Quyển 2 · Chương 22: Phù kiếm kim tinh

Mai Niệm đứng dậy, vội vàng uống viên đan dược chữa thương. Tiếc rằng hắn quá nghèo, đan dược loại tốt không mua nổi, chỉ đành dùng loại có hiệu quả kém hơn. Hắn nhìn người tới, thấp giọng nói: “Được, hôm nay nếu may mắn chạy thoát, sau này sẽ tạ ơn. Đối phương là một trong những lão tổ của Bạch gia, hẳn là tu sĩ Trúc Cơ kỳ, tu vi hoàn toàn áp chế hai ta. Hắn đã đuổi tới nơi, muốn rời đi là điều không thể, trừ khi trọng thương được hắn, khiến hắn mất đi khả năng truy tung.”

Chu Thanh ngẩn ngơ nhìn Mai Niệm, khóe miệng giật giật, thấp giọng nói: “Ngươi nghiêm túc đấy à? Hai tiểu bối Luyện Khí kỳ như chúng ta mà muốn trọng thương tu sĩ Trúc Cơ?”

Lúc này, Bạch Thành Võ đã sớm coi hai người trước mắt là người chết. Hắn chẳng buồn phản ứng, chỉ nâng Bạch Kiêu Linh dậy, đưa cho nàng một viên đan dược. Sau khi uống vào và điều tức một lát, Bạch Kiêu Linh đã khôi phục chút sức lực, nàng nói với Bạch Thành Võ: “Thực xin lỗi lão tổ, làm ngài thất vọng rồi.”

Bạch Kiêu Linh còn muốn nói thêm gì đó nhưng bị Bạch Thành Võ ngăn lại: “Không trách ngươi, thực lực hai kẻ này ở trên ngươi, một tên ngươi đã không đối phó nổi, huống chi là hai. Nếu đệ đệ ngươi ở đây, mấy người các ngươi có lẽ còn dây dưa được một lúc, muốn giữ chân bọn chúng quả không dễ.” Nói xong, Bạch Kiêu Linh lại tiếp tục điều tức.

Mai Niệm nói với Chu Thanh: “Lát nữa ngươi đừng bận tâm đến ta, hãy tấn công ả kia, còn lão già này để ta. Ta có nắm chắc sẽ khiến hắn bị thương nặng.”

Chu Thanh hồ nghi nhìn Mai Niệm: “Chắc chứ? Đừng đùa lớn đấy.” Thấy ánh mắt kiên định của Mai Niệm, Chu Thanh chỉ đành chọn cách tin tưởng, bởi chính hắn cũng không có cách nào đối phó đối phương. Nếu Mai Niệm có kế sách, chỉ có thể đánh cược một phen, thắng thì cả hai an toàn rời đi, thua thì cùng nhau bỏ mạng tại đây. Mai Niệm dựa vào bốn lá bùa nhị giai mà Lê tiên sinh để lại. Ban đầu hắn có năm lá bùa ngũ hành, lúc đối phó với Quỷ Ảnh Nhện đã dùng hết một lá hỏa hệ. Hiện tại còn lại bốn lá, trong đó có lá bùa tấn công mạnh nhất hệ Kim là “Kim Tinh Kiếm Phù” và lá bùa phòng ngự mạnh nhất hệ Thổ là “Thổ Linh Giáp”.

Mai Niệm biết mình không thể đỡ nổi đòn tấn công của tu sĩ Trúc Cơ, chỉ có thể đánh cược rằng “Kim Tinh Kiếm Phù” sẽ trọng thương được lão, còn “Thổ Linh Giáp” sẽ giữ được mạng nhỏ của mình. Bạch Thành Võ nhìn hai người như nhìn người chết, hắn lặng lẽ đứng đó, không vội vã ra tay mà chậm rãi chờ Bạch Kiêu Linh hồi phục.

Mai Niệm ra hiệu cho Chu Thanh, Chu Thanh hiểu ý. Chỉ thấy trên không trung vang lên tiếng sấm, một tia chớp to bằng ngón tay bổ về phía Bạch Kiêu Linh. Bạch Thành Võ giận dữ quát: “Tìm chết!” Hắn lao nhanh về phía Mai Niệm, muốn giết chết hắn ngay lập tức. Mai Niệm vận tia chớp trên ngón tay, lập tức tấn công Bạch Thành Võ. Ai ngờ Bạch Thành Võ không tránh không né, mặc cho tia chớp bổ thẳng vào người.

Trong chớp mắt, Bạch Thành Võ tung một chưởng về phía Mai Niệm. Mai Niệm hét lớn: “Chính là lúc này!” Chu Thanh hiểu ý, điều khiển phi kiếm tấn công Bạch Kiêu Linh. Bạch Kiêu Linh vốn đã ngừng điều tức và luôn cảnh giác, thấy vậy liền né tránh.

Bạch Thành Võ phẫn nộ quát: “Nhãi ranh, ngươi dám!”, rồi tung một chưởng đánh mạnh vào người Mai Niệm. Mai Niệm đón đỡ đòn này, một tầng linh giáp màu vàng nhạt hiện lên trên người hắn, chặn lại đòn đánh nhưng vẫn bị đánh bay ra ngoài. Bạch Thành Võ thấy Chu Thanh tấn công Bạch Kiêu Linh, liền điều khiển phi kiếm chặn lại, đánh bay phi kiếm của Chu Thanh.

