châm biếm: “Thế nào, Mạnh đại lão bản, ngươi tìm được người sao?”

“Ly hôn thì dứt khoát một chút, ướt át bẩn thỉu tính cái gì!”

“Người như ngươi, chuyên quyền độc đoán không nói đạo lý, xứng đáng cô độc sống quãng đời còn lại!”

Toàn bộ kinh bắc rất nhiều người đều sợ Mạnh Hoàn Bạch, hắn đôi khi nổi điên không nói đạo lý, có bàn tay quyền thế, động một cái là có thể làm chết rất nhiều người.

Nhưng chính bởi vì nguy hiểm như vậy, rất nhiều người cũng tưởng nhào lên đánh.

Nhưng Tần Anh không sợ, nhà nàng kinh doanh xí nghiệp dược phẩm, chủ yếu đặt chân thị trường Đông Nam Á, cùng Mạnh gia tân năng lượng không dính dáng, không sợ trả thù.

Nàng tức giận đến muốn chết, ước gì mắng hắn đến vỡ nát nước mắt nước mũi giàn giụa.

Nhưng Mạnh Hoàn Bạch như cái máy, vẫn luôn mặt vô biểu tình nghe nàng hùng hùng hổ hổ.

Đồng tử thản nhiên không có bất kỳ cảm xúc nào.

Mạnh Hoàn Bạch chỉ hỏi một câu: “Chu Tuệ ở đâu?”

Tần Anh rít gào: “Ta nói ta không biết! Ngươi cái tên biến thái, chạy nhanh lăn đi!”

Tiếu Hoàn ở phía sau dọa nàng che miệng.

“Tuệ Tuệ, ngươi cùng Mạnh Hoàn Bạch kia bệnh tâm thần ly hôn thật sự siêu chính xác!” Tần Anh hiện tại nhớ tới còn sinh khí, nghiến răng nghiến lợi: “Nào có người như vậy a? Nhà người ta hắn nói sấm liền sấm, hắn tính cái gì?”

“Còn có cái đó Tiếu Hoàn cũng là cái bệnh tâm thần! Đồng lõa! Cấu kết với nhau làm việc xấu!”

Dễ như trở bàn tay liền khống chế nàng không động đậy được, nhưng lại không đau, vừa nhìn là biết là người giàu có kỹ xảo võ thuật.

“Đều do ta.” Chu Tuệ có chút áy náy: “Bằng không hắn sẽ không tìm tới ngươi.”

Nàng ở kinh bắc không có gì bằng hữu, Tần Anh là con đường duy nhất, cũng xác thật là người duy nhất biết nàng tới khang trấn công tác.

Trừ cái đó ra, liền Chu Tinh nàng cũng không nói cho.

“Ngươi lại nói như vậy ta không cao hứng a.” Tần Anh sinh khí: “Là hắn biến thái, cùng ngươi có quan hệ gì a! Nhà ai chồng trước tìm người sẽ như vậy kiêu ngạo a?”

Giống nhau muốn tin tức không đều đến cùng chó hèn mọn sao?

Người đàn ông này thật là Tử Thần kinh bệnh.

“Hảo, là ta nói sai rồi.” Chu Tuệ cười cười, ôn nhu an ủi: “Nếu tái kiến hắn, ngươi đừng cùng hắn cứng đối cứng.”

Mạnh Hoàn Bạch người kia điên lên không có điểm mấu chốt, nàng sợ Tần Anh thật sự đắc tội hắn, sẽ có hại.

Nghĩ nghĩ không khỏi có chút phiền não.

Mạnh Hoàn Bạch vì cái gì lại tới tìm chính mình đâu… Từ ly hôn đến bây giờ đều qua nửa năm nhiều.

Trong lúc này không đều vẫn luôn hảo hảo sao? Ngày hôm qua đã xảy ra cái gì?

Chu Tuệ chợt nghe nói tin tức này, phát hiện chính mình trái tim không có trước kia nhảy lên nhanh như vậy, cũng không có như vậy sâu nặng bất an.

Công tác mấy tháng, nàng có thể cảm giác được chính mình thay đổi.

Đại khái là bởi vì có một chút tự tin, có thể không giống từ trước như vậy hèn mọn như lục bình, chỉ cảm thấy Mạnh Hoàn Bạch nhất cử nhất động đều ở nắm giữ nàng mạch máu.

Bọn họ đã ly hôn.

Chính mình như bây giờ, khá tốt.

