Quyển 1 · Chương 36: Vậy vẫn chọn anh đi

Thẩm Hoài Tự gật đầu, "Tất nhiên có thể."

Ôn Nỉ nhún vai, "Vậy ngươi còn có gì nghi vấn sao, Thẩm tổng."

"Nhưng ta cho rằng, quy củ không phải định chết, hiện tại đang nghỉ ngơi, ta không phải Kim Phong Thẩm tổng, ngươi cũng không phải Lăng Độ thiết kế tổng giám, cứ lấy thân phận đồng học cấp ba Thẩm Hoài Tự và Ôn Nỉ để đối thoại không được sao."

Ôn Nỉ quay đầu, "Được rồi, vậy ngươi rốt cuộc muốn nói gì đây."

Thẩm Hoài Tự nhìn nàng, "Những ngày này ta rất nhớ ngươi, nói chính xác hơn, ở Minh Đỉnh nhìn thấy ngươi lúc đó, ta phát hiện ta vẫn là có chút quên không được ngươi."

?

Ôn Nỉ trên mặt hiện lên một dấu chấm hỏi đen thui.

"Từ từ, ta xác nhận trước, hiện tại lấy thân phận đồng học cấp ba nói chuyện đúng không, mặc kệ ta nói gì, đều sẽ không ảnh hưởng kết quả đấu thầu dự án thiết kế Kim Phong đúng không?"

Thẩm Hoài Tự cười như không cười, "Ừ, là như vậy."

"Được, vậy ta cũng nói thật."

"Chúng ta lúc trước rốt cuộc là chuyện gì xảy ra, ta vừa rồi đã nói rồi, chỉ là một cuộc cá cược thôi, chỉ vì ngươi cùng người khác đánh cược, thua không nổi nên chúng ta mới ở bên nhau, vốn dĩ đây cũng không phải quy trình đứng đắn, chúng ta cũng chẳng có tình cảm gì."

"Thật sự không có? Ôn Nỉ, ngươi vẫn giống như trước, khẩu thị tâm phi."

Ôn Nỉ nghẹn lời.

Thật muốn chia một chút lòng tự trọng của mình cho hắn.

"Được rồi, bỏ qua vấn đề tình cảm sâu đậm kia, ngươi ở Minh Đỉnh nhìn thấy ta, phát hiện điểm quên không được ta, hẳn là không phải cảm thấy, à cô gái này vẫn giống ngày xưa, chẳng thèm để ý tới ta, nàng thật là quá đặc biệt, ta muốn nhìn nàng yêu ta, vì ta mê muội, để ta thêm một nét rực rỡ hào nhoáng vào lịch sử tình trường của mình, hẳn là không phải vậy chứ?"

Ôn Nỉ ôm ngực chất vấn.

Thẩm Hoài Tự cứng họng, sau đó cúi đầu nói: "Ngươi cứ nghĩ về ta như vậy sao?"

"Một gã nam nhân hồi cấp ba đã có thể vì người khác nói giỡn mà chạy đến trước mặt ta tỏ tình, ngươi cảm thấy ta nên nghĩ về hắn thế nào?"

"À đúng rồi, tuy ta không biết vì sao ngươi lại cảm thấy ta còn sẽ đáp lại ngươi, nhưng ta vẫn phải nhắc nhở một câu, từ đầu đến cuối, vô luận là lúc trước ngươi vô cớ cùng người khác đánh cược muốn tán ta, hay là hiện tại muốn vẽ thêm một dấu chấm câu cấp ba cho lịch sử tán gái của mình, đều đừng có dính dáng tới ta, vì con người ta a, chẳng có chút tố chất nào đáng nói."

Lời ngầm của Ôn Nỉ chính là, tiểu tử ngươi dám chọc lão nương, ta sẽ đánh người đấy.

Thẩm Hoài Tự hít sâu một hơi, sau đó không nhịn được cúi đầu cười, "Tính cách của ngươi quả thật một chút cũng không thay đổi, vẫn là bộ dáng trong trí nhớ của ta."

"Wow, kịch bản mấy năm nay của ngươi cũng chẳng có chút tiến bộ nào, vẫn là kiểu cũ."

Ôn Nỉ mặt vô biểu tình nói xong, nhìn thời gian, định trực tiếp rời đi.

"Ngươi và Giản Dư Sâm là quan hệ gì."

Đột nhiên, Thẩm Hoài Tự lên tiếng hỏi.

Ôn Nỉ bước chân chững lại, quay đầu nhìn hắn, "Quan cái rắm."

Thẩm Hoài Tự cũng không sao khi bị nàng mắng, dù sao nàng xưa nay đã vậy, đừng hy vọng nàng có thể ôn nhu săn sóc.

"Theo ta được biết, các ngươi học cùng đại học, hiện tại còn ở cùng công ty, ngươi không nghĩ tới hắn đối với ngươi có ý tưởng sao?"

Ôn Nỉ quả thật chưa từng cân nhắc vấn đề này, nhưng Giản Dư Sâm đều là người của nàng, hắn không đối với nàng có ý tưởng, còn muốn đối với ai cơ chứ.

Bất kỳ hành vi có manh mối nào cũng là ngoại tình sau hôn nhân!

Hắn không thích cũng phải thích!

"Ta hoạt bát đáng yêu thông minh ưu tú như vậy, hắn đối với ta có ý tưởng có gì kỳ quái."