Ngay khoảnh khắc bị đánh trúng, tay phải Mai Niệm tung ra một lá bùa màu vàng. Lá bùa rời tay liền hóa thành một thanh kiếm vàng, lao thẳng về phía Bạch Thành Võ. Bạch Thành Võ phát hiện không ổn nhưng đã quá muộn, hắn vươn tay phải ra đỡ, không ngờ kiếm phù xuyên thủng bàn tay hắn rồi lao tiếp vào người.

Bạch Thành Võ vận linh lực cuồng bạo, quanh thân hiện lên từng tầng linh lực màu thổ hoàng để ngăn cản. Kiếm phù chỉ hơi khựng lại rồi lập tức phá tan lớp linh lực đó. Sau khi xuyên qua ngực phải của Bạch Thành Võ, kiếm phù tiêu tán.

Mai Niệm bị đánh bay hơn mười mét, khi rơi xuống đất, linh giáp trên người tan biến, hắn phun ra một ngụm máu tươi, nằm giãy giụa trên mặt đất. Hắn muốn nhìn kết quả nhưng đòn đánh toàn lực của Bạch Thành Võ quá mạnh, hắn không thể gượng dậy nổi.

Lúc này, Chu Thanh thấy lớp phòng ngự của Bạch Thành Võ bị phá vỡ, liền điều khiển phi kiếm tấn công ngược lại. Bạch Thành Võ dùng tay trái bắt lấy phi kiếm, rồi ném mạnh về phía Chu Thanh. Phi kiếm xuyên qua bụng dưới của Chu Thanh, găm vào phía sau.

Gần như cùng lúc, cả Chu Thanh và Bạch Thành Võ đều phun máu. Chu Thanh nhanh chóng phong bế vết thương, còn Bạch Thành Võ đã quỳ một chân trên đất, ngực và tay không ngừng chảy máu. Hắn dùng tay trái cầm máu rồi lập tức ngồi xuống điều tức. Bạch Kiêu Linh kéo thân thể trọng thương che chắn phía trước lão tổ.

Chu Thanh thu hồi phi kiếm, chậm rãi tiến về phía Bạch Kiêu Linh để diệt trừ hậu họa. Mai Niệm thều thào: “Đi.” Chu Thanh nghe thấy tiếng Mai Niệm, vội chạy lại kiểm tra. Tuy phần lớn đòn đánh đã được “Thổ Linh Giáp” chặn lại, nhưng cơ thể vốn đã bị thương của Mai Niệm lại chịu thêm đòn nghiêm trọng, nếu không cứu chữa kịp thời sẽ khó lường.

Chu Thanh đỡ Mai Niệm lên ngựa rồi nhanh chóng rời đi. Bạch Kiêu Linh nhìn theo nhưng không đuổi theo, vì biết lúc này không thể rời xa lão tổ. Khoảng một canh giờ sau, người của Bạch gia tìm đến. Thấy tình cảnh của hai người, họ định đuổi theo nhưng bị Bạch Kiêu Linh ngăn lại. Một lúc sau, Bạch Thành Võ thấp giọng nói: “Bọn chúng đã đi xa, không còn sức đuổi theo nữa. Lão tổ đang ở cửa tông môn Tinh Nguyệt, hy vọng ngài có thể giữ chân được bọn chúng.” Sau đó, Bạch Thành Võ được người nhà dìu đi.

Chu Thanh chở Mai Niệm chạy điên cuồng suốt nửa canh giờ, đến một tòa huyện thành đã bị Thần Vũ Quốc chiếm đóng. Trong thành lúc này rất ít người, Chu Thanh chọn một tòa đại trạch viện, đặt Mai Niệm lên tầng hai. Hắn móc ra một viên đan dược đút cho Mai Niệm, lúc này hắn đã hôn mê bất tỉnh. Chu Thanh cũng bắt đầu đả tọa điều tức.

Nhát kiếm của Bạch Thành Võ không trúng chỗ hiểm, một ngày sau, vết thương của Chu Thanh đã hồi phục đôi chút. Hắn lại cho Mai Niệm uống đan dược rồi rời khỏi gác mái đi tìm thức ăn. Khi quay lại, hắn phát hiện trong nhà đã có hơn mười người. Một gã đàn ông bụng phệ đang dọn dẹp đồ đạc ở tầng một, vừa dọn vừa chửi rủa chiến tranh.

Chu Thanh lướt đến sau lưng gã, kề kiếm vào cổ, dùng linh lực khóa cửa lại rồi nói: “Đừng nói chuyện, ngươi là ai?”

Gã nọ vội quỳ xuống: “Hảo hán tha mạng! Tiểu nhân là Chu Trường Hiếu, chủ nhân cũ của tòa nhà này. Vì tránh chiến loạn nên mới bỏ đi, nay nghe tin huyện thành đã yên ổn nên quay về xem sao. Hảo hán tha mạng!”

Chu Thanh ném một viên đan dược vào miệng Chu Trường Hiếu, thấy hắn nuốt xuống mới nói: “Chúng ta tạm thời cần dùng tòa nhà này, sau này ngươi mỗi ngày phải cung cấp thức ăn. Viên thuốc ta cho ngươi là độc dược, khi nào rời đi ta sẽ đưa giải dược. Đừng hỏi, đừng nghe ngóng, cũng đừng để người thứ ba biết ta ở đây, như vậy tốt cho cả hai.” Chu Trường Hiếu vội gật đầu. Chu Thanh thu kiếm rồi đi lên lầu.

Truyện liên quan