“Tuệ Tuệ, lại đây giúp một chút.” Văn phòng Hàn Mộng kêu nàng.

Chu Tuệ hoàn hồn, không hề suy nghĩ Mạnh Hoàn Bạch, đem điện thoại đảo thủ sẵn đặt lên bàn.

Nàng tới khang trấn trước đổi dãy số, cho nên những cái đó không nghĩ liên hệ người, đều quấy rầy không đến nàng.

Hàn Mộng làm nàng viết bảng đen tự, đây là trường học thường xuyên có bảng tin hoạt động.

Mùng một có sáu cái ban, Chu Tuệ mang trong đó hai cái ban tiếng Anh, mỗi tuần liền bốn tiết khóa, công tác nhiệm vụ thực nhẹ nhàng.

Tương đối cũng có thời gian tham dự một ít này đó khóa ngoại hoạt động, giúp đỡ linh tinh.

Chu Tuệ từ nhỏ liền làm việc nghiêm túc, đối đãi viết chữ cũng giống nhau, tổng hội chiếu bảng chữ mẫu đem mỗi cái tự viết chỉnh chỉnh tề tề.

Dần dà chỉ bằng mượn tự hạn chế luyện một tay hảo tự, thượng sơ trung bắt đầu liền thường xuyên giúp đỡ lão sư sao bảng tin.

Không nghĩ tới qua nhiều năm như vậy, lại về tới sơ trung, gánh vác lên nhiệm vụ này.

Bỗng nhiên có loại phảng phất đã qua mấy đời ảo giác, Chu Tuệ khẽ cười cười.

Hàn Mộng ở một bên cầm bình giữ ấm cái nắp uống trà, thấy thế nhịn không được cảm khái: “Ngươi nha đầu này, như thế nào làm cái gì đều như vậy ưu tú.”

Chu Tuệ cầm phấn viết tay một đốn, lắc lắc đầu: “Nào có.”

“Như thế nào không có, tự viết đến hảo, bộ dáng càng là không thể chê.” Hàn Mộng lắc đầu: “Ở chúng ta này tiểu địa phương đương cái lão sư, đại tài tiểu dụng.”

Chu Tuệ có chút thụ sủng nhược kinh, không biết nên như thế nào đáp lại.

Nhưng muộn thanh không nói lại là không lễ phép, vì thế nàng nghĩ nghĩ, nói: “Hàn tỷ, ta so với các ngươi kinh nghiệm kém xa.”

Chu Tuệ cũng không phải nịnh hót cùng khách khí, mà là thiệt tình như vậy cảm thấy.

Đàn giáo viên già dạy học kinh nghiệm không biết so với bọn hắn này đàn tân nhân phong phú nhiều ít, mỗi lần nàng nhìn Hàn Mộng cấp học sinh đi học, đều cảm thấy được lợi không ít.

Hơn nữa trừ cái này ra, Hàn tỷ cũng là cái thực tốt tiền bối, giúp nàng rất nhiều.

“Bằng không nói như thế nào ngươi nha đầu này cái gì đều ưu tú đâu,

Bao gồm tính cách, hiểu được khiêm tốn.” Hàn Mộng cười cười: “Ngươi biết tháng này học sinh bình chọn được hoan nghênh nhất lão sư là ai sao?”

Nàng hỏi như vậy, Chu Tuệ có cái gì đoán không được, chỉ là như cũ kinh ngạc.

Cư nhiên…… Còn có cái bình chọn được hoan nghênh nhất hoạt động sao?

“Đều là đám kia da học sinh chính mình làm bậy.” Hàn Mộng nhún vai: “Các lão sư cho bọn hắn cho điểm, bọn họ cũng liền trả thù trở về cấp lão sư cho điểm.”

Học sinh trung học nhất bướng bỉnh, phổ biến ở vào một cái thanh xuân phản nghịch bùng nổ kỳ.

Nàng nói: “Ngươi chính là bọn họ trong lòng hoàn mỹ không tì vết mãn phân lão sư.”

Chu Tuệ lớn lên quá xinh đẹp, đi học trật tự rõ ràng, thanh âm mềm ấm, giảng tiếng Anh khẩu âm thực tiêu chuẩn, cũng thực lưu loát.

Từ nàng dạy học tới nay, giáo hai cái lớp học sinh thượng tiếng Anh khóa liền không ngủ, cơ hồ mỗi người đều tinh thần phấn chấn nghe giảng bài.

Kỳ trung khảo thí, toàn bộ ban tiếng Anh điểm trung bình đều chỉnh thể tăng lên không ít.