Thẩm Hoài Tự bước tới, "Vậy ta tán ngươi cũng là tự do cá nhân của ta, ngươi và Giản Dư Sâm cãi nhau nhiều năm như vậy, tổng không thể ngay cả ta, một người từ trước đến nay đối với ngươi không tệ, cũng đuổi ra khỏi cửa được chứ."

"Ngươi đối với ta không tệ? Đừng nói ngươi phụ đạo bài tập cho ta đến mức bất ổn, ngươi cấp ba xuất ngoại liền xuất ngoại, làm hại ta bị người cười nhạo là bị ngươi vứt bỏ chuyện này ta còn chưa tính sổ với ngươi đâu."

Khi đó nàng bị Ôn Chí Văn mắng, tâm tình không tốt, hay ho, truyền đi lại thành nàng thất tình trong trường muốn nhảy lầu, giáo viên gọi phụ huynh đến.

Cuối cùng biến thành nàng thành người đàn bà bị Thẩm Hoài Tự vứt bỏ!

Nàng một cô gái thanh thanh bạch bạch, dán nhãn Thẩm Hoài Tự lên người rồi thì gỡ không xuống được nữa.

Nàng tìm ai nói lý đi.

Còn đối với nàng không tệ đâu, phi phi phi!

Thẩm Hoài Tự kinh ngạc, "Bọn họ ở sau lưng nói về ngươi như vậy?"

Ôn Nỉ đánh giá hắn từ trên xuống dưới, "Ngươi ở trường học bè bạn cũng không ít, ngươi đừng nói ngươi hoàn toàn không biết chuyện này chứ?"

Thẩm Hoài Tự nói: "Việc này ta quả thật không rõ lắm, chỉ là sau khi ta đến Mỹ ổn định, có một lần nghe bọn họ nói ngươi khóc rất thương tâm."

"Nè!" Ôn Nỉ vươn tay ngắt lời hắn, "Thứ nhất, ta khóc rất thương tâm không phải vì ngươi, mà là ba ta vì vấn đề bài tập bị gọi đến trường, làm ta mất mặt, ta xấu hổ không nổi nên mới khóc."

"Thứ hai, ta và ngươi không đến mức tình cảm đó, bức thư chia tay gì gì đó ngươi viết cho ta ta cũng không biết ném đâu rồi, càng không biết ngươi viết cái gì."

Thật đủ bát quái, thấy nàng khóc thì cho là khóc vì Thẩm Hoài Tự à.

Người đi nước Mỹ lại không phải đi âm phủ.

Luôn gì phải đến lượt nàng khóc tang giữa ban ngày ban mặt.

Sắc mặt Thẩm Hoài Tự có chút nẻ, "Ra là như vậy."

Hắn cứ nói, Ôn Nỉ cũng không thấy có bao nhiêu thích hắn, nhưng lúc đó biết nàng khóc rất thương tâm.

Trong lòng kỳ thật có chút vui vẻ.

Tuy nhiên sau đó bị quốc gia và cuộc sống mới chiếm hết tâm trí, nào còn nghĩ đến Ôn Nỉ.

"Vậy ngươi còn có việc gì không?" Ôn Nỉ nhìn thời gian, thật sự phải đi.

Thẩm Hoài Tự rũ mắt, "Mặc kệ ngươi tin hay không, mấy năm ở nước ngoài, ta quả thật sẽ nhớ đến ngươi."

"Tuy mới ở bên nhau ba tháng, nhưng cùng ngươi ở bên nhau rất thả lỏng, rất vui vẻ, đây là điều người khác chưa từng cho ta."

"Câu này lừa ta năm 17 tuổi còn không được, ngươi hiện tại còn muốn lừa ta năm 27 tuổi à?" Ôn Nỉ quả thật có chút sốc rồi.

Tục ngữ nói hay, diễn nhân cách, hôm nay nàng xem như gặp được rồi.

"Ngươi không tin?"

"Cũng không phải không tin, chỉ là ta cảm thấy ngươi đi vào một lầm khu."

"Chúng ta năm 17 tuổi có thể có phiền não gì, mỗi ngày chỉ là viết bài tập, đi học về nhà ăn cơm, nhiều lắm phiền não hôm nay nhà ăn có món gì, ngươi ra xã hội, có áp lực công việc, áp lực gia đình, áp lực cuộc sống, độ tuổi tiếp xúc người sự vật gì, đều có phiền não riêng, ngươi cho rằng ở bên cạnh ta rất nhẹ nhàng, đó là vì năm 17 tuổi ngươi rất nhẹ nhàng, chứ không phải liên quan đến con người ta."

"Ngươi hiện tại thoạt nhìn sự nghiệp thành công, tuổi trẻ đầy hứa hẹn, đã là Thẩm tổng đường đường, muốn tìm người toàn tâm toàn ý đối với ngươi không khó, đừng cho nhau thêm ngột ngạt."

"Ừ, ngươi nói có vài phần đạo lý, vậy vẫn là chọn ngươi đi, ta cũng rất muốn biết tuổi này lại cùng ngươi yêu đương, sẽ khác gì năm 17 tuổi."

Ôn Nỉ vừa định mắng hắn có bệnh.

"Ôn Nỉ." Giọng nam thanh lạnh vang lên trong căn nhà.

Ôn Nỉ quay đầu, phát hiện Ninh Ngạn và Giản Dư Sâm đứng ở cửa, cũng không biết đứng đó bao lâu rồi.

Ôn Nỉ sững sờ, theo bản năng nhìn về phía Giản Dư Sâm.

Ánh mắt nam nhân trầm nặng, nàng mím môi trực tiếp bỏ lại Thẩm Hoài Tự đi về phía bọn họ.

Truyện liên quan