Chu Tuệ phía trước rất nhiều năm đều thoát ly xã hội không có công tác, hiện tại mới vừa lên làm lão sư vẫn luôn là tiểu tâm cẩn thận thức đêm soạn bài, sợ chậm trễ học sinh thành tích.

Sơ trung là một cái rất quan trọng giai đoạn, cùng lão sư dạy học phương thức cùng một nhịp thở, điểm này nàng hiểu.

Cho nên kỳ trung khảo lúc sau nhìn thấy học sinh điểm trung bình có tăng lên, trong lòng thật là có loại thật lớn thỏa mãn cảm.

Chu Tuệ vẫn luôn nhớ rõ chính mình cao trung chủ nhiệm lớp Tưởng lão sư là cái thực tốt trung niên nữ nhân, ở nàng cao trung khi đó giúp nàng rất nhiều.

Thậm chí nàng vật lý thành tích giống nhau, Tưởng lão sư đều sẽ khai tiểu táo giúp nàng học bổ túc vật lý tăng lên thành tích.

Chu Tuệ đến bây giờ đều nhớ rõ Tưởng lão sư lời nói ——

“Thi đại học không thể nói là phổ la đại chúng duy nhất đường ra, nhưng tóm lại là tương đối mà nói nhất công bằng một lần cạnh tranh.”

“Chu Tuệ, ngươi chịu hạ khổ công nỗ lực, đây là quan trọng nhất học tập thiên phú, không cần lãng phí chính mình thiên phú.”

Chu Tuệ cảm thấy, chính mình này cằn cỗi nhân sinh nếu có mục tiêu, kia nàng muốn làm một cái giống Tưởng lão sư như vậy ưu tú giáo viên.

Đáng tiếc chính là, nàng lãng phí rất nhiều năm thời gian đi đương một cái cũng không thuần thục phu nhân nhà giàu.

May mắn chính là, hiện tại một lần nữa bắt đầu cũng không vãn.

Mới vừa đi làm ba tháng, Chu Tuệ cảm giác chính mình thu được chính hướng phản hồi so với phía trước hai mươi mốt năm đều nhiều.

Học sinh hội nói: Chu lão sư, ngài giảng khóa giỏi quá, ta thích ngài.

Đồng sự sẽ nói: Tiểu Chu, ngươi các mặt đều như vậy ưu tú, như thế nào sẽ tới khang trấn đương cái tiểu lão sư?

Người đều là muốn chính hướng cổ vũ, nhưng Chu Tuệ vẫn luôn là ở chèn ép thức giáo dục trung sinh hoạt.

Bởi vì giới tính là nguyên tội, cho nên ở cha mẹ nơi đó, nàng vĩnh viễn cũng so ra kém Chu Kỳ.

Chu Tuệ nhớ tới đến khang trấn phía trước phát sinh một ít việc, tỷ như Chu Kỳ thi đậu chính là kinh bắc đại học, trước tiên đến trường học quân huấn, còn tới đi tìm chính mình.

Thiếu niên cùng nàng giống nhau trời sinh trắng nõn làn da đều bị phơi đen một vòng, bất quá tinh thần phấn chấn, hiển nhiên ở đại học thích ứng cũng không tệ lắm.

Chu Tuệ dẫn hắn đi lượng nhiều đảm bảo no nhà hàng buffet.

Nàng ăn uống tiểu, chính mình chưa bao giờ ăn buffet, nhưng mang theo Chu Kỳ liền rất thích hợp —— tuổi dậy thì nam sinh một người có thể đem hai người tiền vốn ăn trở về.

Chu Tuệ còn cho hắn xoay một ngàn đồng tiền, Chu Kỳ chống đẩy, nàng nói: “Này vốn dĩ chính là cho ngươi học lên yến chuẩn bị tiền.”

“Chính mình lưu trữ hoa đi, đừng cho ba mẹ.”

“Tỷ……” Chu Kỳ nghĩ tới nghĩ lui, vẫn là hỏi: “Ngươi còn đang trách ba mẹ sao?”

Chu Tuệ lắc lắc đầu: “Không có.”

Nàng thật sự không có trách bọn họ, rốt cuộc dựa theo bọn họ logic, chính mình xác thật là chiếm cứ Mạnh gia cái này ‘đại nhân tình’ cơ hội, còn hủy diệt rồi.

Chu Kỳ: “Vậy ngươi như thế nào không trở về nhà?”

“Không nghĩ trở về.”

“Tỷ, ngươi rất ít về nhà.” Chu Kỳ thở dài: “Ngươi có phải hay không chán ghét ba mẹ?”

Lần này Chu Tuệ không nói chuyện, nhưng cũng không phủ nhận.

Nói như thế nào đâu…… Nàng cũng không phải thật sự như vậy vô tâm không phổi, có thể đối hết thảy ác ý đều không hạn cuối bao dung.

Nhiều năm như vậy bất công, bỏ qua, tùy ý chèn ép đã sớm quả cầu tuyết giống nhau trở thành một cái trầm trọng khúc mắc, nàng tưởng nàng là chán ghét cha mẹ, cũng chán ghét cái kia cái gọi là ‘gia’.

Cho nên lần trước hồi hòe trấn, Chu Tuệ theo cha mẹ nói đi nói.

—— nàng không nghĩ khi bọn hắn nữ nhi, đây là lời nói thật.

“Tỷ,” Chu Kỳ thanh âm có chút run: “Ngươi có phải hay không…… Cũng chán ghét ta?”

Chu Tuệ sửng sốt, nàng nhìn nam hài nhi khẩn trương mặt, bỗng nhiên cười.

“A Kỳ, đừng như vậy.” Nàng nói: “Ngươi là đã đắc lợi ích giả.”

Có lẽ là ở Mạnh Hoàn Bạch bên người lâu rồi, Chu Tuệ thay đổi một cách vô tri vô giác cũng đi theo học không ít hắn làm người xử sự.

Tỷ như chính mình loại này nhất quán vâng vâng dạ dạ kẹo bông gòn tính cách, ngẫu nhiên cũng tưởng điên một chút.

Cho nên nàng đối Chu Kỳ ăn ngay nói thật, nói ra chính mình nội tâm cảm giác.

Chu Tuệ: “Đôi khi, ta là chán ghét ngươi.”

“Tỷ, thực xin lỗi.” Chu Kỳ thanh âm rầu rĩ.

“Ngươi có cha mẹ thiên vị……” Nàng ánh mắt dừng ở trên mặt hắn, nhưng cũng không ngắm nhìn, phảng phất ở xuyên thấu qua hắn nhìn những thứ khác, thanh âm nhàn nhạt: “Còn đoạt ta yêu nhất đồ vật.”

Nàng con thỏ, nàng thơ ấu thời kỳ duy nhất có độ ấm lễ vật.

Tuy rằng Chu Kỳ khi đó chỉ có năm tuổi, nhưng nàng vẫn là hảo chán ghét hắn.

Rất nhiều người không hiểu nàng vì cái gì sẽ lựa chọn đến khang trấn loại này tiểu địa phương đương lão sư, nhưng đối Chu Tuệ mà nói thành thị lớn nhỏ không quan trọng, nàng chỉ là tưởng đổi một chỗ một lần nữa sinh hoạt.

Cùng quá khứ rất nhiều người rất nhiều sự chặt đứt, cho nên mặc cho Chu Kỳ như thế nào truy vấn, nàng đều không có đem chính mình muốn công tác địa phương nói cho hắn.

Hiện tại mấy tháng đi qua, Chu Tuệ càng thêm khẳng định chính mình lúc trước quyết định.

Nàng quá thực hảo, hết thảy đều thực hảo, trừ bỏ……

“Tuệ Tuệ, ngươi như vậy xinh đẹp, có hay không đối tượng a?” Hàn Mộng cười hỏi nàng: “Không đúng sự thật cùng tỷ nói, tỷ cho ngươi giới thiệu một cái.”

Trừ bỏ cái này.

Nàng mới đi làm hơn ba tháng, đã có bốn cái giáo viên già muốn cho nàng giới thiệu đối tượng.

“Hàn tỷ.” Chu Tuệ dở khóc dở cười, liên tục xua tay: “Thật sự không cần, ta không nghĩ yêu đương.”

Nàng cảm giác, chính mình sẽ không lại yêu ai.

-----------------------

Tác giả có chuyện nói: - lưu quang dễ dàng đem người vứt.

Đỏ anh đào, tái rồi chuối tây.

—— Tưởng tiệp 《 nhất tiễn mai · thuyền quá Ngô giang 》

Tuệ tuệ hảo hảo sinh hoạt, người nào đó không ngừng nổi điên trung hhhh

Đại niên mùng một mau lạc nga, tiếp tục cho đại gia phát bao lì xì ~ khoái hoạt vui sướng đi xem điện ảnh đi ^_^

Truyện liên quan